Khuya ngày thứ tám, bọn chuột vẫn phát ra những tiếng chút chít từ các ngóc ngách bí mật.
Mèo Gấu bất lực nằm co mình ngoài ban công, hờ hững đếm sao rơi.
Ở bên trong lâu đài, trên chiếc giường nệm có vải bọc màu rượu vang nhà vua Sang Năm lại bắt gặp mình trằn trọc.
Tối hôm trước ông yên giấc vì không còn nghe tiếng quạ. Nhưng khi bầy quạ bay đi rồi thì ông lại nhức nhối vì tiếng chuột.
Ông bực bội đưa bàn tay lên đếm vì ban đêm ông không thể nhìn vào tấm lịch.
Những ngày này công chúa Dây Leo không còn níu kéo hay năn nỉ nhà vua mỗi khi ông hét lên con số đếm ngược nữa, không phải vì cô không muốn mà vì cô không còn hơi sức.
Cô dành sức lực vào thời gian để ngồi cạnh mèo Gấu nhiều hơn, vuốt ve chú nhiều hơn và cho chú ăn nhiều hơn. Cô không biết bằng cách đó cô đang giúp lũ chuột nhắt trong lâu đài.
Nhìn cách công chúa chăm sóc mèo Gấu cứ tưởng nó là một con mèo bệnh.
Mèo Gấu trông như đang phát bệnh thật. Nó ủ rũ vùi đầu vào bàn tay cô chủ nhỏ, đôi môi mỏng chốc chốc lại nhả ra những tiếng thở than.
Chỉ còn hai ngày nữa thôi, mèo Gấu sẽ rời khỏi lâu đài, như vậy chú sẽ không còn cơ hội gặp lại Áo Ho của chú nữa.
Thực sự thì chú không biết nàng mèo tam thể của chú có sẽ nhìn thấy những bức tranh mèo dán dọc phố hay không, nhưng giả như một ngày đẹp trời nào đó nàng tình cờ trông thấy và tìm được đến lâu đài nhà vua thì điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì khi chú đã không còn ở đây nữa.
Sẽ buồn như lá
Sẽ buồn như cây
Ngày em tìm đến
Không còn anh đây...
Mèo Gấu không ngủ ban đêm.
Nhưng lúc này chú nằm dài trên sàn gạch hoa, vật vờ, chả buồn động đậy. Trông chú như một con tàu bị mắc cạn. Mấy hôm nay, những suy tư về tương lai làm chú mệt mỏi.
Ngày mai là ngày thứ mười rồi.
Cuộc đời chẳng có gì thay đổi trong mười ngày qua.
Ngoài hè gió vẫn reo tiếng gió. Sương vẫn rơi tiếng sương. Lũ chuột vẫn rúc tiếng chuột. Và nàng Áo Hoa thì vẫn biền biệt.
Lúc nãy, khi tha những bịch cơm cho Tí Hon, mèo Gấu có cảm giác mình đang tặng cho lũ chuột món quà dã từ và ý nghĩ đó làm chân chú như đeo chì.
Ngược lại với chú, Tí Hon và Út Hoa chẳng có vẻ gì buồn bã. Mèo Gấu định hỏi chim vàng anh đã quay về chưa, cả lão Chuột Cống nữa, nhưng nhìn vẻ tươi tỉnh của hai con chuột chú cảm thấy một điều gì đó như sự giận dỗi chẹn ngang họng chú.
Cú không nói gì, treo bịch cơm xong, chú lặng lẽ quay đi.
Bây giờ, nhớ lại, chú vẫn thấy nghèn nghẹn nơi cổ.
Chú gục đầu lên hai tay, cuộn mình trong nỗi buồn và định nằm im như một con mèo bằng gỗ cho đến sáng hôm sau, lòng bình tĩnh đón nhận phán quyết của nhà vua.
Nhưng rồi có cái gì đó làm tai chú vểnh lên. Rồi chú nhấc đầu khỏi hai tay, cuối cùng nhóm cả người dậy.
Run rẩy vì xúc động, chú ngoảnh đầu dáo dác nhìn quanh.
Tiếng chim. Tiếng chim họa mi. Đúng là tiếng chim họa mi đang kết thành một bức rèm âm thanh véo von vây bọc lâu đài.
Lũ chuột tài thật! Mèo Gấu đang tấm tắc, đèn trong nhà đã bật sáng. Rồi cửa thình lình xịch mở. Như một cơn lốc, nhà vua, hoàng hậu và công chúa chen nhau ra ngoài ban công.
- Mèo Gấu! Mày nghe thấy gì không? - Công chúa cúi đầu ôm con mèo lên tay, rưng rưng hỏi.
- Ôi, đã lâu lắm em không nghe họa mi hót! - Hoàng hậu quay gương mặt rạng rỡ về phía nhà vua, giọng cảm khái như đang nói về những ngày đầu hẹn hò.
Nhà vua sục mắt vào những tàng cây tối đen, tay vân vê sợi ria mép dài nhất chìa ra bên khóe môi, ngơ ngác:
- Sao họa mi lại hót vào ban đêm nhỉ?
Tiếng họa mi hót không chỉ làm kinh động nhà vua, hoàng hâun và công chúa.
Những người sống trong những ngôi nhà chung quang cũng đồng loạt bị dựng dậy
Những ô cửa sáng đèn.
Tiếng rèn cửa bị kéo.
Tiếng then cửa va vào khoen lách cách.
Vô số những cái đầu nhô ra từ các cửa sổ hoặc mọc lên từ các lan can.
Mèo Gấu trườn khỏi vòng tay của công chúa, lẻn xuống sân. Chú định đi tìm Tí Hon, đã bắt gặp con chuột nhắt ngay dưới gốc cát đằng. Tí Hon cũng đang đi tìm mèo Gấu.
- Tuyệt lắm, em! - Mèo Gấu khen, vừa vỗ lên vai con chuột nhắt.
Con mèo đang bị kích động nên cú vỗ khá mạnh nhưng Tí Hon chẳng thấy đau. Nó hớn hở:
- Giống tiếng họa mi không anh?
- Giống lắm. Chim vàng anh đã trở về rồi à?
- Dạ. Chị vàng anh trở về cùng chị bách thanh. Chị bách thanh dạy tụi em hót.
- Chim bách thanh?
Mèo Gấu tròn xoe mắt. Chú biế chim bách thanh. Đó là một loài khước có màu xám ngọc trai, quanh mắt có viền đen như đeo mặt nạ. Bách thanh sở dĩ có tên như tên như thế vì nó có thể nhại giọng hàng trăm loại chim. Ờ, bách thanh mà dạy có khi cục đá cũng hót được. Mèo Gấu nhủ bụng và chú chép miệng.
- Hèn gì!
Chú lại vỗ vai Tí Hon, lần này nhẹ hơn:
- Thế vàng anh bỏ đi mấy hôm là để mời chim bách thanh về dạy cho tụi em đấy?
- Dạ.
Con chuột nhắt sung sướng đáp. Mèo Gấu chưa kịp nói tiếp, đã nghe một tràng líu lo thình lình cất lên ngay trước mặt. Tiếng hót trong trẻo, nhịp nhàng và vui tai, hòa vào những tiếng chim họa mi khác khiến cả lâu đài như bừng sáng.
Tí Hon hót đấy. Nó đang gọi mặt trời lên.
Bây giờ thì nhà vua Sang Năm không còn lý do gì để đuổi mèo Gấu ra khỏi nhà. Theo cách thức bí mật nào đó chỉ có con mèo biết( cả độc giả của cuốn sách này cũng biết), kẻ thù của giấc ngủ nhà vua đột nhiên câm tiếng.
Lũ chuột trong lâu đài đã từ lâu không còn cắn phá, những ngày dường như đã kéo nhau đi hết.
Thay vào đó chim họa mi bay về trú ngụ quanh đây, đêm đêm vẫn véo von đánh thức nắng mai, dù theo. nhà vua bọn chim đánh thức như thế là hơi sớm.Gống như chiếc đồng hồ báo thức bị cài nhầm giờ.