Loài Hoa nào trong trái tim em??? (Chaelice)
Tác giả: Haa_🐰
Lisa đưa Chaeyoung đến cửa hàng bán nhẫn, vừa bước chân vào cửa hàng, Chaeyoung nhìn những cặp nhẫn cưới với ánh mắt vô cùng thích thú. Cặp nào cũng đẹp hết, rất tinh xảo. Cứ nhìn cặp này đến cặp khác, được một lúc nàng dừng lại trước cặp nhẫn mà nàng ưng ý nhất từ nãy đến giờ nàng cho rằng nó rất hợp với phong cách của nàng. Bộ nhẫn kia với nàng, thật đẹp, nàng không quan tâm người khác cảm nhận thế nào về nó, nhưng với nàng thì bộ nhẫn kia rất đẹp.
Bộ nhẫn được làm bằng bạch kim, một chiếc được thiết kế vô cùng đơn giản với những viên kim cương khảm vào để giả làm những giọt nước, chiếc còn lại, có hoa văn một loài hoa, mà theo nàng biết đó là hoa hồng. Nhụy hoa được làm bằng kim cương nhẵn bóng cùng với những cánh hoa với gam màu đỏ của đá quý.
Bộ nhẫn đó tuy không đẹp và tinh xảo như những bộ nhẫn khác, nhưng với nàng, bộ nhẫn này vô cùng đẹp, vô cùng nổi bật.
Lisa thấy nàng ngắm bộ nhẫn với ánh mắt vô cùng thích thú liền nói với người nhân viên lấy bộ nhẫn kia ra khỏi tủ kính. Chaeyoung nhìn ngắm bộ nhẫn rất kỹ, như thể nàng sẽ không bao giờ nhìn thấy bộ nhẫn đó nữa.
" Lisa này, chúng ta lấy bộ nhẫn này nhé! " Chaeyoung nhìn Lisa cười hỏi.
Lisa không nói gì, chỉ mỉm cười cầm bộ nhẫn kia đi tính tiền.
Còn Chaeyoung, nàng nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt đầy niềm vui cùng nụ cười trên môi kia đã được nàng "tháo" xuống. Thay vào đó là ánh mắt đượm buồn.
Lòng nàng trống rỗng!
Nàng muốn khóc!
Vì sao ư?
Vì sao mua nhẫn cưới mà nàng không vui ư?
Nàng sẽ vui nếu nàng là cô dâu được mang chiếc nhẫn kia, chỉ có điều, sự thật, cô dâu không phải là nàng mà là người chị mà nàng hết mực yêu thương, người con gái có gương mặt giống nàng y như đúc Park Sooyoung...
Lisa, Chaeyoung và Sooyoung là bạn thân từ nhỏ. Nàng quen với Lisa là do chị giới thiệu. Chaeyoung còn nhớ, từ nhỏ đến lớn, nàng luôn núp sau bóng lưng ấm áp và an toàn kia của Lisa. Còn Sooyoung, chị rất mạnh mẽ, có những lúc chị cũng rất yếu đuối, và những lúc đó, chị luôn dựa vào lồng ngực ấm áp kia của Lisa mà khóc.
Cả chị và nàng đều rất yêu Lisa. Chaeyoung không biết Sooyoung yêu Lisa nhiều như thế nào, nhưng nàng thì yêu cô ấy rất nhiều. Từ khi nàng biết yêu cho tới giờ, nàng luôn thầm yêu một cô gái mang tên Lalisa với bóng lưng ấm áp và an toàn kia. Luôn yêu và mãi là như thế....
(**********)
Lisa cùng Chaeyoung đi trong cái nắng của mùa hè. Cuối hè nên nắng không gắt như những ngày đầu hè. Cái nắng pha thêm âm hưởng của mùa thu khiến lòng người dễ chịu vô cùng. Nhưng lòng nàng sao không có chút nào là dễ chịu? Tại sao vậy nhỉ?
"Cảm ơn cậu Chaeyoung. Nhờ cậu mà tớ có thể chọn được nhẫn cưới cho lễ cưới sắp tới rồi! " Lisa lên tiếng, cái giọng trầm mang theo niềm vui làm lòng nàng chợt nhói.
"Có gì đâu Lisa, nhưng mà tớ không chắc chị Sooyoung sẽ thích đâu! " Nàng cười tươi hướng cô đáp.
"Sooyoung sẽ rất thích, vì nó là do cậu chọn mà! " Lisa cười ấm áp xoa đầu Chaeyoung.
Bàn tay ấm áp của Lisa đặt lên mái tóc dài mượt của Chaeyoung mà xoa. Khiến lòng nàng như ấm lại, nhưng mà vẫn còn xót lắm.
Chaeyoung đi trước, còn Lisa theo sau. Lisa đang nghĩ về nụ cười của Sooyoung – vợ sắp cưới của cô.
Chaeyoung dừng chân lại, nhìn bộ váy cưới hao hao với bộ váy cưới của Sooyoung mà lòng chua xót. Cố kìm nước mắt không trào ra, tay siết chặt lại, nàng xoay người nở nụ cười thật tươi với Lisa.
"Lisa này, cậu và chị Sooyoung phải hạnh phúc đấy!" Chaeyoung có thể mở lời nói ra được những câu đó chắc có lẽ chỉ mình nàng mới biết nó đau đến mức nào. Có ai không đau khi phải cười tươi để chúc cho người mình yêu hạnh phúc bên người khác chứ không phải mình đây?
Nghe câu nói của nàng, Lisa cười tươi gật đầu trong hạnh phúc. "Cảm ơn cậu, Chaeyoung à. Tớ và Sooyoung sẽ sống thật hạnh phúc. "
Chaeyoung chua xót, nhưng yêu một người chính là để cho người đó hạnh phúc mà. Nàng biết rõ điều đó, nên nàng chỉ cần nhìn Lisa hạnh phúc là được, dù rằng người khiến cô ấy hạnh phúc không phải nàng...
(******)
Chaeyoung mãi chìm trong suy nghĩ của riêng mình mà không để ý đến những vật liệu xây dựng vô tri vô giác đang lạnh lùng rơi xuống ngay trên đầu mình.
Lisa hốt hoảng, cô luôn xem Chaeyoung là một người bạn thân mà mình hết mực yêu thương và quý trọng, cô sao có thể đứng nhìn những thứ kia làm Chaeyoung bị thương được chứ?
Không suy nghĩ gì nhiều Lisa chạy đến chỗ Chaeyoung đang đứng nhanh chóng đẩy nàng ra khỏi chỗ nguy hiểm, nhưng cô lại không kịp chạy để tránh khỏi những vật liệu xây dựng kia... Bất ngờ vì ai đó đẩy ngã một cú thật mạnh ngồi khụy xuống đất.
Chaeyoung cau có quay sang định mắng cho người kia một trận. Nhưng cái gì đây viễn cảnh trước mắt nàng là gì đây? Người đó chẳng phải là Lisa sao? Sao lại nằm bất động trong vũng máu thế này?
Chaeyoung hốt hoảng, đau đớn chạy đến cạnh cô mặc kệ mọi thứ xung quanh nàng không màng đến vì trong nàng bây giờ chỉ có mình Lisa, chỉ Lalisa Manoban mà thôi.
"Li... Lisa... . " Nàng khóc nấc lên. "Cậu sẽ không sao đâu tớ sẽ đưa cậu đến bệnh viện mà. " Nàng ôm cô vào lòng hoảng loạn lấy điện thoại từ trong túi xách của mình ra gọi xe cấp cứu bệnh viện gần nhất trong ánh mắt thương tâm của đám đông đang quay xung quanh nàng và cô.
(***********)
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra làm lòng nàng nhẹ hơn một chút. Nhớ lúc nãy, khi cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, tim nàng như bị kẹt giữa hai cánh cửa kia đau đớn vô cùng. Trong thời gian bác sĩ đang cấp cứu cho Lisa lòng nàng dâng lên một nỗi lo sợ. Sợ rằng người mà nàng yêu thương nhất trên đời này sẽ rời xa nàng mãi mãi . Nếu như Lisa cưới Sooyoung thì Chaeyoung nàng vẫn có thể ngắm nhìn cô từ xa, nhưng nếu cô gặp chuyện không may... thì ... có lẽ nàng sẽ phải ân hận cả cuộc đời.
Trở lại lúc này, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, nàng nhẹ nhõm.
"Bác sĩ, cậu ấy... Lisa có sao không ạ? " Chaeyoung níu lấy áo blu của bác sĩ hỏi.
"Đã qua cơn nguy hiểm! " Nghe câu nói của bác sĩ nàng nhẹ nhõm thở phào. " Nhưng mà đôi mắt thì có thể vĩnh viễn không thể nhìn được! "
Câu đầu của bác sĩ làm nàng vui bao nhiêu thì câu sau làm nàng đau lòng bấy nhiêu. Lisa sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa, không bao giờ...
Chaeyoung lảo đảo lùi lại, tay buông thõng, như không còn sức lực, nàng ngồi bệt trước cửa phòng cấp cứu, hai mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định mà rơi nước mắt...
Lisa sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa...
Mãi mãi...
Vĩnh viễn....
"Tất cả đều tại mày, chính mày đã cướp ánh sáng của cậu ấy. Chính là mày. Tại sao lúc đó mày không chết luôn đi hả Park Chaeyoung? Tại sao mày không bị gì mà cậu ấy thì... vĩnh viễn không nhìn thấy??? Tại sao hả Chaeyoung???" Một giọng nói vang trong đầu nàng, mắng nàng làm lòng nàng đã đau càng thêm đau. Phải nàng tự trách mình, tại sao chả giúp được gì cho Lisa mà còn hại cô ra nông nổi như vậy chứ.
Bác sĩ nhìn nàng khẽ lắc đầu, ông cũng đã thấy nhiều cảnh thân nhân của bệnh nhân đau buồn khi nghe tin xấu. Nhưng đây là lần đầu tiên ông thấy đau lòng như vậy...
"Cô bé, cháu bớt đau buồn đi. Đôi mắt của cô bé ấy vẫn còn cách chữa mà! " Vị Bác sĩ già an ủi.
Chaeyoung như được kéo khỏi bóng tối, đứng bật dậy, nắm chặt tay bác sĩ như sợ ông đi mất. "Thật sao ạ? Đôi mắt của Lisa vẫn có thể nhìn lại được ư? " Nàng hỏi tới tấp như sợ điều mình nghe là nhầm lẫn.
"Ừ, nếu có người tình nguyện hiến giác mạc cho cô bé ấy! "– Bác sĩ gật đầu, cô gái trước mắt ông rất yêu người con gái nằm trong kia.
"Vậy lấy của cháu có được không ạ? " Chaeyoung hướng bác sĩ đưa ra lời đề nghị chắc nịch.
"Cháu gái, giác mạc hợp nhau là rất hiếm! " Bác sĩ thở dài
"Sao bác chắc là cháu không hợp chứ? Nếu như nó hợp thì sao? " Nàng bướng bỉnh. "Bác xét nghiệm giúp cháu có được không? Cháu xin bác đấy! "
Bác sĩ thở dài gật đầu.
Chaeyoung vui vẻ, nàng chỉ mong rằng, giác mạc của nàng thích hợp thay thế cho cô...
Chỉ cần hợp, dù vĩnh viễn không nhìn thấy, cũng không sao!
Chỉ cần Lisa nhìn thấy, thì quá đủ với nàng rồi...
Vì nàng biết, cô là người con gái rất thích ánh nắng rực sáng của mặt trời, nếu mất đi ánh sáng thì Lisa có lẽ sẽ rất tuyệt vọng...
Cô mà tuyệt vọng thì nàng sẽ tuyệt vọng...
Chi bằng đem giác mạc của nàng hiến cho cô, để cô hạnh phúc, thì nàng sẽ luôn hạnh phúc... Nếu như có ai đó hỏi rằng vì sao nàng lại ngốc nghếch đến như vậy? Nàng sẽ không do dự mà thẳng thắng trả lời: "Đơn giản, chỉ vì tôi yêu cô ấy. Đơn giản, chỉ vì Park Chaeyoung mãi mãi yêu Lalisa Manoban."
Tình yêu của nàng dành cho cô tuy đơn giản và lặng thầm đến vậy, nhưng lại cao quý hơn bất kì ai. Theo nàng nghĩ là như thế.
Chắc chắn là vậy...!
Thông tin về vụ tai nạn nhanh chóng đã được truyền đến tai Sooyoung chị hoảng hốt mặc vội chiếc áo khoác lên người phóng nhanh ra khỏi nhà bắt một chiếc taxi đến bênh viện.
Vừa đến nơi chị đã thấy bóng dáng cô em gái mình ngồi trước phòng hồi sức, căn phòng mà bên trong là người chị yêu thương đang nằm trong đó với vẻ mặt mệt mỏi khi mới phẫu thuật xong.
Dẫm những bước chân nặng nề thông qua đôi cao gót trên nền gạch lạnh lẽo của bệnh viện để rút ngắn khoảng cách với cô em của mình chị ngồi xuống cạnh Chaeyoung, nhìn Lisa đang nằm bất tỉnh trong căn phòng hồi sức làm tim chị hẫng đi một nhịp, chị cất giọng
"Lisa không sao chứ?"_ Sooyoung quay sang đối mặt với khuôn mặt vô hồn của Chaeyoung nhẹ nhàng cất giọng hỏi. Chị biết rõ vì muốn cứu Chaeyoung mà Lisa mới ra nông nổi này nhưng Sooyoung không trách nàng, nếu như chị trong hoàn cảnh đó chị cũng sẽ làm như vậy.
"Bác sĩ nói đã qua cơn nguy kịch nhưng có điều..." Nói đến đây Chaeyoung ngập ngừng, khuôn mặt vô hồn của nàng đã được thay bằng khuôn mặt của sự tuyệt vọng nàng không kiềm lòng được nữa bao nhiêu nước mắt nàng cố ngắn nãy giờ bỗng trực trào rơi xuống.
"Có điều sao? Em nói rõ hơn đi."_ Không chờ đợi được nữa Sooyoung thúc giục em gái mình.
"Nếu như không tìm được giác mạc phù hợp... thì e rằng... Hức Hức... Lisa cậu ấy sẽ bị mù vĩnh viễn."_ Chaeyoung khóc nấc lên, tiếng khóc của nàng vang vọng cả một khoảng không vô tận. Nàng tự hỏi tại sao ông trời lại biết cách trêu đùa số phận con người như vậy? Tại sao người bị như vậy không phải là nàng mà lại là Lisa, tại sao nàng tình nguyện hiến giác mạc để cô có thể thực hiện giấc mơ trở thành một bác sĩ của mình và được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của người mình yêu, thì lại không phù hợp chứ. Park Chaeyoung nàng chẳng những phá đi hạnh phúc của Lalisa Manoban mà còn phá đi giấc mơ của cô nữa. Tại nàng tất cả là tại nàng mà ra. Nàng khóc ngày một lớn hơn.
Thấy nàng đau khổ đến như vậy Sooyoung ngồi kế bên không kiềm được lòng liền ôm cô em gái của mình vào lòng mà khóc theo. Khóc thật lớn khóc thật đã khóc cho vơi đi sự đau khổ trong lòng.
Nửa tiếng trôi qua Chaeyoung không khóc nữa như sựt nhớ ra chuyện gì đó, nàng liền lấy trong túi áo khoác ra một hộp nhung đỏ đưa cho Sooyoung liền nói.
"Chị à đây là chiếc nhẫn cưới mà Lisa đã nhờ em chọn giúp cậu ấy chị nhận lấy đi."_ Chaeyoung hối hả đưa cho Sooyoung chiếc hộp nhung mà Lisa cầm thật chắc trong tay trước khi ngất đi.
"Chaeng à chị sẽ nhận lấy chiếc nhẫn này của Lisa nhưng có thể nào cho chị thêm thời gian để suy nghĩ không em."_ nhận lấy chiếc nhẫn Sooyoung liền rời đi trong ánh mắt ngỡ ngàng của Chaeyoung.
(************)
Một tháng trôi qua kể từ ngày vụ tai nạn đó xảy ra. Lisa cũng đã tỉnh lại được vài ngày. Còn về phần Chaeyoung ngày nào nàng cũng túc trực ở bệnh viện để mong được gặp mặt Lisa. Nhưng khi nghe tên của nàng thì cô luôn từ chối gặp mặt. Điều đó khiến nàng rất đau lòng. Hôm nay cũng như bao ngày nàng dậy thật sớm để chuẩn bị món canh gà mà Lisa thích nhất đem đến bệnh viện để tẩm bổ cho cô. Đứng trước cửa phòng bệnh do dự một hồi lâu nàng quyết định gõ cửa.
"Lisa à là tớ Chaeyoung đây..."_Nàng đứng trước phòng bệnh của Lisa nhẹ nhàng gõ cửa, nàng cất tiếng.
"Hôm nay cậu thấy thế nào rồi?"_ Không có tiếng hồi đáp nàng lại tiếp tục.
"Lisa à..."
"Về đi, tớ không muốn gặp cậu càng không muốn nói chuyện với cậu."_ Nằm trên giường bệnh với gương mặt vô hồn Lisa lạnh lùng cắt ngang lời nói của nàng.
"Xin lỗi..."_ Nàng run lên nhẹ giọng xin lỗi, đôi chân như vô lực ngã khụy xuống trước cửa phòng bệnh của Lisa. Cũng phải thôi vì con nhỏ ngốc như nàng mà cô mới ra nông nổi như vậy nên giờ đây cô hận nàng cũng phải thôi. Mọi chuyện không thể trách cô được có trách thì hãy trách nàng. Nếu như người nằm dưới đống vật liệu xây dựng đó là nàng thì hay biết mấy. Nàng cúi đầu ôm mặt khóc nức nở.
"Yong Sun..."_ giọng nói này chẳng phải là của chị Sooyoung sao? Nàng ngẩng đầu nhìn lên, quả thật là chị ấy, chị Sooyoung của nàng và cũng là vợ sắp cưới của Lisa. Đã một tháng trôi qua kể từ ngày chị đến thăm Lisa khi nghe tin cô bị tai nạn. Nhưng khi được nàng kể về việc Lisa có thể sẽ bị mù vĩnh viễn thì chị đã ở đâu trong suốt một tuần nay kể cả điện thoại cũng không liên lạc được. Tại sao khi nhìn thấy nàng chị lại bỏ chạy chứ nàng nhất định phải hỏi cho ra lẽ. Chaeyoung vụt đứng lên đuổi theo Sooyoung.
"Sooyoung... "
"Đã cất công đến tận đây rồi tại sao chị lại không vào gặp Lisa chứ?"
Chaeyoung với tay nắm lấy cánh tay của Sooyoung xoay người chị đối mặt với nàng cất giọng hỏi.
Sooyoung nhìn nàng không nói gì rồi bật khóc nức nở. Chị đưa tay vào túi áo khoác lôi chiếc hộp nhẫn cưới vốn thuộc về chị và Lisa ra trao lại cho nàng.
"Xin em... hãy trả lại cho Lisa giúp chị..."
"Chị đang nói cái gì vậy hả?"_ Chaeyoung ngây người nàng không thể tin vào lời nói của chị mình tại sao chị lại có thể nói ra được lời nói tàn nhẫn như vậy chứ?
"Chị biết chị làm như thế này tàn nhẫn và hèn nhát lắm, dù Lisa có hận chị như thế nào đi chăng nữa, chị cũng không đủ tự tin... chị không thể, chị không tự tin là có thể sống cùng Lisa đến cuối cuộc đời này em à." _ Sooyoung nói trong nước mắt một tháng qua chị đã suy nghĩ rất kỹ trước quyết định của mình có thể nói chị ích kỷ cũng được, chị không chối bỏ nó, chị còn trẻ tương lai chị còn dài, chị không thể giao phó cuộc đời mình cho một người có thể sẽ bị mù vĩnh viễn được, không thể được.
"Xin em..."_ Sooyoung vụt chạy bỏ lại Chaeyoung đứng ngây người phía sau.
(*************)
Cốc Cốc...
"Mời vào."
Nhận được sự chấp thuận của người bên trong phòng bệnh Chaeyoung khẽ đẩy cửa phòng bước vào. Đây là lần thứ 3 nàng bước vào căn phòng này trong sự im lặng. Hai lần trước khi nàng vào thăm là lúc Lisa đang bất tỉnh trên chiếc giường sắt lạnh lẽo của bệnh viện. Lần này nàng bước vào Lisa vẫn nằm đó với ánh mắt vô hồn khiến nàng lại tự trách bản thân. Chaeyoung cúi đầu, đưa tay chặn miệng lại để không phát ra tiếng nấc.
"Ai đó?"_ Lisa mấp máy.
"Em..." _ Nhận ra mình lỡ lời nàng vội đưa tay chặn miệng lại cuống quýt rời khỏi phòng.
"Sooyoung... " Nghe thấy tiếng gọi của Lisa, Chaeyoung khựng lại, Chaeyoung nhích người sang mép giường cô vội chống tay ngồi dậy.
"Là em phải không Sooyoung..."
"Lisa à! Cậu nghĩ mình là Sooyoung ư?"
Lisa đưa tay về phía nàng quờ quạng trong khoảng không vô định.
"Hóa ra vẫn chỉ là mơ thôi sao?"_ Lisa buông đôi tay xuống, cô cúi người vùi mặt vào hai đầu gối bao nhiêu nước mắt cô cố nén mấy hôm nay không biết từ đâu lặng lẽ tuôn ra.
"Li nhớ em... nhớ rất nhiều Sooyoung à... Nếu sớm biết như thế này thì hôm đó Li thà chết quách đi còn hơn."
"Em đây."_ Không thể im lặng nhìn Lisa tự trách mình nữa Chaeyoung đành lên tiếng. Có trách thì hãy trách nàng này.
Lisa ngẩng mặt lên phía vừa phát ra giọng nói.
"Em đây, em vẫn ở ngay đây mà."_ Chaeyoung cố nén tiếng khóc đau đớn run rẩy đáp trả Lisa.
Lisa mừng rỡ quờ quạng xuống giường đưa tay về khoảng không vô định. Chaeyoung đón lấy tay cô. Nắm bàn tay của Chaeyoung, Lisa ngỡ rằng đó là bàn tay của người cô yêu, cô vội vàng kéo nàng vào người ôm thật chặt sợ nếu buông ra thì nàng sẽ đi mất. Ôm nàng thật chặt Lisa khẽ vùi mặt vào cổ nàng mà hít lấy hít để.
"Thật may mắn, Li nghĩ em sẽ không bao giờ đến nữa."
"Không đâu em luôn luôn ở bên Li mà."
"Sooyoung à Li sợ lắm!!"
"Li đừng sợ vì em sẽ ở bên Li suốt cuộc đời này mà..."_ Chaeyoung òa khóc. Cuối cùng người mà Lisa chọn vẫn là Sooyoung là Park Sooyoung mà thôi. Được nếu như Lisa cần Sooyoung thì nàng sẽ bất chấp tất cả, nàng nguyện ý trở thành Sooyoung của cô. Chỉ cần được nhìn thấy Lisa hạnh phúc dù có đánh đổi tất cả lừa dối cô đi chăng nữa nàng cũng chấp nhận miễn sao Lisa không gục ngã thì Park Chaeyoung này nguyện hi sinh tất cả.
Lisa ngàn vạn lần Park Chaeyoung này mãi mãi yêu Li.
Từ ngày Chaeyoung tự nhận mình là Sooyoung để được ở bên cạnh chăm sóc Lisa thì cũng đã được hai tuần. Lisa đã dần hồi phục, băng mắt cũng đã được bác sĩ tháo ra, bác sĩ nói cô có thể xuất viện. Buổi chiều hôm đó, sau khi được bác sĩ cho phép xuất viện, trên mặt Lisa lúc này không hiểu sao lại hiện hữu lên tia trầm mặc khó tả, nhưng cô vẫn chờ đợi Chaeyoung người mà cô ngộ nhận là Sooyoung đến đón.
Cạch
Cửa mở ra, theo sau đó Chaeyoung bước vào. Mái tóc dài đen mượt đầy tự hào của nàng giờ đây đã được nhuộm bằng màu vàng óng ánh giống với Sooyoung. Nhưng nó vẫn không làm mất đi vẻ đẹp rạng ngời của nàng mà còn tôn lên cho nàng một vẻ đẹp ma mị ngây ngất lòng người. Trên ngón áp út của nàng đã có thêm sự hiện diện của chiếc nhẫn cưới mà nàng đã đưa cho Sooyoung nhưng bất thành, không hiểu sao khi nàng đeo chiếc nhẫn đó lên tay trông rất hợp.
"Lisa, chúc mừng Li đã xuất viện. " Nàng vẫy tay chào cố gắng nở một nụ cười thật tươi.
"Li không muốn xuất viện, Li chẳng thể chịu đựng thế này nữa đâu. " Dùng tông giọng trầm thấp, Lisa buồn rầu nói.
"Nhưng... "
"Thế giới bên ngoài có quá nhiều màu sắc và sự vật. Nó đã không còn dành cho Li nữa rồi. " không để nàng nói hết, Lisa chen ngang.
Chaeyoung im lặng trầm ngâm một hồi lâu liền lên tiếng trả lời
"Em hiểu rồi... tiếc quá. Vậy mà em đã cố kiếm đôi giày này cho Li. Nó rất hợp với Li đấy!"
Vừa nói dứt câu nàng lôi ra một hộp đựng giày. Trong chiếc hộp là một đôi giày Adidas rất hợp với phong cách của Lisa.
Chaeyoung đợi Lisa sờ đôi giày xong liền đỡ cô dậy, kéo tay cô ra ngoài và dẫn cô đến bờ sông Hàn. Trên bờ sông Hàn lúc này cảnh vật thật là đẹp, nhưng thật đáng tiếc khi Lisa không thể nhìn thấy được khung cảnh lãng mạn này. Cô bỗng có chút lo sợ, đôi chân bất giác rung lên, không thể đứng vững được.
Trên bờ sông lúc này đám nhóc con đang chơi đùa vui vẻ, rượt đuổi nhau, chạy qua Lisa. Một cậu nhóc vô tình va vào người Lisa khiến cô ngã ra sau mà vẫn không định hình được chuyện gì vừa xảy ra. Cô chỉ thấy hoảng sợ vì mọi thứ xung quanh cô lúc này chỉ là một màu đen u tối và chỉ có tiếng cười đùa của đám trẻ con.
"Lisa, không sao đâu. Em sẽ không buông tay Li ra đâu."
Chaeyoung vội nắm tay Lisa, kéo cô vào một cái ôm thắm thiết. Môi nàng nở một nụ cười
"Lisa này, Li không cảm nhận được làn gió mơn man sao? Rất nhiều chú chim bay trên bầu trời kìa. Và bầu trời thì mang màu sắc hòa trộn giữa màu nắng vàng với màu xanh và màu trắng của những áng mây. Li xem, những áng mây đang hướng về phía mặt trời lặng kìa, có vài ngôi sao đã mọc lên rồi. Mặt sông đang soi chiếu màu trời, cả phố xá, con người, tất thảy đang chìm vào màn đêm."
Nàng vui vẻ chỉ tay lên bầu trời, miêu tả lại cảnh vật mà mình thấy được cho Lisa nghe. Từ đầu đến cuối, Lisa chỉ im lặng lắng nghe Chaeyoung miêu tả, cô siết chặt tay nàng. Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt bỗng nhiên rơi xuống từ khóe mắt của cô.
"Li thấy rồi. Ở bên em, Li có thể thấy được cả ánh sáng lẫn sắc màu. Tất cả đều rất rõ ràng."
Chaeyoung vui mừng khôn siết khi nghe được câu nói ngọt ngào đó của Lisa. Kể từ ngày hôm ấy, Lisa không còn nét ưu buồn trên khuôn mặt nữa, từng chút một cô dần tươi cười nhiều hơn.
Hôm nay là một ngày đẹp trời, Chaeyoung quyết định thức dậy thật sớm đi siêu thị mua những món bổ dưỡng đến nhà Lisa nấu một bàn ăn thật thịnh soạn để tẩm bổ cho cô ấy. Sau khi ăn xong nàng cùng Lisa vào phòng tán gẫu. Chaeyoung vô cùng ngạc nhiên khi nghe câu nói của Lisa nàng muốn chắc chắn rằng mình không nghe lầm nên cất tiếng hỏi Lisa
"Sao? Nhưng lâu nay... "
"Nhưng lâu nay Li vẫn thấy một chút ánh sáng yếu ớt. Bác sĩ nói chỉ cần ghép giác mạc là Li có thể nhìn lại được. Mà em đừng hy vọng quá, kẻo mắt Li không thể sáng lại thì em sẽ đau lòng lắm. Vì thế nên... " Lisa ngồi trên giường, với chút hi vọng nhỏ nhoi len lỏi trong lòng, không đợi Chaeyoung nói hết cô liền giải đáp những thắc mắc của nàng.
Chaeyoung không tự chủ được hành động của mình bỗng dưng ôm chầm lấy Lisa, hai hàng lệ của nàng bắt đầu tuôn rơi.
"Sẽ ổn thôi Lisa à! Em tin chắc vào một ngày không xa Li sẽ nhìn lại được, nhất định không sai đâu. Em chắc chắn đấy! "
Lisa đưa tay ôm chặt lấy Chaeyoung. Người mà cô luôn tưởng là Sooyoung, khuôn mặt cô lúc này vô cùng hạnh phúc, lòng cô tràn đầy sự ấm áp mà đối phương mang lại. Cô hạnh phúc vì "Sooyoung" vẫn luôn bên cạnh an ủi, động viên cô không bỏ mặt cô những lúc khó khăn và cần nàng ấy đến như vậy.
Bỗng, tay cô chạm vào một cái gì đó. Cô liền cất giọng nhẹ nhàng hỏi.
"Cái gì thế em?"
"À, đây là một ngàn con hạt giấy đấy. Hai ngày trước khi dọn phòng, em có tìm thấy một ít giấy màu. Trước khi kịp nhận ra thì em đã ngồi gấp hạt rồi." Chaeyoung hướng về phía vật thể mà Lisa vừa chạm vào cười ngây ngốc đáp.
"Em gấp hết á? Mình em? Trong hai ngày? " Lisa ngạc nhiên như không tin vào những gì mình nghe thấy.
"Dạ " Chaeyoung gật đầu "Em gấp đến nỗi bàn tay tưởng chừng như chai sạn luôn rồi này."
Lisa bật cười thành tiếng, cô không ngờ rằng "Sooyoung" của cô lại có lúc đáng yêu như thế này. Đúng là một cô gái ngốc thích mơ mộng mà.
"À, Li có muốn gấp cái gì không? Em vẫn còn ít giấy màu đây! " Chaeyoung lôi trong túi ra một ít giấy màu còn sót lại, nàng vừa nắm tay Lisa vừa lục lại trong trí nhớ của mình những thứ mà nàng có thể gấp đẹp nhất để dạy cô cách gấp chúng. Ba mươi phút trôi qua sản phẩm mà Lisa và Chaeyoung thu lại được cũng khá nhiều nha, nào là cái mũ này, con ếch, bông hoa này vân vân và mây mây các thứ khác.
"Đây là hình gì thế em?" Lisa cầm lấy một thành phẩm trong tay mình khi đã hoàn thành xong những mẫu xếp, cô hướng Chaeyoung đặt câu hỏi.
"Đây là Hoa Hồng mang ý nghĩa tình yêu đích thực trong các loài hoa."
Nàng không ngại mà giải đáp nhưng gì mà nàng biết về loài hoa này cho Lisa nghe. Tưởng chừng Lisa sẽ không có hứng thú về ý nghĩa của loài hoa này cho lắm. Nhưng khi Chaeyoung vừa giải thích xong, Lisa mỉm cười nắm lấy bàn tay của Chaeyoung xoè ra đặt bông hoa vào đó, cô nói lên những lời thật lòng.
"Thế thì đây là loài hoa đại diện cho em em rồi, Sooyoung. Như ý nghĩa của loài hoa này, em luôn ở bên Li, và trái tim em cũng tươi đẹp như loài hoa này vậy"
Sự ngây ngô trong lời nói của Lisa làm Chaeyoung bật khóc "Tình yêu đích thực? Nhưng em là giả, em nào phải là Sooyoung mà Li yêu cơ chứ!"
********
Vào một buổi chiều nắng nhẹ, Chaeyoung nắm tay Lisa đi dạo trên bờ sông Hàn hóng mát, có lẽ đây là nơi mà nàng thấy thoải mái nhất cho tâm trạng của nàng lúc này. Nhưng đến khi nhận ra biểu hiện hơi kỳ lạ trên khuôn mặt của Lisa nàng bèn hỏi
"Sao thế? Hình như Li không được vui? "
"Không có gì. Chỉ là Li hơi thắc mắc... Tại sao lâu nay Chaeyoung không đến thăm Li lần nào trong khi em lại đến hằng ngày, Sooyoung à."
Trong giây phút đó tim của Chaeyoung bỗng dưng đập mạnh một nhịp. Nàng không biết Lisa thực sự nghĩ như thế nào về "mình". Đắn đo một lúc, nàng ngập ngừng lên tiếng hỏi.
"Li nghĩ như thế nào về... Chaeyoung? Nếu không phải vì em ấy, Li đã không ra nông nỗi này... Lúc này... Li đang nghĩ gì về người... đã cướp đi đôi mắt của Li?" Thân người Chaeyoung khẽ run lên, nàng là đang chờ đợi câu trả lời thật lòng của Lisa. Phải nàng muốn biết được Lisa có ghét mình như những gì mình đã suy diễn bấy lâu nay hay không?
"Cô ấy không có lỗi gì cả. Đó là tai nạn, không thể tránh khỏi được. Chẳng ai có lỗi hết. Li hiểu rất rõ điều đó, nhưng mà... Li không thể nào tha thứ cho cô ta được... " Nói đến đây Lisa ngồi xuống, cúi mặt "Bệnh viện bảo rất khó để tìm người hiến giác mạc. Có lẽ Li sẽ chịu đựng như thế này mãi. Nếu vậy, Li sẽ hận Chaeyoung suốt đời, cho dù bản thân cô ấy cũng đang tự dày vò... Li không thể nào ngừng căm hận... Li xin lỗi... với em gái em... mà Li lại... "
Từng câu từng chữ khi chính miệng Lisa hốt ra như là lưỡi dao vô hình cứa sâu vào trái tim vốn đã bị tổn thương sâu sắc của Chaeyoung. Nước mắt nàng trực trào rơi ra không ngớt làm ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp.
"Không... không sao đâu... không sao đâu... Lisa à... " nàng run run nặn ra từng lời nói khó khăn.
Nàng thật ngốc, thật đáng xấu hổ khi tự cho mình hi vọng, dù chỉ là một chút. Nàng cứ cho rằng biết đâu Lisa đã tha thứ cho mình... Nhưng sự thật lại không phải vậy. Nụ cười mà Lisa luôn nở trên môi chỉ dành riêng cho mình Sooyoung mà thôi, nụ cười ấy vĩnh viễn không dành cho Park Chaeyoung này. Nàng tự hỏi nếu biết người bên cạnh mình hiện tại là Park Chaeyoung nàng, liệu Lisa sẽ còn dành nụ cười hạnh phúc đó cho mình hay không? Không bao giờ, chắc chắn là như thế nàng nghĩ vậy.
Đêm hôm đó, Chaeyoung nằm trên chiếc giường êm ái của mình mà khóc nức nở. Khóc cho vơi đi sự thật đau lòng mà nàng vốn đã biết trước này. Cả người nàng run rẩy không cách nào ngừng lại được. Nàng khóc ngày một to, nước mặt từ khóe mắt chảy xuống không ngừng, thấm đẫm khuôn mặt xinh đẹp, thấm vào chiếc mền màu xanh dịu dàng. Nàng mệt mỏi, thật sự mệt mỏi lắm rồi.
Thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua, hôm nay bệnh viện gọi đến thông báo đã tìm được người có giác mạc phù hợp để hiến cho Lisa. Cuối cùng thì vai diễn của Chaeyoung đã đến lúc phải kết thúc, nàng phải rời đi trả Lisa lại cho Sooyoung thôi. Chaeyoung vui mừng ôm chầm lấy Lisa từ phía sau, giọng nói ngọt ngào nàng hốt lên từng chữ.
"Chúc Lisa phẫu thuật thành công, hạnh phúc Li nhé! "
Lisa bỗng nhiên xoay người, ôm chặt Chaeyoung người mà suốt khoảng thời gian qua cô luôn cho rằng là người cô yêu thương nhất Park Sooyoung, dùng hai tay nâng mặt nàng lên cô hôn nhẹ vào cánh môi anh đào hồng hào đầy sức sống ấy thật sâu, thật nồng nàn trong sự bất ngờ tột độ của Chaeyoung. Cảm thấy hơi thở của nàng yếu đi, Lisa liền luyến tiếc rời khỏi nụ hôn ấy, đưa tay phải của mình lên má Chaeyoung mà xoa nhẹ, cô nghiêm giọng
"Sooyoung à, chúng ta kết hôn đi. Sau ca phẫu thuật này, nếu mắt Li nhìn lại được, chúng ta sẽ kết hôn nhé! Được không em? Lần này sẽ đến lượt Li làm em hạnh phúc. Thế nhé, Li đi đây! "
Nói rồi, Lisa nở nụ cười tươi rồi quay người bước vào chiếc Taxi đang đợi mình ở cửa. Và có thể chiếc Taxi sẽ đưa cô đến nơi mà cô tìm lại được ánh sáng của cuộc đời mình. Lisa bước đi trong niềm hạnh phúc, mà đâu biết rằng phía sau cô là một Park Chaeyoung với hai hàng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp.
Lần này có hai lý do để nàng phải khóc, nàng khóc cho sự vui mừng khi mắt Lisa có thể nhìn lại sự sống hiện hữu xung quanh mình, và nàng khóc cho sự đau đớn khi trái tim nhỏ bé của mình lại vô tình nhận được một vết thương nữa vì những câu từ mà Lisa vừa hốt ra.
Chấn tĩnh lại, nàng chỉ còn có thể làm một điều nữa thôi. Và có thể đây là điều cuối cùng mà nàng có thể làm cho Lisa. Đó là tác hợp cho Lisa và Sooyoung.
Không nghĩ nhiều nàng vội bắt một chiếc Taxi đi đến khu chung cư mà Sooyoung đang ở. Đứng trước cửa chung cư của Sooyoung nàng đưa tay ấn chuông cửa. Sau một hồi chuông cánh cửa liền bật mở. Sooyoung mời Chaeyoung vào nhà. Rót một ly nước lọc đưa đến cho Chaeyoung, chị tò mò hỏi.
"Em đến tìm chị có việc gì à? "
Không trả lời câu hỏi của chị mình. Chaeyoung quỳ xuống nền gạch lạnh lẽo của căn phòng khách. Cúi thấp người, giọng nàng run run, gấp gáp cầu xin Sooyoung.
"Sooyoung à, em xin chị đấy! Làm ơn hãy ở mãi bên Lisa. Mắt cậu ấy sẽ nhìn lại sớm thôi, đến lúc ấy xin chị hãy làm như chưa có chuyện gì xảy ra, được không chị? "
Sooyoung bất ngờ trước hành động của cô em gái. Chị trợn mắt tự hiểu ra được toàn bộ chuyện gì đã xảy ra. Cảm thấy mình thật xấu hổ và tồi tệ. Dù có tồi tệ đến mức nào chị cũng không thể nhận công sức hi sinh cao cả của Chaeyoung được, không bao giờ. Mặt Sooyoung liền cật lực phản đối.
"Chaeyoung... đừng nói với chị, bấy lâu nay em đã... Chị không làm được đâu. Chị đã mất đi cái quyền ở bên Lisa kể từ ngày hôm ấy rồi. Người đã luôn chăm sóc và động viên Lisa khi cậu ấy gặp khó khăn là em... sao chị lại có thể... "
"Người đó nhất định phải là chị. Chị có thể là chị thôi Park Sooyoung à! Lisa cậu ấy cần chị! Lalisa cần Park Sooyoung, chứ không phải Park Chaeyoung này. Em cầu xin chị, xin chị hãy quay lại như lúc trước. Coi như là chị giúp em, và giúp cậu ấy. Chị làm ơn, làm ơn đi mà chị Sooyoung."
Chaeyoung cố sức van nài, giọng nấc lên từng hồi vì khóc. Nếu điều cuối cùng này mà nàng còn không làm được. Thì sao nàng có can đảm để đối mặt với Lisa, sau khi cô ấy nhìn thấy lại được chứ? Nàng đã làm cho Lisa đau khổ quá nhiều rồi.
"Em xin chị, hãy hoàn thành lời nói dối giúp em "
**********
Tại bệnh viện, Lisa ngồi trên giường bệnh nở một nụ cười hạnh phúc vì cuối cùng cô đã có thể nhìn lại được mọi thứ. Cảm ơn trời vì ca phẫu thuật thành công tốt đẹp. Đang tràn ngập trong sự hạnh phúc, một tiếng gọi thân thương vang lên kéo cô về thực tại, cô nhìn ra phía cửa nơi phát ra giọng nói ấy mỉm cười. Sooyoung đứng đó nở một nụ cười tỏa nắng đáp lại cô.
Cứ thế mà đã một năm trôi qua, mọi thứ cuối cùng đã trở lại quỹ đạo ban đầu của nó. Như lời đã nói, Lisa cùng gia đình đến nhà Sooyoung để xin hỏi cưới chị. Ba mẹ Park rất vừa lòng về người con rễ này, nên đã chấp nhận. Nhưng trên mặt Sooyoung lại thoáng chút bất an, do dự. Chị thật sự sẽ kết hôn với Lisa sao? Nếu chuyện này xảy ra thì Chaeyoung sẽ như thế nào đây? Còn chị, liệu chị có thể ở bên Lisa khi chị đã bỏ mặt cô những lúc khó khăn nhất không?
Ngoài hành lang, Chaeyoung đứng nhìn vào khung cảnh hạnh phúc trong nhà mà không nói lời nào, khuôn mặt nàng buồn bã, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn. Vậy là... hai người họ sắp kết hồn rồi... Nàng mím môi, quay mặt bước từng bước chân nặng nề lên sân thượng.
Cạch
Cửa sân thượng bật mở, hai đôi mắt chạm nhau. Lisa bước đến gần nơi mà Chaeyoung đang đứng. Cô muốn cùng nàng trò chuyện riêng với nhau. Nên đã đi khắp nhà tìm nàng nhưng không thấy, chỉ còn một chỗ cô chưa tìm liền đánh liều lên xem sao, hóa ra nàng ở đây thật. Không hiểu sao đứng kế nàng cô lại không thể nói được lời nào, đành im lặng, đưa mắt hướng lên bầu trời.
"Thời gian qua... Mình chưa xin lỗi được. Bây giờ, mình chính thức xin lỗi cậu, xin cậu hãy tha lỗi cho mình Lisa à! "
Thấy Lisa không nói gì chỉ đứng đó nhìn lên bầu trời, Chaeyoung đành lên tiếng xóa bỏ bầu không khí im lặng đầy ngột ngạt này.
"Không sao đâu, quả thật trong thời gian đó, mình đã rất hận cậu Chaeyoung à! Nhưng bây giờ thì không còn nữa. Hy vọng từ bây chúng ta sẽ sống hòa thuận nhé! Em vợ tương lai à! "
Lisa quay qua nhìn thẳng vào mắt nàng nở nụ cười xòa, xoa đầu Chaeyoung. Căn bản cô không hận nàng, cô chỉ giận là tại sao Chaeyoung lại không đến thăm cô. Dù sao cô và nàng cũng là bạn bè thân thiết mười mấy năm trời chứ có ít.
"Thôi, trời cũng đã tối rồi mình về đây, Chaeyoung à! "
Nói xong Lisa bước xuống nhà, lễ phép cúi chào bố mẹ vợ rồi cùng gia đình của mình ra về.
Bây giờ, chỉ còn mỗi mình Chaeyoung trên sân thượng. Nàng khuỵu xuống, đôi tay nắm chặt lan can. Nàng lại khóc nữa rồi, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên đôi má hồng hào rồi chan hòa đầm đìa ở cằm và cổ. Hai chữ "em vợ" nghe sao xa lạ quá. Nàng thật sự không muốn làm em vợ của Lisa, không muốn chút nào.
*********
Trong căn phòng màu hồng đầy mơ mộng, Chaeyoung cầm bông hoa hồng bằng giấy trên tay. Nàng muốn vứt nó đi, vứt luôn tình cảm mà nàng dành cho Lisa. Nhưng nàng không thể vứt được, đây là bông hoa mà Lisa đã trao tặng cho nàng mà, sao có thể vứt đi được chứ. Không hiểu sao cứ hễ có gì đó đến Lisa, nước mắt nàng lại rơi, một giọt, hai giọt,... thấm đẫm cả khuôn mặt.
Nàng phải cố lên, cố hết ngày hôm nay thôi. Hôm nay, chỉ cần Lisa và chị Sooyoung hoàn thành xong buổi lễ kết hôn, nàng sẽ chính thức từ bỏ thứ tình yêu đau buồn này. Nàng sẽ cố gắng tìm cho mình một thứ hạnh phúc mà nàng xứng đáng có được.
Nàng nhìn mình trong gương liền tự sợ hãi. Đây thật sự là nàng sao? Đôi mắt sưng húp, đỏ lên do khóc quá nhiều. Khuôn mắt u buồn, đau khổ đến dường nào. Một tình đơn phương kéo dài suốt mười mấy năm cũng đến hồi kết thúc.
Trong phòng chờ của cô dâu, Sooyoung thật xinh đẹp khi khoác lên mình bộ váy cưới trang trọng, đính thêm những hoa văn tinh tế, lấp lánh.
Ai nhìn vào chị đều mở lời khen nức nở. Chaeyoung đứng kế bên mỉm cười hạnh phúc nhìn chị mình.
Cạch
Lisa mở cửa bước vào, thay vì cũng mặc váy cưới giống Sooyoung. Cô lại chọn cho mình một bộ vest đầy cá tính. Nhìn thấy Lía, Chaeyoung bước lại gần cô nàng đưa bàn tay ra mỉm cười nhẹ nhàng nói.
"Cậu nhất định phải chăm sóc chị Sooyoung thật tốt đấy nhé! "
Lisa cũng cười tươi rạng rỡ đáp lại nụ cười của Chaeyoung, cô gật đầu đưa tay bắt tay với nàng. Khi tay cô vừa chạm vào tay nàng, dù chỉ là thoáng qua nhưng sao cô lại có cảm giác quen thuộc đến lạ. Cứ có cảm giác bàn tay này luôn nắm lấy tay cô trong những ngày cô tuyệt vọng nhất, những ngày đôi mắt cô mất đi ánh sáng. Phải, rất giống, rất quen thuộc. Lisa sững người.
"Mình chắc chắn ước mơ của cậu sẽ trở thành sự thật, Lisa à. Cố gắng lên nhé! Lalisa. "
Chaeyoung nở nụ cười tươi rồi quay người, tiện thể đẩy luôn những người đang có mặt tại phòng chờ ra ngoài. Để Lisa và Sooyoung có không gian riêng để nói chuyện.
Trong phòng giờ phút này chỉ còn lại Lisa và Sooyoung, chị vui vẻ bắt chuyện với Lía, kéo cô ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
"Lisa à, đây là hoa lát nữa em sẽ tung đấy! Nó là hoa gì nhỉ? Li có biết không? "
Sooyoung vui vẻ ôm bó hoa trong người, chạy đến hỏi Lisa.
"Đây là hoa hồng! Chúng ta đã từng gấp giấy... "
Lisa đưa ánh mắt nhìn vào bó hoa mà Sooyoung đang cầm, khoé môi nhếch lên một cái khi nghĩ đến lần cô cùng Sooyoung gấp giấy.
"Gấp giấy? Li đang nói gì vậy? "Sooyoung nở một nụ cười đầy khó hiểu nhìn Lisa.
"Hả? Em nói gì? Đây là sở trường của em cơ mà! " Lisa ngạc nhiên trước lời nói của Sooyoung.
"Đâu có đã mười mấy năm rồi, em có đụng đến giấy đâu. À mà, Chaeyoung giỏi môn này lắm. Em ấy rất khéo tay nha. " Sooyoung vẫn vui vẻ biện minh mà không nhận ra rằng mặt Lisa đã dần dần biến sắc đến khó coi.
"Một năm trước, chẳng phải chúng ta đã từng gấp rất nhiều giấy sao? Em quên rồi ư? " giọng Lisa vang lên đều đều.
"À... đúng rồi nhỉ... chúng ta đã từng gấp rất nhiều... chúng ta đã cùng nhau gấp một nghìn con hạc... " Biết mình nói hớ, Sooyoung trở nên lúng túng.
"Một nghìn con hạc... không phải chúng ta cùng gấp... mà là mình em, trong hai ngày em đã gấp vì Li." Lisa nói với giọng hơi cáu gắt.
Khuôn mặt Sooyoung thay đổi tột độ từ tươi cười rạng rỡ giờ đây đã đổi thành một nét mặt lo lắng tột độ. Sooyoung không biết, chị thật sự không biết phải đối mặt với Lisa như thế nào mới đúng đây. Cứ giả vờ rằng mình đã ở bên cạnh Lisa trong suốt thời gian qua hay là nói ra hết sự thật?
Một người nào đó gõ cửa bước vào phá tan bầu không khí ngột ngạt. Người đó thông báo đã đến giờ thực hiện hôn lễ. Lisa không nói gì, chỉ lẳng lặng đi ra ngoài. Còn Sooyoung chị ôm chặt bó hoa như đang kiềm nén nỗi sợ hãi từ sâu trong đáy lòng đang dâng trào trong lòng mình.
Trước cửa nhà thờ- nơi diễn ra hôn lễ. Lisa đứng bên cạnh Sooyoung nói nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe.
"Sooyoung à, Lisa muốn hỏi em. Tận sâu trong trái tim em, loài hoa nào tồn tại trong đó? Em còn nhớ ý nghĩa của loài hoa hồng không? Loài hoa đó đã trở thành đôi mắt cho Li, chiếu sáng vào bóng đêm tuyệt vọng trong Li. Em là ánh sáng của Lisa, Sooyoung à. Vậy nên bây giờ Li muốn báo đáp lại cho em. Cả đời này Lisa đối với em, như ý nghĩa loài hoa này gợi đến."
Từng câu nói, từng câu chữ của Lisa làm dấy lên sự sợ hãi bên trong Sooyoung. Giọng chị run run, ngập ngừng nước mắt trào ra.
"Em không biết... Em thật sự khoing biết gì cả. Điều em có thể làm là quay lưng đối với nỗi đau của Li. Em là một kẻ tồi tệ, Lisa à. "
Lisa sững người
"Lisa à, sẽ ổn cả thôi. Nhất định Li sẽ không sao đâu, vì em sẽ mãi không buông tay Li. "
Lisa nhớ lại những cử chỉ, hành động vỗ về của Sooyoung khi trấn an động viên mình vào lúc cô tuyệt vọng nhất. Những lời nói ân cần, dịu dàng giúp cô bình tâm trở lại. Tại sao bây giờ Sooyoung lại có thể quay lưng lại bỏ mặt cô? Vậy "Sooyoung" của ngày ấy... chẳng lẽ là...
Đôi mắt Lisa hướng đến hình ảnh của một cô gái đang bước ra ngoài. Cô đưa tay che mặt, chống tay vào đùi.
Sooyoung bỗng nhiên ngồi xuống ôm mặt khóc nức nở, không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ có mỗi mình Lisa và Sooyoung biết được thôi.
"Xin lỗi em Sooyoung à, Lisa không thể cưới em được nữa rồi." Lisa khẳng định chắc nịch.
"Em thật sự xin lỗi, em không có đủ tư cách để cưới Li. Nói cho em biết, Lisa à. Ý nghĩa của loài hoa hồng... mà em không thể nào hiểu được." Giọng Sooyoung nấc lên từng hồi.
"Nó mang ý nghĩa của một tình yêu đích thực." Lisa không chần chờ nói.
"Tình yêu... đích thực. Haha, phải rồi nó rất hợp với Chaeyoung." Sooyoung ngước nhìn Lisa bằng khuôn mặt thấm đẫm nước mắt, sau đó tự cười giễu cợt mình.
**********
Ngoài bờ sông Hàn, nơi lần đầu tiên Chaeyoung gặp Lisa khi còn nhỏ. Nàng vừa bước đi vừa nhìn chằm chằm vào bông hoa hồng bằng giấy. Nước mắt nàng lại rơi.
"Haha, mình thật kém cỏi đến khi nào thì mình mới từ bỏ được."
Nàng cười dài trong tiếng khóc.
Vù~
Một cơn gió thoáng qua làm bông hoa giấy trong tay nàng bay đi. Lơ lửng trong không trung rồi hạ cánh nhẹ nhàng trên mặt nước sông Hàn tĩnh lặng.
Nàng hoàng hốt, chạy xuống hoà mình vào dòng nước lạnh lẽo của sông Hàn. Cố gắng chụp lấy bông hoa giấy. Nhưng... nó đã ướt mất rồi.
"Quả nhiên vẫn không được... đồ giả thì không được." Chaeyoung oà khóc, ôm chặt bông hoa vào lòng.
Bỗng nhiên trên mặt nước lúc này xuất hiện rất nhiều bông hoa hồng thật. Những bông hoa vương vấn giọt nước, lấp lánh như những bông hoa thuỷ tinh. Chaeyoung quệt nước mắt, nàng đưa tay hứng những bông hoa.
"Hoa thật ư? Ở đâu ra mà nhiều thế này? "
"Những bông hoa thật này, có lẽ sẽ hợp với em hơn, Chaeyoung à! "
Không biết từ lúc nào mà Lisa đã đứng gần chỗ Chaeyoung, miệng nở một nụ cười thậy tươi và hạnh phúc. Trên tay cô còn cầm một bó hoa hồng.
Nhìn thấy Lisa, Chaeyoung quay đầu bỏ chạy
"Tại sao? Tại sao Lisa lại ở đây chứ?"
Không để cho nàng có cơ hội thoát thân, Lisa chạy theo nàng. Ôm nàng thật chặc từ phía sau, như sợ nếu bỏ ra nàng ngốc này sẽ rời xa cô mãi mãi, không được Lalisa này không cho phép nha.
"Li nhầm người rồi, em là Sooyoung mà, không phải Chaeyoung đâu... "
Chaeyoung gào lên, vùng vẫy thật mạnh để có thể thoát khỏi cái ôm vững chắc của Lisa.
"Li không nhầm Chaeyoung à, em mới là thật. Đến cuối cùng, cho dù mắt Li có chữa được. Nhưng Li vẫn không thấy gì cả. Li không thể thấy điều mà Li phải trân trọng, cảm ơn em đã cho Li sức mạnh Chaengie à, bây giờ Li có thể thấy em thật rõ rồi, Li
yêu em Chaengie. Lalisa này là yêu Park Chaeyoung, bây giờ yêu, sau này yêu và mãi mãi yêu em."
Lisa xoay người Chaeyoung lại đối diện với mình, triều mến nhìn nàng. Không thể nhịn được nữa cô đặt một nụ hôn lên môi nàng, nụ hôn thật mạnh bạo nhưng lại có phần ngọt ngào, cứ như là bao nhiêu hờn dỗi cô điều đặt vào nụ hôn ấy để trả thù nàng. Sao lại có người ngốc đến nỗi hi sinh tất cả cho đã rồi trao lại công cho người khác thưởng lợi chứ. Nói thật thì ban đầu cô cũng yêu Sooyoung đó. Nhưng có lẽ đó chỉ là cảm xúc nhất thời thoáng qua thôi. Bởi Chaeyoung mới mang đến cho cô cảm giác hạnh phúc an toàn khi ở bên nàng. Cô nhận ra cô yêu nàng, thật sự yêu nàng muốn chết đi được.
Chaeyoung cũng từ từ đáp lại nụ hôn ấy. Nước mắt nàng lăn dài giữa nụ hôn. Đây phải chăng là giọt nước mắt hạnh phúc? Không suy nghĩ nhiều nữa nàng ôm Lisa thật chặt kéo nụ hôn sâu hơn nữa. Nàng bỏ mặt tất cả, nàng không muốn chịu đựng đau khổ nữa. Bởi vì bây giờ nàng muốn được hạnh phúc bên người mà mình yêu. Nàng yêu cô, yêu rất nhiều. Park Chaeyoung này muốn được đặt chân vào Lisa một cách chính thức.
"Li đã thấy em rồi Chaengie yêu ơi! Bên em, loài hoa nở trong ánh sáng rực rỡ... loài hoa thật, chẳng bao giờ úa tàn. Loài hoa này sẽ bừng nở mãi mãi."
END.