Tuấn Minh có thể ăn ở mọi lúc mọi nơi . Và do không thường xuyên tập thể dục, cậu trở nên mập mạp hơn các bạn cùng tuổi. Với thân hình hơi quá khổ của mình, ở lớp 24 mọi người chẳng ai gọi là Tuấn Minh nữa mà lúc nào cũng “Béo ơi”, “Béo à!”. Trong các trò chơi của lớp, các bạn cũng không muốn rủ Minh tham gia cùng. Ai cũng đưa ra đủ lý do để từ chối Minh vào đội của mình.
“Nó béo như thế, mọi hoạt động đều rất chậm chạp. Đội mình sẽ bị thua cho mà xem!” “Bố tớ nói, những người có cơ thể quá béo nếu vận động quá
sức sẽ rất nguy hiểm đấy!”. Trong khi các bạn vui vẻ hết đá cầu, nhảy dãy rồi kéo co thì Mình ngồi trong lớp nhìn ra một cách thèm thuỗng. Vừa buồn vừa tủi thân, cậu đã im lặng ngay cả khi về nhà khiến bố và mẹ đều rất ngạc nhiên: “Con có chuyện gì, nói bố mẹ nghe xem nào!”. Minh rơm rớm nước mắt rồi mếu máo: “Con muốn giảm cân”.
Minh kể lại cho bố mẹ nghe về nỗi buồn cùng quyết tâm giảm cân của mình. Bố ôm Minh vào lòng rồi ân cần: “không có việc gì khó cả. Chỉ cần con thực sự quyết tâm thì chắc chắn con sẽ làm được.”.
Theo đúng kế hoạch, buổi sáng hôm sau, bố đánh thức Minh dậy từ sớm. “Dậy thôi nào con trai!”. Hai bố con cùng ra công viên gần nhà, bắt gặp rất nhiều người cũng đang tập thể dục. Bổ và Minh đặt mục tiêu đi bộ 5 vòng xung quanh công viên. Nhưng chua đến vòng thứ 2 thì đôi chân Minh bắt đầu mỏi nhừ, mô hội tỏa ra như tắm. Ngoài đi bộ quanh công viên, hai bộ con Minh còn quyết định đi học và di làm bằng xe đạp. Nhìn ánh mặt ngạc nhiên của Minh, bố cười bảo: “Đi xe đạp rất tốt cho việc giám cân đấy!". Nghe vậy, Minh hớn hở ngôi lên xe rồi đạp song song
cùng bố. Sau hơn một tháng chăm chỉ chạy bộ và đạp xe, trọng lượng cơ thể của Minh đã giảm đáng kể, không còn mập ú như trước nữa. Mọi hoạt động đều rất nhanh nhẹn và linh hoạt. Hầu hết mọi người trong lớp đều rất ngạc nhiên. Ai cũng thi nhau ríu rít hỏi:
- Cậu đã làm như thế nào mà hay vậy?
- Cậu uống thuốc giảm cân phải không? Minh trả lời các bạn, giọng đầy tự hảo:
- Là bố đã giúp tớ đấy! Sáng nào hai bố con tớ cũng chạy bộ quanh công viên, sau đó lại đạp xe đến trường. Minh còn nói thêm:
- Ban đầu, hai chân tớ mỏi nhừ, chỉ muốn bỏ cuộc thôi. Nhưng bổ tớ động viên: “Không có việc gì khó chỉ sợ lòng không bền" và thế là tớ lại tiếp tục chạy. Và bây giờ thì tớ đã không còn béo nữa.
Tất cả mọi người đều vỗ tay giòn giã rồi nói với Minh: “Bố cậu quả là một huấn luyện viên tài ba đấy!”.