Đây là một câu chuyện của một người bn của tôi kể lại cho tôi nghe:))
Do tôi thấy cũng thú vị nên tôi sẽ kể lại câu chuyện này (ʘᴗʘ✿)
Moa👁️👄👁️✨
___________________________________________________
Tôi và cậu ấy học chung lớp với nhau hồi lớp 7. Trước giờ, ít khi có một người con trai nào làm tôi lay động hay để ý, nhưng cậu ấy đã làm tôi cảm thấy rung động. Cảm thấy giữ trong lòng có chút khó chịu, liền chia sẻ cho bạn thân. Mà nó cũng không kém gì, nhất là con ngồi kế tôi. Nó đi kể cho bạn thân cậu ấy nghe, đã gọi là bạn thân thì phải chia sẻ chứ phải không? Nhưng vẫn không hiểu vì sao cậu ấy không phản ứng gì... Có lẽ cậu ấy đã biết từ trước, hay do cậu ấy cũng có chút rung động với tôi? Hay là... do cậu ấy đã có người yêu nên cậu ấy không quan tâm?
Ngày nào cũng như ngày nào, tôi vẫn đi học, và cậu ấy cũng thế, cùng lớp nhưng tôi cảm thấy có khoảng cách với cậu ấy quá! Liều một mạng, tôi liền xin facebook của cậu. May là không bị phát hiện, thế là bắt đầu trò chuyện với cậu, kể trên trời xuống đất, xuyên lục địa... Tôi cảm thấy hạnh phúc, cả đêm không ngủ được, vậy là có thể tiếp cận cô rồi. Ngày 2... ngày 3... cứ thế mà nhắn tin với cậu, trên lớp thì ngại nhưng về nhà nhắn tin như thân lâu rồi. Tôi thật sự rất hạnh phúc
Có lần, cậu ấy bảo với tôi rằng, cậu ấy đã biết tôi từ trước. Từ lúc học cấp 1, tôi cảm thấy mình thật vô tâm, người mình thích ở cạnh mình suốt mấy năm mà không hề hay biết... Thật vô tâm! Thế rồi một ngày... tôi thấy một cô gái đứng trước lớp tôi lúc ra về. Cứ ngỡ là đợi bạn về chung, nhưng... cậu ấy lại vui vẻ tiến về người đó. Cô gái cũng đáp lại bằng nụ cười tỏa nắng. Rồi hai người cùng đi xuống sân, tôi nhưng bức tượng chết lặng ở đó
Cảm xúc của tôi lúc đó lẫn lộn, đau khổ, buồn bã, cô đơn, nó làm cho tôi cảm thấy khó chịu... Tôi vẫn còn nhớ lúc ấy... khuôn mặt tôi như một "đường đua", nước mắt thi nhau rơi xuống, cổ họng tôi ứ nghẹn. Chân tôi sau đó cũng tê cứng, vì đứng lâu. Tôi lấy xe và về... Chiều, Tây Ninh đang giờ cao điểm, tôi cảm thấy càng yếu đuối hơn, tôi cứ đạp xe mãi, tôi không muốn về nhà lúc này. Nhưng tôi đã quyết định, tôi quyết định sẽ thổ lộ với cậu ấy mặc dù biết sẽ không nhận được tình cảm từ cậu..
Tôi nhắn: "Trước giờ chưa có một người con trai nào cho tôi cảm giác như ông". Nhận biết được đó là lời tỏ tình, cậu ấy liền nhắn: "JF". Và tôi chỉ xem tin nhắn. Tôi cảm thấy người mình nhẹ nhõm hẳn. Hôm sau, tôi trở lại bình thường, định bụng sẽ hỏi cậu "JF" là gì? Nhưng... mấy ngày nay cậu ấy nghỉ liên tục, nhắn tin không trả lời, tôi có chút lo. Liền tìm người bạn gái của cậu để hỏi. Hóa ra... người con gái đó chỉ là em họ của cậu, cậu chưa có người yêu. Còn việc cậu nghỉ học là do cậu đã rút hồ sơ, vao chuyển sang Hà Nội sinh sống Hôm đó, cùng buổi đó, chuyến bay của cậu đã cất cánh...
Tôi Thật la tệ vì không hiểu được ý cậu!! Giá như..được quay về mấy ngày mai trước, thì tôi sẽ nói "Yêu" câu sớm hơn để bây giờ không hối hận nữa..
Ngày qua ngày, biển vẫn vậy, vẫn xanh trong, vẫn lăn tăn những con sóng và tôi vẫn ở đây một mình, chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi,... đợi để được nhìn thấy khuôn mặt cậu, được nhìn thấy nụ cười của cậu, được ôm cậu thêm một lần nữa
Chuyện tình đơn phương là những câu chuyện dang dở khiến ta còn day dứt, tuy nhiên chúng ta cần học cách chấp nhận những gì không thuộc về mình, những người không thuộc về mình mà bước tiếp. Chắc chắn rồi một ngày, người dành cho bạn sẽ xuất hiện đúng thời điểm thôi
.______________________END_____________________.
Ôi câu chuyện của nhỏ bạn tôi kể thật la cấm độngಥ╭╮ಥ
nay mai tôi sẽ viết về mối tình đầu của tôi, nên các cô cứ chờ đêヽ(o^ ^o)ノ
Cảm ơn đã ủng hộ