°Tôi là Lalisa năm nay tôi tròn 23 tuổi. Tôi đã có mối tình sâu đậm với một bạn chung lớp cậu ấy tên là Park Chaeyoung bằng tuổi tôi, bọn tôi quen nhau đc 5 năm và tôi đã cầu hôn cậu ấy dưới ánh đèn trên một bãi biển trong rất lãng mạng. Hiện giờ bọn tôi cưới nhau đc 1 năm rồi bọn tôi rất hạnh phúc. Nhưng gần đây tôi khá ko ổn về sức khỏe tôi cứ ho liên tục cậu ấy đã lo lắng và khuyên tôi đi khám. Vì công việc nên tôi ko đi.
|Buổi sáng nọ🌄🌅|
-Lisa: hặc hặc *ho*
-Chaeng: em bảo chị đi khám bác sĩ sao chị lại ko đi chứ *khó chịu*
-Lisa: chị ổn mà *ho bịnh miệng*
-Chaeng: chị mà ko đi khám thì đừng nói chuyện với em nữa*bỏ đi*😤
°Đúng rồi đó bằng tuổi nhưng cậu ấy thích gọi tôi là chị. Mỗi lần giận tôi là cậu ấy sẽ ko thèm điếm xỉa gì tới tôi cho đến khi.... tôi nghe theo.
-Lisa: rồi rồi chị đi khám ngay đừng dỗi mà🥺 *lay tay*
-Chaeng: đc tạm tha đó mau thay đồ đi đi
-Lisa: tuân lệnh bà xã~
___________
°Haizzz bt j ko tôi vừa nhận đc mẫu kiểm tra từ bệnh viện. Đúng vậy😔tôi bị ung thư, lúc tôi cầm tờ giấy đó tôi như chôn chân tại đó ko tin vào mắt mình đó là sự thật. Tôi đi làm về như mọi khi cậu ấy sẽ chạy lại ôm tôi mọi ngày tôi sẽ đáp lại cái ôm đó nhưng ko tôi lại lơ và bỏ lại ghế sofa để ngồi.
-Chaeng: cj đi khám sao r*ngồi kế cô*
-Lisa: *ngửa đầu ra ghế xoa xoa thái dương*
-Chaeng: chị mệt à*lo*
-Lisa: Chaeng à*nghiêm túc*
-Chaeng: dạ?
-Lisa: nếu chị đi đến nơi xa em sẽ làm j
-Chaeng: cj đi đâu à hay là đi công tác. Ko sao đâu em đợi đc mà...
-Lisa: ko chị ko đi công tác *ngắt ngang*
-Chaeng: chị đi đâu? còn chị khám sao rồi? hay chị....
-Lisa: *đưa kết quả cho nàng*
°Cậu ấy vừa cầm tờ giấy thì mở to mắt ra nhìn vào hàng chữ "Lalisa Manoban kiểm chứng bị ung thư.." nước mắt cậu ấy lúc đó ko kiềm lại đc ôm chầm lấy tôi khóc nức nở...
-Chaeng: k...hông hức không phải sự thật hức... chị kh..ông đc bỏ em hức *khóc lớn*
-Lisa: *ôm nhẹ nàng vào lòng hôn nhẹ đỉnh đầu nàng* chị yêu em đừng khóc nữa pé con nước mắt của em là rơi vì hạnh phúc ko đc rơi vì đau thương
°Tôi dỗ cậu ấy gần cả tiếng đồng hồ thì tiếp khóc cũng dần hết mà còn lại tiếng thúc thích nhẹ.
-Chaeng: còn cách chữa ko*giọng nhẹ kèm theo những tiếng nức nghẹn ngào*
-Lisa: còn *giọng trầm ấm*
-Chaeng: chị sẽ ko bỏ em phải ko *ngước lên rưng rưng*
Lisa: không chị ko bỏ em*lau nước mắt cho nàng*. Nào pé con đừng khóc nữa chị sót lắm đấy
°Nghe tôi nói vậy cậu ấy nín dần và thiếp đi trong vòng tay tôi. Tôi bế cậu ấy lên phòng ngủ đặt nhẹ nhàng rồi ôm cậu ấy ngủ. Những ngày sau đó tôi nghĩ việc ở cty giành nhiều thời gian cho cậu ấy hơn. Chúng tôi cùng nhau đi chơi cùng nhau khám phá thế giới đêm xuống cùng nhau ngắm sao, cùng nhau vượt qua nhưng cơn ho dữ dội của tôi. Tạo ra nhưng niềm hạnh phúc nhất có thể.
_____________
°Hôm nay là ngày cuối cùng đi chơi vì hôm sau tôi phải phẫu thuật. Nhưng hủ thuốc ngày càng tăng lên. Cả ngày hôm nay em ấy ôm tôi khư khứ ko rời tôi em ấy nói "ko đc nếu buông chị ra chị lại chạy bỏ em mất" tôi bất lực để vậy luôn.
-Lisa: chị nấu ăn bà xã ôm như thế này sao chị làm *tay đang đảo thịt*
-Chaeng: Hông chịu đâu chị cứ nấu đi *đu sau lưng*
-Lisa: *lắc đầu* xong rồi ra bàn ăn nè ngồi xuống ghế đi*dọn ra*
-Chaeng:*nhụi lưng cô lắc đầu*
-Lisa: thế này sao ăn đc
°Cậu ấy đi xuống tôi tính là xong rồi nhưng ko tôi vừa ngồi xuống cậu ấy leo lên đùi tôi ngồi rồi.
-Lisa: thế này rồi sao chị ăn*bất lực*
-Chaeng: ăn đc mà*gắp đồ ăn bỏ miệng cô*
Tối hôm đó🌃🏙
°Trên sân thượng tôi ngồi ghế cậu ấy ngồi trong lòng tôi đầu tôi tựa lên vai cậu ấy. Cả hai đang ngắm sao rất lãng mạng, tuy trời lạnh nhưng cả hai bọn tôi sửa ấm cho nhau rất ấm áp.
-Chaeng: Li ơi~
-Lisa: vâng Li nghe *nhụi cổ nàng*
-Chaeng: trăng hôm nay rất tròn phải ko
-Lisa: ừm
-Chaeng: giống bọn mình ấy
-Lisa: tại sao? *nhìn nàng*
-Chaeng: vì nếu chúng ta gần nhau thì ánh trăng sẽ rất tròn, sẽ sáng cả bầu trời đêm tối. Nếu một trong hai chúng ta ko bên nhau thì trăng kia chỉ còn lại một nửa thôi ánh sáng sẽ nhạt lại ko còn đẹp.
-Lisa: đúng vậy rất giống chúng ta, nhưng trăng sẽ có thể sáng sẽ xuất hiện vào hàng đêm dù có còn một nửa. Còn chúng ta nếu mất 1 trong 2 liệu có sáng có tròn trong những ngày rầm ko*giọng ôn nhu*
-Chaeng: Li ah~
-Lisa: hửm*nhụi tóc nàng ôm chặt*
-Chaeng: mai Li nhất định phải thành công phải vượt qua phải ở bên em ko đc bỏ rơi em *ôm cứng giọng như muốn khóc*
-Lisa: sao đây pé vợ lại muốn khóc nhè rồi *nâng mặt nàng lên hôn nhẹ môi*
-Chaeng: hứa đi🥺
-Lisa: *nhìn nàng*
-Lisa: đc rồi hứa với em☺
-Chaeng: hứa r nha ko đc thất hứa đó*ôm*
______________
°ừm thì tôi vượt qua ca phẫu thuật một cách xuất sắc nhưng ngày tháng sau này của tôi rất hạnh phúc, sáng làm chiều có cô vợ đáng iu đợi cơm.
✧𝚌ả𝚖 ơ𝚗 𝚎𝚖 đã đế𝚗 𝚕𝚞ô𝚗 𝚋ê𝚗 𝚝ô𝚒 𝚍ù 𝚌ó 𝚔𝚑ó 𝚔𝚑ă𝚗. 𝚃ô𝚒 𝚢ê𝚞 𝚎𝚖 𝐏𝐚𝐫𝐤 𝐂𝐡𝐚𝐞𝐲𝐨𝐮𝐧𝐠♡ ✧
-------------------------------------------------
(lần đầu viết truyện kiểu tiểu thuyết mong m.n tha thứ lỗi lầm nếu có. cảm ơn nhiêu❤
☛hết☚