Xưa kia, có một cô gái rất xinh đẹp. Xóm làng ai ai cũng trầm trồ khen ngợi.Cô ngày tên là Trinh, hình dáng mảnh mai, tướng đi yểu điệu. Đặc biệt là cô Trinh có một đôi mắt đen huyền che khuất sau hàng lông nheo vừa dài, vừa sậm.
Hàng ngày, cô Trinh phải buôn tảo bán tần.Cô thường xuyên gánh rau ra chợ bán để nuôi mẹ già.Hễ gạp cậu trai nào dòm ngó mình, cô luôn e thẹn cúi đầu,hai hàng lông nheo sụp xuống che khuất đôi mắt ấy. Đã có sắc đẹp lại còn có hạnh kiểm tốt thế ai mà chả yêu!
Trong làng bấy giờ có một cậu công tử con một nhà bá hộ họ Viên, cậu tên Lâm. Cậu Lâm đã đem lòng yêu mến cô Trinh, hàng ngày đón đường mong thốt với cô vài lời tâm sự. Nhưng cô từ chối:
- Trăm sự, phải chờ sự ưng thuận của mẹ tôi ở nhà.
Nhuốm bệnh tương tư, một hôm, cậu đi tò vè sau lưng cô mà trộm ngắm, thừa lúc cô vô ý, cậu Lâm chạy lại nắm tay cô, cô nói:
- Cậu đừng làm vậy mà thất giáo, tôi đây thà chết chứ không bao giờ để hoen ố.
Bệnh tương tư của cậu Lâm càng ngày cành trầm trọng. Cha của cậu biết rằng cậu đã đến tuổi phải lấy vợ, nên ông tìm một nơi môn đăng hộ đối để định gia thất cho con trai mình. Giá như cô Trinh là con nhà giàu có thì cậu còn cưới được, nhưng hoàn cảnh cô Trinh rất nghèo khó, mặc dù cậu đã xin phép cha mình cho được cưới cô Trinh nhưng cha cậu không đồng ý. Sống với người vợ không vừa ý, cậu cứ đi đi lại lại như xác không hồn.
Rồi cậu đi công tác ở phương xa. Thời gian thấm thoát không biết mấy xuân qua thu lại rồi vậy mà hình ảnh cô Trinh vẫn còn lưu trong tâm trí của cậu.Một hôm cậu trở về làng cũ cậu Lâm thẫn thờ ra sau vườn gần bờ sông.
Bỗng nhiên, cô Trinh bước ra từ trong bụi rậm, cô cất tiếng hát, giọng hát trong trẻo, mê ly lạ thường, bỗng chợt thấy cậu, cô Trinh run rẩy, quay mặt lại toan chạy trốn thì cậu Lâm đã vội kéo tay cô lại rồi ôm vóc ngọc vào lòng. Cậu cúi xuống để hôn, nhưng nàng đã tắt thở, cậu giật mình, mới biết nãy giờ mình đang cúi xuống để mà hôn một bông hoa nhỏ có màu hồng, xung quanh đầy lá nhỏ mịn, thứ lá ấy xếp lại khi có hơi thở hoặc hơi gió nào động tới.
Hỏi ra thì cậu mới biết rằng cô Trinh đã treo cổ tự tử từ hai năm trước vì có kẻ quan tham ô lại dùng quyền lực toan cưỡng bức cô.
Cho hay! Chữ trinh đáng giá biết mấy, dẫu chết xuống âm cảnh, người thiếu phụ vẫn giữ sự trong sạch của tâm hồn mình.