Một chiều thu, cậu bé với nụ cười tươi tắn trên môi mỉm cười chào hắn, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, cậu bé với mái tóc vàng rực rỡ nắm tay hắn đi học mẫu giáo, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, cậu bé với đôi mắt híp lại đầy vui vẻ nắm tay hắn sau đi học tiểu học, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, cậu thiếu niên với vẻ ngoài xinh đẹp vui vẻ nắm tay hắn đi học sơ trung, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, cậu thiếu niên với hai má ửng đỏ vui vẻ nắm tay hắn đi học cao trung, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, cậu thanh niên với khuôn mặt đỏ bừng hôn hắn trong lễ đường, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, cậu thanh niên với một lòng nhiệt huyết vui vẻ nắm tay hắn cùng hắn đi trên con đường đời, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, người vợ với khuôn mặt cười mỉm hiến trái tim của cậu cho người tình của hắn, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, hình ảnh người vợ với khuôn mặt cười rạng rỡ trên tấm bia mộ, hắn sẽ không bao giờ quên.
Một chiều thu, nhìn thấy tờ đơn li hôn với chữ kí của em ấy, hắn sẽ không bao giờ quên...
.
.
.
Hai người y tá bối rối nhìn ông cụ đã nhìn ngắm tấm hình suốt mấy tiếng đồng hồ.
Một người y tá trẻ lên tiếng:
"Anou..thưa ông Sano, đã đến giờ làm phẫu thuật rồi.."
Ông cụ ngước lên, dòng nước mắt lăn dài trên khoé mi ông.
Khẽ dùng bàn tay nhăn nheo lâu đi hàng nước mắt, ông mỉm cười:
"À, xin lỗi hai cháu nhé. Tôi muốn nhìn vợ tôi mà quên mất thời gian ấy mà"
Nói rồi, ông khẽ thở dài, nhìn hai cô y tá, ông hỏi:
"Này, mùa thu của mấy cháu là gì?"
Hai người y tá nhìn nhau, ngập ngừng nói:
"Dạ..có lẽ là lá phong ạ"
Ông cụ mỉm cười:
"Vậy hả, còn mùa thu của ông..là em ấy"
Nói rồi, ông đưa tấm hình lên.
Hình ảnh của một cậu thanh niên với mái tóc nắng rực rỡ cùng nụ cười rạng rỡ trên môi nắm tay một người thanh niên với nụ cười mỉm, đầy cưng chiều nhìn cậu ấy đập vào mắt hai người y tá..
Hai cô lặng thinh..
Một người y tá dễ xúc động quay đi, vội lau hàng nước mắt rồi quay lại, nở một nụ cười tiêu chuẩn, cô đẩy chiếc xe lăn chở ông cụ đến phòng phẫu thuật.
Trên đường tới đó, ông luôn lầm bầm những từ không rõ nghĩa nhưng cô y tá vẫn hiểu được..
"Chờ anh"
Cho đến khi nằm trên bàn phẫu thuật, ông mỉm cười nhìn những người bác sĩ rồi nói:
"Gửi lời đến em ấy giúp tôi"
"Tôi yêu em ấy nhiều lắm.."
"Được.."
Một người bác sĩ già trong đó đáp.
.
.
.
Cuộc phẫu thuật thất bại
Mộ của Sano Manjiro được đặt bên cạnh mộ của Sano Aki.