~9 giờ tối~
Hoàng vừa họp xong, anh ngã người dựa vào ghế, đưa tay lên day day thái dương.
*Ting...Ting...Ting*
Hoàng Thiên mở điện thoại lên mà nhẹ thở dài khi nhìn cái biệt danh.
[ Phiền phức ❤... ]
Đây không ai khác là Thư cô vợ bé nhỏ siêu quậy nhà anh.
Bình thường, giờ này là cô ngủ rồi nhưng sao hôm nay...
Khoé miệng anh bất giác cong lên.
Chắc là nhớ rồi chứ gì...
Hoàng chống tay lên bàn, rũ mắt xuống mà call video với cô.
Hôm nay Thư mặc bộ 2 dây khiến anh khó lòng kìm chế được.
Như nói giọng ngọt xớt mồng tơi pha chút tủi thân: [ Chồng ơi...Khi nào anh về...Mấy đêm rồi đó ]
Hoàng thở dài.
"Khi nào xong anh về..."
Thư gật gù.
2 người nói chuyện được một lúc thì có 1 người đàn ông trên người chỉ quấn mỗi cái khăn tắm che phần dưới đi ngang qua.
Hoàng???
Anh nhăn mặt, cầm điện thoại lên nhìn kĩ hơn.
Hoàng trừng mắt nhìn Thư.
"Ai đây...?!"
Thư vẫn thản nhiên.
"Hả...À...Bạn em..."
Hoàng thở dốc trong kìm nén tức giận.
"Bạn?!...Sao cậu ta lại ở trong nhà chúng ta...Còn nữa, sao lại ăn mặc như vậy?!..."
Thư xoay người lại, vẫy tay ý nói Khang đến.
Khang bước đến nở một nụ cười ranh ma nhìn Hoàng.
"Chồng...Đây là Khang bạn em từ hồi cấp 3 đấy..."
Thư nói với giọng ngọt xớt và cố ý nhấn mạnh.
"Tại anh bận quá, không thường xuyên về nhà nên cậu ấy đến CHĂM SÓC EM THAY ANH vài hôm á..."
Hoàng nghe "chăm sóc em thay anh" thì không thể chịu nổi nữa.
"Tên kia...Mày chán..."
Không để Hoàng nói hết câu, Khang ngát lời Hoàng, tay Khang đặt lên vai Thư mà xoa
Khang nói với giọng đắc ý.
"Người anh em...Nếu không CHĂM VỢ được vậy để...Hừ...TÔI...THAY...CẬU...CHĂM..."
Hoàng???
*Tút...Tút...Tút*
Những tia lửa giận hiện lên mắt Hoàng, anh đập mạnh xuống bàn.
"Chết tiệt..."
Hoàng siết chặt tay.
"Cứ tưởng là em nhớ tôi...Ai ngờ...Trong lúc, tôi không ở nhà lại đi âu yếm với thằng khác..."
"Thư...Em được lắm..."
Hoàng đứng lên, bước nhanh đi, sát khí nổi lên đùng đùng.
~~~~~~~~~~~~
*Tút...Tút...Tút*
"Được rồi...Về nhanh đi...Không thì chết đấy..."
Khang nói với giọng thản nhiên pha chút õng ẹo.
"Bà đó...Có chơi có chịu chứ..."
Thư cười tươi.
"Tui chịu chứ không bắt bà chịu đâu mà lo..."
Khang chỉ chỉ vào Thư.
"Mai trả kèo nhơ hơm...Không trả á hả...Tui...Tui thiến lun đó nghe chưa...Hứ...Tự nhiên bắt người ta gồng lên hà..."
"Rồi...Rồi...5 ly...1 chàng...Mai có đủ..."
Khang khoanh tay lại mà bước đi.
"Hứ...Chế về đây..."
~~~~~~~~~~~~~~
Không lâu sau, xe Hoàng đã đậu trong biệt thự.
"Vợ tôi đâu!!!"
Người giúp việc: "Dạ...Dạ...Cô chủ...Ở trên phòng"
~Trên phòng~
Hoàng đạp mạnh vào cánh cửa.
Cánh cửa: Huhu...Tôi đã làm gì sai cơ chứ...
Hoàng ngó nhìn xung quanh, anh chỉ thấy có nỗi mình cô ngồi trên giường với vẻ mặt tươi cười nhìn anh.
Thư bước nhanh đến ôm lấy cô anh.
"Chồng...Anh về rồi...Vợ nhớ anh quá trời..."
Anh buông cô ra, vẫn không đổi sắc.
"Tên đó đâu?!"
Thư cười tươi nhìn anh.
"Ý chồng là Khang hả...Cậu ấy về rồi..."
Hoàng siết chặt tay.
"Em hay lắm...Dám cắm sừng tôi..."
Thư???
"Em cắm sừng anh hồi nào?!"
"Hừ...Em với thằng Khang đó dám lén lút với anh...Em..."
Thư nghe anh nói thì phì cười.
"Hahaha...Anh nghĩ bậy bạ gì vậy...Thằng Khang bị cong mà...Hahaha...hahaha..."
Hoàng???
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
(2)
Thư ngồi trên giường còn Hoàng nằm quay lưng, nhắm mắt làm thinh, mặc kệ cô.
Thư lay lay người Hoàng.
"Chồng ơi..."
Từ lúc nghe cô giải thích rõ ràng mọi chuyện xong, anh chẳng nói một lời nào, tắm xong thì nằm ngủ, mặc kệ cô.
Thư hiểu là Hoàng đang giận cô rồi.
"Chồng ơi...Em xin lỗi mà..."
Hoàng vẫn mặc kệ.
"Chồng ơi...Em không làm vậy nữa đâu mà..."
"..."
"Chồng...Em chỉ muốn anh về ôm em ngủ thôi mà..."
"..."
"Hự..."
Thấy Hoàng vẫn làm thinh, mặc kệ Thư để cô nói chuyện một mình như con tự kỷ, Thư loại bỏ kế hoạch A là "Nhõng nhẽo" chuyển sang kế hoạch mới.
Kế hoạch B: "Dỗi ngược".
Hehe...Để xem anh kệ được bao lâu...
Thư điều chỉnh giọng lại.
"Hoàng...Anh mà không quay qua là em giận đấy..."
"Kệ em..."
Thư siết chặt tay, cố kìm cơn tức lại.
Sau bao lâu, anh cũng trả lời lại nhưng...Hừ...
"Em giận thật đấy..."
"...Ừ..."
"Em sang phòng khác ngủ đấy..."
"...Ừ..."
Thư xụ mặt xuống, cô lay mạnh người anh, thấy anh đã mở mắt mà cứ...
Kế hoạch B: False
Thôi mệt quá...Dẹp hết đi...Cái nào cũng không thành thì biết làm cái nào...Nhưng mình không muốn sáng mai phải lết ra tiệm bánh đâu...
Huhu...Khổ quá mà...
Thư nghĩ đến việc bị mấy nhân viên trong tiệm chọc ghẹo là đêm qua quá nồng nhiệt, bla...bla...Mới đến mà khóc thét trong lòng.
Thôi thì tiếp tục mè nheo vậy...
Cô chồm người đến ôm anh, áp sát má cô với má Hoàng, tay thì luồn vào áo sờ múi và cơ ngực anh.
"Thôi mà...Em xin lỗi...Đừng bơ em nữa mà..."
Thư ngẩng đầu lên nhìn Hoàng, hôn vào má anh vài cái.
*Chụt...Chụt...Chụt...*
Tự nhiên, trong đầu Thư loé lên một ý tưởng cực kì táo bạo.
Cô nhìn anh mà cười gian trong lòng: Hehehe...Anh muốn bơ chứ gì...Hừ...
Thư rời người Hoàng với vẻ mặt hơi nản và ngán ngẩm.
Cô cố ý nói nhỏ nhưng anh vẫn nghe được.
"Hừ...Ngày mai, tôi đi kiếm anh khác ngon zai, ấm áp hơn anh, khoai to hơn anh...Hứ..."
Vừa dứt lời, Thư nằm xoay qua, đắp chăn, giả vờ nhắm mắt lại.
Hoàng vừa nghe câu đó của Thư xong thì???
Anh nhăn mặt nhìn cô.
"Em vừa nói gì vậy?!"
Tuy bề ngoài Thư rất điềm tĩnh, mắt vẫn không thèm mở nhưng bên trong vừa hả dạ vừa lo lắng.
Thư sợ anh sẽ...HuHu...
"Em chả nói gì cả"
Muốn kiếm người to đẹp ngon hơn mình à, không lẽ của mình không đủ thoã mãn à...
Thư...Em hay lắm...
Anh chui vào chăn, thay đổi tư thế giữa 2 người.
Thư???
Cô mấp máy.
"Anh...Anh...làm gì vậy?!"
Thư nuốt nước bọt.
"Em muốn kiếm người to hơn đúng không..."
Hoàng cười gian.
"Để xem ngày mai em có đi kiếm được không?"
Vừa dứt lời, anh cúi xuống...
Thư khóc thét trong lòng...
Tối hôm đó, căn biệt thự vang lên tiếng hét của một người con gái.
"A...A...A...Anh không biết thương hoa tiếc ngọc à...Nhẹ nhàng thôi..."
End.