Có một cậu bé nọ sông trong một trang trại xa xôi hẻo lãnh. Mỗi sáng, cậu phải dậy trước lúc mặt trời mọc để phụ giúp việc lặt vặt. Đến chiều, cậu lại ra khỏi nhà để làm việc suốt buổi tối.
Ngày nào cũng vậy, lúc mặt trời đứng bóng, cậu dùng tay một lát và trèo lên hàng rào nhìn ngắm ngôi nhà có những khung cửa sổ bằng vàng ở tít đằng xa. “Phải chỉ mình được sống trong ngôi nhà đó nhỉ!”. Chắc là tuyệt lắm, cậu thầm nghĩ. Rồi cậu thả hồn hình dung ra những đồ đạc dùng trong ngôi nhà. Nếu họ có thể trang trí những cửa sổ bằng vàng như thế thì hẳn đồ đạc trong nhà cũng phải sang trọng lắm. Cậu tự hứa một ngày nào đó nhất định mình sẽ đến thăm ngôi nhà lộng lẫy ấy.
Đến quá trưa, cậu đã đứng ngay trước ngôi nhà. Cậu tần ngần tưởng mình đã đi nhầm. Ngôi nhà này chẳng có chiếc cửa sổ bằng vảng nào hết! Thay vào đó chỉ là một căn nhà tồi tàn, loang lỗ màu sơn, được quây kín bằng dãy hàng rào đổ nát. Cậu bé bước đến cánh cửa được che bởi tấm mản rách tả tơi và đưa tay lên gõ. Một cậu bé trạc tuổi cậu ra mở cửa. Cậu bé mới đến hỏi:
- Có phải ngôi nhà này có những khung cửa sổ bằng vàng không?
Sau một vài giây ngạc nhiên, cậu bé liền mỉm cười:
- Tớ hiểu rồi. Cậu có muốn lên đây với tớ không?
Theo lời mời, cậu bé đi lên và cả hai cùng ngồi ở hiên nhà. Ở đó, cậu nhìn về phía ngôi nhà của mình và trông thấy ánh nắng chiều rọi chiếu khiến những khung cửa sổ trở nên óng ánh như được làm bằng vàng.