Chú bé đưa cho mẹ tờ giấy mời họp phụ huynh của trường - tiểu học, Lạ thay, khi thấy mẹ bảo sẽ tham dự chú bé lộ vẻ sững sở. Đây là lần đầu tiên bạn học và cô giáo có dịp gặp mẹ chú, mã chú thì chẳng muốn chút nào. Chú rất ngượng ngập vì vẻ bề ngoài của mẹ. Mặc dù khá xinh đẹp, nhưng phía bên má phải của bả có một vết sẹo rất lớn. Chú bé chưa bao giờ hỏi tại sao và trong trường hợp nào mẹ lại bị như vậy,
Suốt buổi họp lớp, chẳng ai để ý đến vết sẹo ấy mà chỉ ấn tượng về vẻ duyên dáng và phong cách cư xử ấm áp của bà. Tuy vậy, chú bé vẫn bối rối và lẫn tránh mọi người. Tình cờ, chú nghe làm được câu chuyện giữa mẹ và cô giáo chủ nhiệm.
- Dạ, vì sao chị lại bị vết sẹo này trên mặt vậy ạ? - Cô giáo rụt rè hỏi.
Người mẹ lịch sự trả lời:
- Khi con trai tôi còn đỏ hỏn, nó bị kẹt trong căn phòng bị hỏa hoạn. Lửa bén dữ quả nên không ai xông vào, thế là tôi liều mình lao thẳng vào. Vừa chạy tới bên lôi của cháu thì tôi thấy một thanh xà sắp rơi xuống, không kịp suy nghĩ, tôi liền ghé thân che cho con rồi bất tỉnh luôn. May mà một anh lính cứu hỏa đến kịp và cứu hai mẹ con tôi ra. Vết sẹo đã thành vĩnh viễn, nhưng tôi không bao giờ hối hận về điều đó.
Nghe xong chú bé ùa tới ôm chầm lấy mẹ, nước mắt lưng tròng. Người chú run lên vì xúc động. Đức hy sinh của mẹ quá! Cả ngày hôm đó, chú cứ nắm riết lấy tay mẹ không rời.