Hai con người trái ngược nhau lại là bạn thân, nhưng cậu đã thích hắn từ lâu và luôn giữ bí mật bởi cậu sợ tình bạn giữa hai người sẽ không còn. Đến một ngày hắn có bạn gái, tình bạn của hai người càng có nhiều sứt mẻ,hai người họ sẽ ra sao, liệu rằng họ có đến với nhau được?
-"Này, Wojung..."
-"Nói!"
Jiwoon ngập ngừng có chút e ngại.
-"Tao... tao nghe chúng nó đồn rằng ...ừm...là mày thích tao!"
Cậu giật mình, nheo mắt nhìn Jiwoon và cười nhẹ.
-"Haha...Ừ...Tao thích mày."
Câu nói khiến hắn ngạc nhiên, bật dậy ngay tức khắc. Hắn nhăn mặt nói:
-"Hả!! Mày bị điên à? Tao không phải gay, với lại tao có bạn gái rồi!"
Cậu nghe câu này quá quen rồi nhưng sao trong lòng vẫn không thể nào nguôi được cái cảm giác đau nhói, khiến cậu dường như muốn bật khóc thành tiếng. Cậu đưa tay gõ lên đầu hắn, cười khẩy.
-"Mày mới điên ấy, tưởng thật à?"
Hắn thở phào, vỗ vai cậu.
-"Mày làm tao tưởng thật. Tự dưng không đâu tao lại đi nghe mấy tin đồn vớ vẩn đó."
-"Tin đồn? Tin đồn gì cơ?"
Hắn nhún vai, nhếch mép cười.
-"Mày không biết à? Bọn nó bảo mày là gay và yêu đơn phương tao á. Nghe mà mắc ói nhỉ? Hahaha..."
"Mắc ói" nghe câu nói thốt ra từ miệng hắn, trái tim cậu đau như thắt lại, cậu nắm chặt lòng bàn tay.
-"Ừ, mắc ói!"
Cậu và hắn là bạn nối khố với nhau từ bé. Có cái gì cậu cũng đều nhường cho hắn. Không biết từ bao giờ cậu đã thích hắn nhưng khi nghe hắn có bạn gái, cảm giác thật khó chịu, đau đớn, tim như muốn vỡ vụn. Cũng bắt đầu từ lúc hắn có bạn gái dường như tình bạn của hai người cũng dần sứt mẻ.
-"Wojung tao nói mày cáu này, đừng giận tao nhá?"
-"Nói đi!"
-"Mày đừng thân thiết hay lại gần tao nữa được không?"
Cậu nheo mắt, trái tim nhức nhối, đập mạnh. Cậu lo lắng nghĩ rằng hắn đã biết cậu yêu đơn phương hắn.
-"Sao vậy?"
-"Bạn gái tao, cô ấy ghen."
Cậu nhăn mặt nhìn thẳng vào mắt hắn, khoé mắt rưng rưng, giọng nghẹn lại như không thể nói nên lời, cười một cách gượng gạo.
-" Ha, nực cười, ghen với cả đàn ông con trai?"
Hắn nắm lấy tay cậu, khuôn mặt có chút buồn và tiếc nuối.
-"Sao vậy? Được không? Mày giận à?"
Mỗi câu nói thốt ra từ miệng hắn toàn nghĩ đến cảm xúc của người con gái đó. Phải rồi, cậu chợt nhận ra cô gái ấy là người mà hắn yêu chứ không phải là cậu-một người bạn. Cậu gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn lướt qua hắn rồi quay đi.
-"Muốn sao thì tùy mày."
Kết thúc rồi, kết thúc thật rồi, nước mắt tuôn trào không ngừng. Mối tình đầu tan vỡ, tình bạn tan nát. Cậu ở bên hắn từ bé đến lớn, cố gắng học tập để có thể học cùng trường với hắn nhưng nhận lại cũng chỉ là chữ bạn. Vậy mà, một cô gái xuất hiện bên hắn lại có thể dễ dàng dẫm đạp lên chữ bạn đó. Thật ngu ngốc!
Một cánh tay quàng qua cổ cậu.
-"Này Wojung, sao vậy? Mày khóc đấy à?"
Cậu giật mình vội lau nước mắt ngoảnh lại.
-"Oh Hyun là mày sao, làm tao giật cả mình. Tao khóc hồi nào chứ bị đau mắt thôi."
Oh Huyn vò đầu cậu rồi ghé sát vào tai cậu.
-"Mày không nói tao cũng biết. Thôi, mạnh mẽ lên, thằng Jiwoon bỏ mày theo gái thì vẫn còn tao nè, tao đẹp trai ngầu lòi thế này."
Cậu cười rồi đấm vào lồng ngực săn chắc đó.
-"Khỉ, đừng có mà lắt léo, nhóc Chun Ha nhà mày lại đấm tao giờ."
-"Gì mà phũ thế. Thôi để t rủ Chun Ha yêu dấu của tao, ba chúng ta đi ăn giải sầu đê."
-"Mày bao thì tao ăn, còn không đi làm bóng đèn mệt lắm."
-"Ăn gì mà khôn thế mày."
-"Thế có bao không?"
-"Ừ thì bao!"
Suốt mấy tuần qua, cậu và hắn không hề nói chuyện, nhắn tin hay đi học cùng nhau. Từ khi không còn cậu bên cạnh, hắn thường cau có, gây gổ đánh nhau, không còn ai băng bó vết thương cho hắn như cậu thường làm nữa. Lúc nhìn thấy cậu thân thiết với Oh Huyn, không hiểu vì sao hắn cảm thấy tức giận muốn xông đến cướp lấy cậu. Nhưng hắn biết hắn không thể, chỉ có thể trơ mắt nhìn Oh Hyun đối xử với cậu như cậu đã từng đối xử với hắn. Ngày mai là sinh nhật hắn, mỗi lần đều do cậu bí mật tổ chức rồi hai đứa cùng ngồi ăn, bóc quà. Nhưng hôm nay không giống như mọi năm, không thể chịu được một cuộc sống thiếu đi cậu và giờ hắn mới nhận ra là mình đã yêu cậu mất rồi. Tan trường, hắn nắm tay cậu lôi lại.
-"WOJUNG!"
Cậu giật mình, hất tay hắn ra, lạnh lùng đáp.
-"Chuyện gì?"
Hắn ngạc nhiên, lòng đau như cắt khi cậu lạnh nhạt ghét bỏ hắn như vậy, giọng nghẹn ngào.
-"Mày biết hôm nay là ngày gì mà đúng không?"
Cậu nhìn khuôn mặt đượm buồn, vẻ thất vọng của hắn, có chút đau lòng nhưng vẫn lạnh lùng đáp.
-"Không biết. Với lại, mày lại gần tao như vậy không sợ bạn gái mày ghen à?"
-"Tao...tao chia tay nhỏ rồi."
-"Thì sao? Liên quan gì đến tao? Tao với mày đã không còn là bạn nữa rồi. Vì vậy, xin mày đó đừng tỏ ra quan tâm hay thân thiết với tao như vậy."
Nghe xong câu nói đó của cậu, hắn mới hiểu cảm giác của cậu lúc ấy như thế nào, nó thật đau, tim như muốn vỡ vụn.
-"Không phải chúng ta là bạn sao?"
-"Ha... Bạn á... Không, tao chưa bao giờ coi mày là bạn. Mày còn nhớ cái tin đồn trước đây không? Tao là gay và tao thích mày đấy! Sao? Ghê tởm lắm đúng không?Mắc ói lắm đúng không?"
Cậu càng nói, nước mắt càng rơi không ngừng. Bỗng hắn đẩy cậu vào tường, môi hai người chạm vào nhau, hắn đưa lưỡi vào miệng cậu, mặc cho cậu cố chống cự. Một lúc, hắn thả cậu ra, chân cậu mềm nhũn chẳng thể đứng nổi, khuôn mặt đỏ ửng mê mẩn nhìn hắn. Mặt hắn hơi đỏ, ôm chặt cậu vào lòng.
-"Mày có ghét nó không?"
-"Gì?"
-"Nụ hôn ấy."
-"Tao không ghét nó nhưng tao ghét mày."
-"Xin lỗi, Wojung, tao hối hận rồi. Tao không biết đã lỡ yêu mày từ khi nào, không có mày tao không sống nổi mất. Làm ơn đừng ghét tao, tao xin lỗi..."
Trái tim cậu rung động trước lời tỏ tình ấy, cậu đỏ mặt xoa đầu hắn.
-"Ngốc, tao bẻ cong mày thì tao phải chịu trách nhiệm chứ!"
-"Ừm, tao biết rồi, sau này sẽ không để mày phải khóc nữa."
-"Mà này thằng chó, sao mày không tránh ra?"
-"Há... Để như này một xíu nữa được không, lâu rồi không được ôm mày."
-"Có cái khỉ cấy, đcm mày cứng rồi!!!"
*End*
/Hí hí hết rồi nè, đến đây các bạn tự tưởng tượng nhá=))/