Thời gian như nước chảy.
Thái tử điện hạ thở dài giống một tiểu đại nhân, nhìn muội muội mỗi ngày cùng nữ hài tử Phó gia chơi đùa đến vui vẻ, trong lòng cảm thấy dị thường tiêu điều.
Bọn họ đã rời đi vài tháng, phụ hoàng cũng chưa nói khi nào trở về, quốc gia đại sự mặc kệ sao?
Cũng may Phó tiên sinh nói, hắn ở kinh thành có để lại người, còn có vài vị lão đại nhân giám quốc, kêu nó không cần lo lắng.
Nó nào biết đâu phụ hoàng của nó cùng Phó Trọng Lễ đang đánh cái gì bàn tính, Hoàng đế bệ hạ không tính toán trở về, hắn không ở kinh thành chủ trì đại cục, như vậy kinh thành liền càng dễ dàng công phá. Thế lực khắp nơi đều có tâm tư, càng tạo cơ hội cho Hoài Nam vương thế tử tạo phản soán vị.
Cứ cho là bị người khác nhanh chân đến trước, Hoàng đế cũng tin tưởng vào Phó Trọng Lễ. Huống chi, chỉ cần tân hoàng đăng cơ là một minh quân, đối với Hoàng đế mà nói, có phải Phó Trọng Lễ hay không cũng không khác biệt gì.
Chẳng qua nếu là người khác thượng vị, chỉ sợ sẽ không ngừng sai người đến mưu sát ám hại hắn.
Về điểm này, hắn nhìn nhìn Phó Trọng Lễ, trong lòng không thể không thừa nhận hắn xác thật rất ỷ lại gia hỏa này. Phó Trọng Lễ sẽ không để hắn xảy ra chuyện, tuy rằng hỗn đản này giảo hoạt như hồ ly, nhưng cảm tình là sẽ không gạt người.
Thái Tử điện hạ lại thở dài một hơi, muội muội tại sao một chút cũng không nhớ đến mẫu phi đâu? Nó vẫn nhớ đến mẫu hậu của nó...
"Ca ca", tiểu công chúa ôm búp bê vải, bước nhỏ chạy tới cười ngọt ngào với nó, "Ta cùng Tiểu Chi đi xem ca ca của nàng câu cá, ngươi có đi không?"
Phó Chi, tiểu nữ nhi nhà đường huynh của Phó Trọng Lễ, còn có một huynh trưởng ruột thịt, lớn hơn Thái tử điện hạ cùng lắm là vài tuổi.
Phó Trọng Lễ chỉ có một đám đệ muội thứ xuất, thập phần bình thường, cũng không ôm hoài bão. Đường huynh còn lại là nhi tử nhà đệ đệ ruột của lão Hoài Nam vương, lớn hơn Phó Trọng Lễ một chút, đồng dạng là con vợ cả, đối với tước vị cũng không có ham muốn, cả ngày thích mang thê tử ra ngoài ngâm thơ viết câu đối, du sơn ngoạn thủy. Người này cực kỳ không đáng tin cậy, nghe nói Phó Trọng Lễ trở lại liền lập tức đem một đôi nhi nữ ném lại đây. Không có hai tiểu kỳ đà, hắn có thể cùng phu nhân thân ái của hắn trải qua thế giới hạnh phúc chỉ có hai người.
Phó Trọng Lễ cảm thấy hai tiểu hài tử này có thế vừa lúc làm bạn chơi cùng hai vị kim chi ngọc diệp, vì thế vui vẻ đáp ứng. Như vậy hắn cũng có thể lôi kéo tiểu Hoàng đế thân ái trải qua thế giới hai người.
Ngày chậm rãi trôi đến cuối năm.
Hoàng đế bệ hạ mùa xuân đi, đến khi ăn tết còn chưa trở về, trong triều nhân tâm tan rã, rung chuyển bất an.
Có điều Tết nhất cũng không ai muốn làm chuyện gì mất vui, đều an an ổn ổn đóng cửa sinh hoạt, chờ đến đầu xuân rồi xem tình huống mà ứng đối.
Năm nay đế vương không ở trong kinh, hậu cung Hoàng hậu chết bệnh, Thái hậu đã sớm đi về cõi tiên, phi vị cao nhất vẫn là từ nhị phẩm, căn bản không có tư cách chủ trì đại cục. Bởi vậy yến tiệc chiêu đãi quan viên hàng năm năm nay không làm, yến tiệc chiêu đãi mệnh phụ cũng không làm, mọi người đều ở nhà bồi người nhà, trong hoàng thất một chút cảm xúc ngày Tết cũng không có.
Vốn dĩ hoàng thất tông thân cũng muốn tham gia hoàng gia gia yến (yến tiệc của gia đình hoàng thất), có điều đại yến không làm, càng miễn bàn gia yến, mọi người vẫn là về nhà tắm rửa đi ngủ đi.
Hoàng đế bệ hạ ở Giang Nam vui vẻ sống cuộc sống gia đình của mình.
Lần đầu tới Giang Nam, thể nghiệm phong thổ bất đồng, ngay cả tập tục ăn Tết cũng khác biệt rất lớn.
Vẫn luôn náo nhiệt tới tết Thượng Nguyên, Phó Trọng Lễ lôi kéo Hoàng đế ra cửa xem hoa đăng. Hoàng đế bệ hạ tay cầm đèn vương Phó Trọng Lễ đoán được (*), cười đến ôn nhu.
(*) Đèn thắng được từ trò đố đèn
Phó Trọng Lễ nhìn có chút ngây người.
Hoàng thất mỗi đời Hoàng đế tuyển phi tử đều cực mỹ, hài tử sinh ra tự nhiên cũng không kém. Dù cho khai quốc Hoàng đế xấu thế nào, trải qua nhiều thế hệ mỹ nhân cải tạo, Hoàng đế đời sau liền càng thêm tuấn mỹ bức người. Phó Trọng Lễ là đồ nhan khống, lúc trước chính là coi trọng khuôn mặt Hoàng đế, sau lại yêu thích tính tình hắn. Hiện giờ lại một lần cẩn thận đánh giá dung nhan nhìn đã bao lâu, bỗng nhiên phát hiện vẫn kinh diễm như cũ.
Ma xui quỷ khiến, hắn thò qua trộm hôn một cái.
Hoàng đế bệ hạ liếc mắt nhìn hắn, cười khẽ không thôi. Phó Trọng Lễ, ngươi cũng có ngày bị sắc đẹp dụ.hoặc!
Người xung quanh bận rộn ngắm đèn, không ai chú ý tình huống bên này, Phó Trọng Lễ càng thêm lớn mật, nắm tay Hoàng đế dắt về phía trước.
"Đằng trước có hoa đăng càng đẹp hơn, ta đưa ngươi đi."
Sau tết Thượng Nguyên là thời điểm hắn hứa hẹn sẽ tạo phản, chuyện tươi đẹp như lúc này sợ là sẽ có một đoạn thời gian không thể gặp được.
Khởi binh tạo phản vốn là một sự kiện hao tài tốn của, cho dù Hoàng đế dùng cách nào mở cửa sau cho hắn cũng không thể tránh được. Nếu không phải không thể trực tiếp thoái vị nhường ngôi cho Hoài Nam vương, chỉ sợ Hoàng đế càng nguyện ý không đánh mà thắng mang ngôi vị nhường cho người ta.
Đáng tiếc, chuyện này không có khả năng. Nếu như vậy, triều thần sẽ phản đối, Hoàng đế cũng sẽ bị bêu danh thiên cổ, cuối cùng mất nhiều hơn được, vẫn là nên dựa vào vũ lực mà giải quyết thì hơn.
Vừa vào tháng hai, binh sĩ tập trung đầy đủ, đại quân chậm rãi xuất phát.
Phó Trọng Lễ ngồi trên lưng ngựa, lẳng lặng nhìn đế đô phương bắc. Hắn đã hạ lệnh quân sĩ không được nhiễu dân, nhưng những thành trì ở vị trí mấu chốt khẳng định vẫn phải trải qua chiến hỏa, không có cách nào tránh được.
Phía sau đại quân, một chiếc xe ngựa chậm rãi theo sau đoàn lương thảo. Hoàng đế giống như không xương cốt lười biếng nửa dựa nửa nằm bên trong, Thái tử cùng công chúa đều bị để lại vương phủ, nơi đó là an toàn nhất.
Kỳ thật Hoàng đế cùng Phó Trọng Lễ đều biết, chuyến đi này của bọn họ thay vì nói là "tạo phản", mục đích thực sự là mượn danh "chiến loạn" để dọn dẹp đám quan viên hoành hành ngang ngược mưu kế đầy đầu từ khi tiên đế còn tại vị. Nếu không dùng cách này, muốn diệt trừ những kẻ đó sẽ phải mất rất nhiều thời gian cùng tinh lực. Thế lực sau lưng bọn họ rất phức tạp, muốn giải quyết triệt để ít nhất cũng mất mười năm.
Trong triều các loại đảng phái ngang dọc đan xen cũng là mục tiêu của hai người họ.
Bởi vậy Phó Trọng Lễ xấu xa dùng danh nghĩa "thanh quân trắc"(*) khởi binh, dọc đường đi chém hết tham quan ác lại, ngược lại được không ít người ủng hộ. Ngay cả những quan viên thanh lưu cũng phản chiến, thậm chí có quan tốt chủ động mở cửa, nghênh quân sĩ vào thành.
Hoàng đế bệ hạ thấy tình huống tốt đẹp cũng liền yên lòng, hết thảy đều phát triển theo hướng hắn kỳ vọng