Đêm thu yên tĩnh, gió đêm lành lạnh.
Vầng trăng sáng vằng vặc treo cao trên bầu trời, ánh trăng dịu nhẹ chiếu xuống vạn vật bên dưới.
Dưới mái hiên, những bóng đèn sợi đốt đang liều mạng phát sáng, cố gắng chiếu sáng không gian này.
Trong đêm tối, đôi mắt thiếu nữ lấp lánh, nhìn kỹ lại, đó là ánh trăng phản chiếu lại trong những giọt nước, ánh sáng tràn ngập, nước động sóng sánh.
Tuyết Nhu chịu đựng những cảm xúc dâng trào, chịu đựng máu nóng sôi sục, chịu đựng thân thể run run.
Cô không có tư cách, không có lý do gì để khóc.
Trước mặt người đàn ông này, cô giống như một đứa trẻ cái gì cũng không có, cái gì cũng không hiểu.
Ấu trĩ, buồn cười, không thành thục.
Cô biết, cô biết mà.
Có lẽ ở trong mắt người đàn ông này, cô giống như một đứa trẻ con tùy hứng.
Cô không xứng với hắn.
Nhưng cô vẫn thấy khó chịu.
Cái cảm giác khi bản thân còn không có lý do để giận dữ hay buồn phiền thật sự rất khó chấp nhận.
Nước mắt dâng lên, cô hơi ngửa đầu, không muốn để nước mắt rơi xuống, nhưng vừa ngẩng lên lại thấy được vẻ mặt của hắn.
Đau lòng, bất đắc dĩ, và thương hại.
Dạ Thần cũng không ngờ rằng khi thấy bộ dạng sắp khóc đến nơi của cô gái nhỏ này, hắn dù có giận đến mấy cũng phải thấy bất lực.
Vì sao lại phải cố chấp đến thế?
Hắn không thể hình dung được.
Có lẽ, tình cảm của thiếu nữ vốn là như vậy, sâu đậm, mãnh liệt, khó từ bỏ.
Dạ Thần không kìm được lấy ra khăn tay trong túi áo trước ngực, lau nước mắt cho Tuyết Nhu.
Khăn tay tơ lụa mịn màng nhẹ nhàng lướt qua hàng mi, nước mắt chưa rơi đều thấm hết vào lớp vải.
"Đừng khóc." Dạ Thần nhẹ giọng nói.
Hắn không nói gì thì còn không sao, hắn vừa nói, nước mắt bị Tuyết Nhu kìm nén rốt cuộc không ngừng được, như thể có khăn tay che trên mặt thì có thể không kiêng nể gì mà trào ra.
Một lúc sau, Dạ Thần liền cảm thấy khăn tay ướt nhẹp.
Những cảm xúc bị kìm nén cũng đồng thời được giải tỏa, Tuyết Nhu chịu đựng nỗi nghẹn ngào khóc lóc nức nở, như muốn trút giận mà nói: "Vì sao lại đối xử tốt với em như vậy?"
Vì sao!
Vì sao chứ......!
Nếu hắn không tốt như vậy, cô sẽ không động tâm, cũng sẽ không bị bức bách phải thổ lộ tình cảm như bây giờ.
Cô đúng là rất sĩ diện, nhưng nếu là vì người này, cô sẵn sàng vứt hết mặt mũi.
Nhưng điều này không có nghĩa là khi bị buộc phải thổ lộ cô sẽ không cảm thấy gì trong lòng.
Trên thực tế, bởi vì người được thổ lộ là Dạ Thần, còn cô là người sắp bị từ chối, thế nên cô vừa khổ sở lại xấu hổ cực kỳ.
Dạ Thần nghe hiểu câu nói nghe như đang trút giận nhưng thực ra là oan ức của cô, nhất thời cũng không biết nên nói gì.
Hắn vốn chỉ muốn cô gái nhỏ này thay đổi tâm ý, nhưng không ngờ đối phương lại cố chấp như vậy, người sai ngược lại là hắn.
Dạ Thần cười nhạo một tiếng, đột nhiên cảm thấy bản thân có hơi không công bằng.