Sau lễ cưới, anh trở thành người đàn ông tốt lo cho gia đình. Đắm chìm trong hôn nhân, tạm thời quên giọng nói, dáng điệu nụ cười của cô.
Một tai nạn xảy ra phá vỡ hạnh phúc của anh… Anh mất đi thị lực… Bác sĩ nói chỉ cần tìm được người đồng ý hiến giác mạc, anh có thể hồi phục. Anh cùng vợ tràn ngập hy vọng chờ đợi. Tất cả hy vọng ăn mòn theo thời gian.
Vợ của anh chán ghét cuộc sống như vậy, một lần tranh cãi, cô ấy đã nói lớn: “Tôi không muốn sống cùng một người mù cả đời!”
Trái tim anh lạnh như băng. “Chúng ta…ly hôn!” Anh hạ quyết tâm, đau khổ nói.
Cuộc hôn nhân hoàn hảo kết thúc tại thời điểm anh đặt dấu chấm tròn. Vợ anh kiên quyết ra đi, không quay đầu lại.
Anh chán nản tới cực điểm. Thậm chí không còn đủ dũng khí để đối mặt với mọi thứ đen tối. Nhưng trong đầu luôn hướng về lời nói của cô: “Anh chết! Em chết!”, đó là lời nói vô cùng thiêng liêng, phải can đảm.
“Anh ấy…mù…”
Em gái vừa gọt táo vừa nói với cô.
“Chị nghĩ muốn mang lại ánh sáng cho anh ấy.”
“Không được!…Chị sắp phẫu thuật…”
“Tỷ lệ thành công là bao nhiêu? Trước khi chết chị muốn nhìn anh ấy hạnh phúc.”
Cô không ra nước ngoài, mà dành một năm sống trên vùng núi. Một năm trước, bác sĩ chẩn đoán tim cô có vấn để, cơ hội sống căn bản không lớn. Tỷ lệ phẫu thuật thành công chỉ có 7%. Nói cách khác, cuộc sống của cô sắp kết thúc… Nếu nói cô hối hận chuyện gì, thì chính là năm ấy ở nhà ga, cô không xuất hiện, làm cho anh thất vọng rời đi…
Anh từng nói, nếu cô mù, anh sẽ làm đôi mắt của cô cả đời… “Chi! Chị sẽ không chết! Sẽ không!” Em gái dựa vào người cô mà khóc. Cô xoa đầu em gái, nhìn ra ngoài cửa sổ… Hóa ra trời xanh như vậy…