Tấm cám phiên bản Hắc Hường
Tác giả: Vy Delwyn
Chuyện xảy ra vào ngày xưa rất xưa, ở một vùng quê thanh bình. Một gia đình vô cùng hạnh phúc, ai ai cũng ghen tị, Kim Trí Tú đã từng có một gia đình như vậy. Cho đến khi nàng lên 10 thì mẹ nàng mất. Ba nàng lấy vợ kế để cho nàng cảm nhận tình thương của mẹ. Người phụ nữ đó vô cùng xinh đẹp nhưng lại rất hay chèn ép nàng. Người này có một người con riêng, người sau này trở thành em gái của nàng. Sự cố xảy ra, năm nàng 13 tuổi thì ba nàng cũng mất. Nàng phải sống cùng mẹ con họ. Đứa nhóc tên Lạp Lệ Sa, còn mẹ kế của nó tên là Trân Ni. Kim Trân Ni, cô ta và nàng có cùng họ. Đúng là duyên trời định.
Năm nay Kim Trí Tú tròn 18 tuổi. Càng ngày càng ra dáng thiếu nữ thanh thuần, xinh đẹp đến lay động lòng người. Trong làng này cả trai lẫn gái đều rất yêu thích nàng. Không ít người trồng si trước nhà nàng nhưng lại bị Kim Trân Ni đuổi đi hết. Mẹ kế của nàng là một người hung dữ vô cùng. Trái ngược với Kim Trí Tú ôn nhu như nước chính là cô em gái nghịch ngợm và hay mách lẻo của nàng ta - Lạp Lệ Sa Mã Nặc Ba. Nghe bảo nhóc theo họ cha ruột nên không mang họ Kim. Cô nhóc xinh đẹp lắm, nhưng được chiều riết hư. Phá phách vô cùng.
"Mấy cái đứa này đâu rồi ?"
"Mẹ mẹ ! Mẹ coi nè, coi chị ta cắn con nè mẹ huhu"
Lạp Lệ Sa vừa chạy vào nhà vừa đưa tay cho Kim Trân Ni coi. Nước mắt ngắn dài trên mặt, vô cùng đáng thương. Trân Ni cầm lấy tay con gái xem rồi cốc một cái lên đầu nhỏ.
"Cái này là chó cắn. Mày đổ thừa mà không có bằng cấp gì luôn hả Lệ Sa ?"
"Trời ơi, con không có biết đâu. Con Dalgom cũng là chị ta nuôi. Nó cắn cũng như chị ta cắn"
"Rồi con Love, Kuma với Kai sao mày không chơi ? Đè đầu chơi với Dalgom làm gì ?"
"Bản mặt nó cười nhếch nhếch thấy ghét. Nhìn giống chị ta !"
"Khùng"
Trân Ni lườm nguýt. Lạp Lệ Sa mếu máo dụi dụi vào vai Kim Trân Ni. Cô đẩy đầu nhỏ ra, mạnh tay giật cái tà áo của mình vừa bị Lệ Sa nằm đè lên, tay con bé bấu víu lấy không cho cô đi.
"Tuột quần tao cái con này !"
"Mẹ phải đòi công đạo cho con !"
"Đi kêu con Tú vô đây !"
Trân Ni thở hắt ra. Lạp Lệ Sa khoái chí chạy ra sau vườn kiếm bóng dáng ai đó. Một thân người nhỏ nhắn, đang cặm cụi rửa rau, mái tóc nâu xõa xuống che đi một phần gương mặt nhưng không thể giấu được sự xinh đẹp của nàng ta. Lệ Sa lắc mạnh đầu rồi chạy đến chỗ Kim Trí Tú đang ngồi, hung hăng giật lấy rổ rau.
"Đưa đây tao rửa cho"
"Lệ Sa đừng quậy, để chị rửa được rồi. Kẻo dì thấy lại la"
"Tao muốn rửa kệ tao. Mẹ kêu mày đó, vô nhà đi"
"Dì kêu chị sao ?"
"Ừ, con chó của mày cắn tao. Mẹ kêu mày vô coi cảnh con Dalgom bị trụng nước sôi đó"
Kim Trí Tú nhìn thấy cánh tay của Lạp Lệ Sa có một vết cắn đỏ chói liền cảm thấy có lỗi vô cùng. Nàng chạm nhẹ vào vết thương, nhỏ giọng xin lỗi thay cho Dalgom.
"Ai cho mày đụng vô tao"
Kim Trí Tú lại nhỏ giọng xin lỗi rồi vào trong nhà. Ngoài này Lạp Lệ Sa run rẩy làm rơi cả rổ rau vô thùng nước, mặt mũi con bé đỏ ửng.
"Cái bà Kim Trí Tú đó, ăn cơm giống nhau mà sao đẹp dữ vậy không biết"
Bên trong nhà, Kim Trân Ni ngồi trên chiếc giường gỗ, tay cầm cây quạt giấy ra sức quạt cho bớt nóng. Cô là gái một con, năm nay cũng đã 32 tuổi vậy mà vẫn rất xuân sắc. So với gái đôi mươi thì chỉ có hơn chứ không có kém.
"Dì gọi con ?"
"Cột tóc lên tao coi"
Kim Trí Tú ngoan ngoãn đi đến đầu giường lấy một cọng dây thun. Hé môi ngậm lấy cọng thun, nàng ta đưa tay lên tóm gọn lại mái tóc nâu mềm mại. Cần cổ thon thả, trắng muốt. Tay áo rộng vì động tác này mà làm độ cánh tay trắng nõn của nàng. Mặc dù làm việc ngoài nắng rất nhiều nhưng Kim Trí Tú vẫn có được một làn da trắng hồng khiến bao người ghen tị.
Động tác của nàng khựng lại khi Trân Ni một tay giữ lấy cằm nàng, ánh mắt của cô như xoáy sâu vào trong con ngươi của cô gái nhỏ đối diện. Kim Trí Tú né tránh ánh mắt của người mẹ kế, cố hoàn thành công việc còn dang dở của mình.
"Lát nữa ra ngoài đồng bắt tép với con Lệ Sa. Đứa nào làm tốt thì thưởng"
"Con rõ rồi"
Cô chép miệng nhìn nàng. Ngẫm nghĩ một chút thì đưa tay véo lấy một bên má của Trí Tú. Nàng nhíu mày vì đau nhưng tuyệt nhiên không mở miệng kêu la.
"Riết ốm nhom. Coi Lệ Sa nó mập cả cái mặt kia kìa"
"D-Dạ.."
"Ăn nhiều chút đi để tao còn hành hạ"
Gò má nàng phủ một tầng mây hồng, cái đầu nhỏ gật nhẹ. Kim Trân Ni nhếch môi đỏ, nở một nụ cười nhạt có như không. Cô đưa bàn tay mình lên ngang mặt Trí Tú, nàng chỉ dịu dàng nắm lấy, đôi môi trái tim chạm khẽ lên từng đầu ngón tay thon mịn của Kim Trân Ni.
"Hé môi ra"
"Dạ.."
"MẸ !! MẸ COI BÀ TÚ BẢ..."
"Nó làm sao ?"
"Bả đẹp..."
Lạp Lệ Sa ngơ ngác nhìn Kim Trí Tú đang khép hờ đôi môi của mình. Cánh môi hồng có chút ẩm ướt, đôi mắt lại long lanh nhìn về phía Lệ Sa. Điều gì ở trong mắt nàng ta vậy ? Lệ Sa không biết, nó chỉ thấy đôi mắt đó thật khiến người khác xót xa. Trông nàng ta như một con cún nhỏ mắc mưa, nhỏ bé và yếu ớt.
"Ý con là bà Tú xóm trên á. Còn mày, đi bắt tép với tao !"
Lệ Sa nói rồi chộp lấy cánh tay Trí Tú kéo nàng đi theo mình.
Lạp Lệ Sa hoàn toàn không thấy được nụ cười nửa miệng của Kim Trân Ni.
Kim Trân Ni hoàn toàn không thấy được ánh mắt kiên định của Lạp Lệ Sa.
"Đi lẹ rồi về ! Dám la cà là tao lấy quần tụi mày treo lên đọt cây"
"CÁI QUẦN NÀO CŨNG ĐƯỢC TRỪ CÁI QUẦN CHẤM BI VỚI CÁI QUẦN HÌNH TRÁI TIM CỦA CON"
"TAO TREO CẢ MÀY LÊN ĐÓ LẠP LỆ SA !
===============
"Lên đây bắt bướm với tao nè"
"Lệ Sa à về thôi, kẻo tí dì la"
Lạp Lệ Sa chán nản nhìn Trí Tú đang dọn lại giỏ tép của mình. Đôi mắt nó lóe lên vẻ tinh quái rồi ngăn tay Trí Tú lại.
"Đầu mày bùn không à. Gội đầu cái đi. Mắc công bùn vậy rồi mẹ la"
"A, em nói đúng"
Trí Tú kiểm tra tóc mình rồi gật đầu. Nàng ta cẩn thận bước xuống, bịt mũi lại rồi hụp xuống dưới. Lạp Lệ Sa khoái chí lấy giỏ tép của nàng ta đổ vào giỏ của mình. Hí ha hí hửng định chạy về thì đúng lúc Kim Trí Tú ngoi lên khỏi mặt nước.
"Trời đất..."
Lệ Sa cảm thán. Bộ đồ vì ướt mà dính vào cơ thể, để lộ ra từng đường cong tuyệt mỹ của nàng. Mái tóc ướt sũng ôm lấy gương mặt nhỏ và đôi vai gầy. Trí Tú hơi bĩu môi kéo áo ra cho đỡ bết vào cơ thể nhưng bất thành. Lúc này lại còn để lộ ra một phần khuôn ngực trắng nõn.
"Về thôi Lệ Sa"
Kim Trí Tú từ khi nào đã bước đến bên cạnh Lệ Sa. Hơi thở của nó trở nên khó khăn hơn và tim nó đang cảm thấy vô cùng khó chịu. Rốt cuộc nàng ta là yêu mị gì vậy chứ ?
Chụt
"L-Lệ Sa.."
"Tao...Tao lỡ chân tao té trúng môi mày thôi. Tao về !"
Lạp Lệ Sa ôm lấy giỏ của mình rồi chạy như bay về nhà, để quên đôi dép lại chỗ Trí Tú. Kim Trí Tú gò má ửng hồng, nàng ta cầm lấy dép Lệ Sa quăng xuống ao rồi kiếm giỏ của mình.
"Ơ, đâu hết tép rồi ?"
"VÌ SAO CON KHÓC ?"
Một giọng nói vang lên từ phía gốc cây. Trí Tú ngẩng mặt lên nhìn người vừa bước ra từ làn khói trắng. Là một người đàn ông đội mũ beret.
"Con có khóc đâu ?"
"Khóc đi"
"..."
"Tóm lại là vì sao con buồn ?"
"Con đâu có buồn ?"
"Buồn đi"
"...."
"Ê Ê ! Khoan đi đã ! Từ từ ! Ta có thể giúp cho con"
Người đàn ông kì lạ đó quýnh quáng khi Trí Tú đứng dậy cầm cái giỏ định đi về. Nghe ông ta nói, nàng cũng không mảy may dừng chân.
"Về nhà thả con cá trong giỏ vào giếng. Hằng ngày cho nó ăn cơm và gọi nó thế này"
"Joohwangie, Joohwangie, lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm, cháo hoa nhà người"
___________________
Về đến nhà, Kim Trí Tú lén lút đổ con cá từ trong giỏ ra giếng như lời người đàn ông đó dặn. Sau khi tắm rửa thì nàng ta cẩn thận bước vào nhà, bắt gặp một Kim Trân Ni đang bắt chéo chân chờ đợi.
"Sao giờ này mới về ? Tép đâu ?"
"Con không bắt được..."
"Lại bị con Lệ Sa nó lấy à ?"
"..."
Trí Tú im lặng không đáp lời. Kim Trân Ni chỉ xoay người đi đến giường mà ngồi xuống. Kim Trí Tú ngoan ngoãn chậm rãi bước theo sau. Đứng trước mặt cô, Trí Tú im lặng cúi đầu không nói lời nào.
"Cởi đồ ra"
"Dạ..."
Chiếc áo khoác bên ngoài được cởi ra, tiếp sau đó là chiếc yếm đào của nàng cũng đáp đất. Kim Trí Tú rùng mình một chút bởi cơ thể đột ngột tiếp xúc với cái lạnh. Một tay bẽn lẽn che lấy ngực, một tay khó khăn cởi bỏ chiếc váy dài xuống. Gò má nàng ửng đỏ, cánh tay yếu ớt che đi những bộ phận nhạy cảm. Da thịt nàng ta trắng hồng lại còn mịn màng, nhìn vô cùng thích mắt.
"Lại đây"
Kim Trí Tú ngoan ngoãn tiến đến gần Kim Trân Ni. Cô nâng cằm nàng lên, mắt xoáy sâu vào mắt nàng như muốn thiêu đốt. Trí Tú cẩn thận quỳ lên giường, kẹp hai đùi Kim Trân Ni ở giữa. Mặt cô chẳng mấy chốc đối diện với khỏa ngực của thiếu nữ mới lớn. Mùi hương từ cơ thể nàng phản phất quanh cánh mũi, vô cùng thơm mát. Kim Trân Ni hôn khẽ lên vai nàng, chậm rãi hôn xuống đỉnh ngực.
"Dì..."
"Gọi Trân Ni"
Trí Tú im lặng không dám gọi. Nàng bất ngờ bị cô ôm chặt lấy. Chẳng mấy chốc đã thành ra Kim Trí Tú nằm dưới thân Kim Trân Ni. Gương mặt của người phụ nữ phía trên vô cùng sắc sảo. Mắt mèo, mũi nhỏ thẳng tắp, môi đỏ quyến rũ. Hơi thở của cô phả thẳng vào gương mặt nàng.
"Mày thích Lệ Sa ?"
"Em ấy là em gái của con mà..."
"Tốt nhất mày và nó đừng có phát sinh tình cảm. Bằng không, tao sẽ không để mày bước khỏi giường"
"..."
"Nghe rõ chưa ?"
"Dạ rõ"
Kim Trân Ni hừ nhẹ một tiếng. Cô cúi xuống ngận lấy một bên ngực của Trí Tú. Mái tóc đen óng mượt rơi trên ngực nàng, một tay cô vuốt ve lấy vùng eo của thiếu nữ. Kim Trí Tú yếu ớt luồn tay vào tóc Trân Ni, một chút phản kháng cũng không có. Đôi môi trái tim mím lại, chỉ để thoát ra một vài tiếng ngân nhỏ.
"MẸ ƠI ! CON KUMA NÓ ĐÁNH CON DALGOM NÈ MẸ !"
Kim Trân Ni nhanh tay lấy tấm chăn mỏng phủ lên người Trí Tú. Bản thân chỉnh lại trang phục, ngồi ngay ngắn nhìn Lạp Lệ Sa chạy từ phòng ra.
"Gì nữa ?"
"Con Kuma nó đánh con Dalgom !!"
"Rồi sao ?"
"Hai tụi nó xé cái quần hồng chấm bi của con rồi ! Mẹ mau mua cái mới cho con đi"
"Dòng thứ phá của. Nhiều khi tao nghi ngờ mày cắn chứ chó nào cắn"
"MẸEEE"
Lạp Lệ Sa giậm chân đùng đùng, gương mặt bất mãn nhìn Kim Trân Ni.
"Lát mày dắt Kuma, Dalgom, Kai với Love ra đồng chăn đi Tú"
Ánh mắt Lạp Lệ Sa lúc này rơi vào Kim Trí Tú nằm thở dốc sau lưng cô, gương mặt nàng ta ửng hồng. Ánh mắt nó đanh lại, tay vô thức siết chặt hơn.
"Hoàng hậu Phác Thái Anh dạo này thường xuyên ra ngoài thăm dân. Nghe nói đâu sắp định kén vợ"
"Phác Thái Anh ?"
=========================
Kim Trí Tú trong lúc chăn chó thì ngồi ở gốc cây tránh nắng. Nàng ta nhìn lấy đôi giày dưới chân mà thở dài. Phép màu gì chứ ? Nghĩ là Bụt cho à ? Còn lâu nhé. Là Lạp Lệ Sa bị té xuống giếng xong phát hiện con cá của nàng trong đấy liền bắt lên ăn. Kim Trân Ni sau khi biết đó là cá nàng lén nuôi thì tặng nàng đôi giày này thay cho lời xin lỗi đấy.
"Hạnh ơi ! Chạy từ từ thôi, té !!!"
"Hoàng hậu cẩn thận !"
Trí Tú giật mình khi nghe thấy tiếng của một nhóm người vang lên. Phía trước là một con chó đang chạy loạn, đuổi theo sau là một nữ nhân mặc trên bộ trang phục rất rườm rà. Phác Thái Anh ?
"Á đ-"
"HOÀNG HẬU KHÔNG ĐƯỢC CHỬI BẬY"
"Áaa, chết chị rồi em ơi"
Phác Thái Anh giẫm lên tà áo phía trước mà ngã xuống ruộng. Kim Trí Tú cạn lời. Nàng im lặng nhìn người phụ nữ đó được đám tùy tùng đỡ lên, mặt mũi lấm lem bùn đất, chiếc áo của chị ta đổi thành một màu nâu.
"Các ngươi"
"Chúng thần nghe lệnh"
"Bắt bà chị đẹp gái đó lại cho ta ! Mau lên !"
Kim Trí Tú ngơ ngác nhìn xung quanh. Gì chứ ? Ở đây còn có mỗi nàng là nữ nhân. Cô ta muốn bắt nàng làm gì ? Thôi, chạy trước tính sau.
"Dalgom, Kai, Kuma, Love ! Về nhanh !"
Kim Trí Tú gọi lớn rồi xách váy lên chạy trước. Quân tùy tùng nhanh chóng lấy kiệu lại hộ tống Phác Thái Anh đuổi theo sau. Có chuyện gì xảy ra với cô ta vậy chứ ?
"Lụm, lụm chiếc giày của bả lại"
Đoàn kiệu được dừng lại. Phác Thái Anh nhận lấy chiếc giày từ tay tùy tùng, ánh mắt lóe lên như bắt được vàng.
"Ra lệnh thử giày. Nàng ta chắc chắn sẽ tới thử, mang vừa liền làm vợ ta"
"Gì ? Chiếc giày này thần còn mang vừa nè. Làng này thiếu gì người mang vừa. Hoàng hậu đọc truyện nhiều quá nên ảo hả ?"
"Nín liền"
Phác Thái Anh lấy chiếc giày đánh vào đầu tên lính vừa phát biểu. Cô đưa ánh mắt lưu luyến nhìn theo nơi cô gái xinh đẹp vừa chạy đi. Tay nắm chặt chiếc giày của nàng.
"Hoàng hậu đừng có đưa lên hít nha, bệnh hoạn lắm á"
"Mày nín tao đâu kêu mày câm"
Phác Thái Anh phát hỏa. Cô cốc đầu tên lính một cái rồi ngậm hực đặt chiếc giày xuống cạnh mình. Đợi đó, Phác Thái Anh này muốn gì mà không được. Hoàng thượng nửa lời còn không dám cãi huống chi là dân thường.
Phía Kim Trí Tú, nghe tin nàng ta về nhà, Lạp Lệ Sa lập tức chạy từ ngoài đồng về tìm, bỏ luôn con diều của mình ngoài đấy. Lục tung cả căn nhà vẫn không thấy Kim Trí Tú đâu.
"Mẹ ơi ! Bà Tú đâu rồi ?"
"Chi ?"
"Con vô á nha"
"KH-"
Lạp Lệ Sa đẩy cửa bước vào. Nó như câm lặng trước khung cảnh trước mặt. Kim Trí Tú trên người chỉ có một chiếc chăn mỏng che chắn lấy cơ thể. Từ cổ đến vai và lưng, khắp nơi đều chi chít vết hôn ngân. Gương mặt ửng đỏ và đôi mắt vẫn còn ngấn nước, hơi thở nàng ta loạn nhịp, bấu víu lấy tay áo của Kim Trân Ni.
"Gì đây ?"
"Haizz.."
"Mẹ đánh bà Tú dữ vậy. Trời ơi, ghét chơi chơi thôi sao mẹ ghét thiệt luôn vậy. Lại đây coi, mày có sao không ? "
Lạp Lệ Sa đi đến vạch chăn Kim Trí Tú ra để kiểm tra cơ thể cho nàng ta. Lập tức một cái cốc đầu giáng thẳng lên đầu nó. Lệ Sa oai oán ôm đầu, phẫn uất nhìn mẹ mình. Đã đánh Kim Trí Tú còn đánh cả nó. Sao hung dữ quá vậy ?
"Ủa sao tay mẹ ướt nhẹp vậy ?"
"Tao móc con T-"
"Tao móc con cá trong cái lu ra nên ướt. Đang đi vô lau tay chứ cái gì ? Mày đi ra hay để tao đánh luôn ?"
"Mẹ đòi đánh con á ? Mẹ hết treo quần con lên cây xoài rồi giờ còn đòi đánh con. Mẹ thương gì con đâu. Con chết cho mẹ vừa lòn-ặc ặc... Con nói giỡn"
Lạp Lệ Sa giơ tay xin đầu hàng khi Kim Trân Ni phát hỏa mà nắm cổ Lệ Sa lắc như một nhân viên pha chế chuyên nghiệp.
"Dì ơi..."
"Chuyện gì ?"
Kim Trí Tú đưa đôi mắt ngấn nước lên nhìn Kim Trân Ni. Môi trái tim mím lại, gương mặt vô cùng ủy khuất. Lạp Lệ Sa tròn mắt nhìn Kim Trí Tú hôm nay dám cả gan nắm cổ áo Kim Trân Ni kìa. Ủa rồi thì thầm cái gì mà mẹ nó lại nhếch mép y hệt Dalgom vậy ?
"Mày đi ra ngoài cái đi Lệ Sa"
"Thôi, con ra lỡ mẹ đánh bả rồi sao ?"
Lạp Lệ Sa nhất quyết cứng đầu ôm lấy Kim Trí Tú không buông. Nàng ta rưng rưng nhìn Lệ Sa. Chắc là cảm động quá chứ gì ? Biết mà.
"Ưm~"
Kim Trí Tú giấu mặt mình vào bả vai Lạp Lệ Sa. Nó khó hiểu nhìn Trí Tú rồi quay sang nhìn gương mặt tự mãn của Kim Trân Ni. Cái gì vậy ?
"HOÀNG HẬU TRUYỀN LỆNH ! KIM TRÂN NI, LẠP LỆ SA VÀ KIM TRÍ TÚ RA MỞ CỬA"
"Mày đi ra mở cửa đi Lệ Sa"
"Hoàng hậu làm gì ở nhà mình nhỉ ?"
Lạp Lệ Sa lắc đầu rồi leo xuống giường đi ra mở cửa. Phía sau lưng nó, Kim Trí Tú ôm chầm lấy Kim Trân Ni, nàng ta cắn lên vai cô, tay cào lấy lưng Trân Ni.
"Dì ơi...Con chết mất~ A...Dì làm con chết mất~"
"ỦA MẸ ! SAO MẸ KÊU CHO BÀ TÚ LEO CÂY BƠ RỒI CHẶT CHO BẢ TRỌNG THƯƠNG KHỎI CHẠY MÀ GIỜ MẸ GIẾT BẢ ? MẸ ĐI RA ĐỂ CON COI COI"
"Á đ-"
"HOÀNG HẬU, KHÔNG CHỬI BẬY !"
"ĐỨA NÀO ĐỊNH GIẾT VỢ SẮP CƯỚI CỦA TA"
"VỢ NÀO CỦA MÀY ? Ủa hoàng hậu hả ?"
Một phòng bốn người. Kim Trí Tú và Kim Trân Ni quấn lấy nhau trên chiếc giường gỗ, Lạp Lệ Sa cùng Phác Thái Anh trố mắt nhìn.
"..."
"QUÂN ĐÂU ! VÔ BẮT VỢ CHO TA"
"AI CHO MÀ BẮT ?"
"CÓ LÀ HOÀNG HẬU TA CŨNG TREO LÊN ĐỌT CÂY"
"Mọi người..đừng có hét nữa mà"
"MẤT VỢ TỚI NƠI MÀ KHÔNG CHO HÉT !"
"À, ý ta mà mất con..mất con gái chồng"
"À ừm...mất chị gái.. Đúng đúng, chị gái"
Sau sự kiện đó, Kim Trí Tú vì quá xấu hổ mà trèo lên cây bơ xong nhờ Dalgom, Kuma, Kai và Love chặt cây giùm. Nàng ta ngã từ trên cao xuống và chết, hóa thành một con gà rồi sống hạnh phúc cùng một đàn gà.
______________________
"What the heck unnie ?"
"Này Lisa đưa cho chị mà, em kiếm đâu ra mẫu truyện nhảm vậy Lisa ?"
"Em thấy trong ngăn tủ của chị Jennie á !"
"YAH JENNIE KIM !!!!!"
"Huhu, Jisoo tha cho bé"
"Rồi ngoại truyện đâu?? "
HẾT RỒI🤣🤣