[ĐM] Hoa Anh Thảo Nở Muộn [P3]
Tác giả: Miocene
Chap 8:
Thấp thoáng một thời gian đã tới kì nghỉ hè, cũng là lúc tới kì quân sự. Cái nóng ran rát của mùa hè khiến người ta cảm thấy khó chịu. Nhưng trên sân vẫn có sinh viên tập đi đều. Thông thường các trường đại học sẽ cho kì quân sự vào tháng 10 nhưng năm nay thì khác. Khu quân sự đã có chút sự cố về thi công nên trường chuyển sinh viên về sân nhà mình học cho nhanh.
Mồ hôi cứ đổ như suối khiến không ít người muốn ngất xỉu nhưng không phải ai cũng có thể qua mặt được giáo quan. Đám sinh viên thầm mắng mấy người tiền bối. Tại sao họ lại chỉ tay 5 ngón, ngồi trong bóng mát. Còn mình thì phải đứng dưới nắng với tiết trời 30 độ. Tập tới giữa trưa cũng đã cho đám sinh viên đi ăn.
Trong căn tin, đám người chen chút nhau tới chờ lượt lấy cơm, xô đẩy nhau qua lại. Thanh Trì đứng sau lưng Lâm Quang cũng cố gắng giảm tiếp xúc với cậu. Nhưng họ cứ liên tục hối người trước lấy nhanh lên. Hành Nguyên bạn cùng phòng của Thanh Trì lên tiếng:
“Thanh Trì cậu chịu khó đứng xát chút nhé. Đám người phía sau đẩy tớ.”
“Không sao đâu.” Thanh Trì nhàn nhạt đáp.
Còn người đứng trước Lâm Quang nghe được cuộc nói chuyện của hai người cũng không nói. Không biết do tập huấn quá mệt hay do đứng quá gần Thanh Trì khiến mặt cậu cũng đã đỏ đến mang tai. Cậu cứ như vậy cúi đầu xuống đến lúc tới lượt mình. Cậu cố ý quẹt 2 lần cho tiền ăn của Thanh Trì. Dù sao cũng đã ăn chực cậu ấy nhiều buổi rồi đến lúc cũng phải cho người ta vài bữa chứ.
Khi tới lượt Thanh Trì lấy cơm thì cô đầu bếp nói với cậu có người trả tiền cơm rồi. Cậu liền ngước qua nhìn Lâm Quang đang loay hoay tìm chỗ ngồi. Hành Nguyên nhiều chuyện ló đầu lên nói với giọng trêu đùa:
“Cậu sướng thật đó Thanh Trì có người trả tiền cơm dùm luôn nha.”
“Cút đi lấy cơm đi tao đi kiếm chỗ ngồi.”
Thanh Trì vẫn lẵng lặng nhìn bóng lưng của Lâm Quang không muốn tiếp chuyện với Hành Nguyên. Cậu bước tới chỗ Thanh Trì đứng vỗ vai Lâm Quang chỉ vào một gốc gần cuối căn tin.
Lâm Quang giật mình, ngước lên nhìn khuôn mặt hơi đỏ vì trời nắng. Thấy Thanh Trì chỉ tới chỗ trống cậu cũng im lặng nhìn theo hướng đó. Ngón tay của Thanh Trì không thanh mãnh như cậu. Trong lòng cậu nổi lên cảm giác muốn nắm lấy bàn tay ấm áp đó. Đến khi Hành Nguyên đi tới vỗ vai hai người cậu mới giật mình.
“Này đi ăn cơm thôi cậu ngơ ra đó làm gì vậy Lâm Quang.”
“Ừ... Ừ tới đó ngồi thôi Thanh Trì.”
Ba người tiếp bước tới chỗ bàn ăn. Hàn Nguyên ngồi đối diện 2 người. Cậu ăn nhanh phần cơm của mình thì ngước lên nhìn hai người Lâm Quang, Thanh Trì đang đổi đồ ăn cho nhau. Trời ạ mù mắt chó tôi quá đi mất. Thanh Trì thì lựa một vài miếng thịt không hành bỏ qua phần ăn của Lâm Quang. Còn người còn lại thì bỏ qua vài miếng thịt hơi mỡ qua phần ăn của Thanh Trì. Trong lòng Hành Nguyên nghĩ
‘Không phải là yêu nhau rồi đấy chứ nhìn màn này tui muốn đổi bàn huhu.’
Cơm nước xong xuôi, Lâm Quang lấy chai kem chống nắng thoa khuôn mặt tay chân trắng nõn nà của mình. Cậu nhìn thấy Hành Nguyên nhìn món đồ trong tay mình có chút hiếu kì thì lên tiếng nói:
“Này là kem chống nắng. Cậu bôi lên sẽ tránh tia UV, làm dịu da,... Cậu muốn bôi không?”
Hành Nguyên nghe được một đống công năng của kem chống nắng cũng tạm hiểu được nó là thứ gì cậu đưa tay cho Lâm Quang.
Lâm Quang thấy Hành Nguyên đưa tay cho cậu nên cậu cũng không ngại ngần gì đưa lấy kem bôi lên tay Hành Nguyên. Cậu xịt một ít lên tay Hành Nguyên bảo cậu ấy xoa lên mặt, cổ của mình.
Một màn này khiến người bên cạnh là Thanh Trì phải nhíu mày. Khuôn mặt hiện lên sự khó chịu không ít. Hành Nguyên thấy vẻ mặt này của Thanh Trì khiến cậu như con rùa rụt cổ. Cậu đứng dậy chạy một mạch ra khỏi căn tin bỏ lại ánh mắt khó hiểu của Lâm Quang.
Lâm Quang cảm thấy cứ kì lạ làm sao nhìn Thanh Trì. Khuôn mặt khoa chịu của Thanh Trì nhìn Lâm Quang cũng đã vơi bớt mấy phần.
Thanh Trì nhìn thấy khuôn mặt khó hiểu của Lâm Quang cậu cũng lên tiếng:
“Cậu bôi kem cho tớ được không?”
Lâm Quang không thể hiểu được Thanh Trì. Lúc sáng không phải cậu ta bảo không muốn bôi kem chống nắng sao. Bây giờ cậu ta lại đổi ý bảo mình thoa kem. Trong lòng cậu nghĩ chàng trai này cảm xúc thật khó dò mà.
Cậu cũng không nghĩ nhiều nữa lấy chai kem chống nắng bôi lên tay Thanh Trì. Cậu cứ xoa xoa, sờ lên bàn tay hơi chai sạn của Thanh Trì. Bàn tay này thật ấm áp, cuối cùng cũng có thể nắm được một lần. Lần nắm tay này khiến cậu quên luôn buổi tập mệt mỏi vào sáng nay.
Thanh Trì nhìn đôi hàng mi dài, làn da hơi ửng hồng vì nắng. Cậu cảm giác được đôi tay mềm mại sờ lên tay mình. Bàn tay dần dần tiến lên khuôn mặt cậu khiến trái tim cậu đập thình thịch. Hai người dường như rất gần nhau. Đối diện với đôi mắt trong veo của Lâm Quang khiến cậu vô thức muốn có cảm giác phạm tội. Qua chừng một lúc khi Lâm Quang dừng tay lại. Cậu mới giựt mình đứng dậy
.
“Lâm Quang cậu ăn tiếp đi tớ đi vệ sinh một lát.”
“Ừ cậu đi đi.”
Lâm Quang nghe được sự gấp gáp trong lời nói Thanh Trì khiến cậu bật cười. Cậu nhìn dĩa cơm của mình đã hết từ lúc nào thầm nghĩ chàng trai này xấu hổ cái gì vậy
Chap 9:
Thanh Trì đứng trong nhà vệ sinh thở dài liên tục. Mười mấy năm cuộc đời chưa từng nắm tay một bạn nữ nào. Lại tiếp xúc thân mật với một bạn nam xa lạ chưa quen tới một năm. Lúc ấy, cậu cảm nhận được mùi hương quen thuộc. Bàn tay mịn màng hơn bản thân. Khoảnh khắc chạm vào da thịt cậu cứ như bị điện giật. Từng cử chỉ dịu dàng của Lâm Quang thật sự rất đáng yêu.
Cậu áp bàn tay to lớn của mình vào trái tim.
Bịch, bịch, bịch.
"Mình bị bệnh tim à. Hay là đi khám nhỉ?" Thanh Trì cố gắng trấn an bản thân.
Đúng vậy là bệnh tim. Phải đi kiểm tra.
----------------
Lâm Quang đứng trước căn tin trường không thấy Thanh Trì. Mà tiểu đội trưởng bắt cả nhóm phạt đứng. Dưới cái tiết trời oi bức này ai mà muốn đứng đó. Tuy trường có nhiều cây xanh nhưng tiểu đội trưởng phạt họ vì tội chỉ lo ăn không lo đồng đội.
Hành Nguyên đứng kế bên mà sốt ruột. Cậu ta không thể chịu cái nắng này nữa rồi.
"Lâm Quang cậu biết Thanh Trì ở đâu không?"
"Tớ nghe cậu ấy đi vệ sinh." Lâm Quang thành thật đáp. Cậu cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.
"Vậy cậu kiếm cậu ấy đi." Hành Nguyên đáp
"Được."
Lâm Quang tính rời khỏi hàng xin tiểu đội trưởng kiếm Thanh Trì. Một bóng lưng quen thuộc chạy về phía họ.
Chàng trai với làn da rám nắng, cao to. Với nhan sắc của cậu ấy tuy không phải đẹp trai nhưng với dáng dấp đập men lì. Hoocmon nam tính tỏa ra khắp sân trường. Sự chú ý của nhóm nữ sinh trong tiểu đội cũng vì Thanh Trì mà nổi lên một chút khao khát. Một chàng trai vừa mộc mạc, vừa có khí chất quả thật là tình trong mộng của các cô gái.
Lâm Quang nhìn những đôi mắt muốn ăn tươi nuốt sống của đám nữ sinh, lòng cậu không ngừng dấy lên một mùi chua nồng nặc. Quả thật, Thanh Trì là một người có sức hút nhưng cũng không nên dán mắt lên người cậu như thế chứ.
Hành Nguyên đứng kế bên liếc sang Lâm Quang nổi lừa đùng đùng. Phải nói cậu ta như muốn đốt hết đám nữ sinh nhìn Thanh Trì. Cậu ta cũng chỉ im lặng cầu cho Thanh Trì sống thọ thêm vài năm.
Còn Thanh Trì không nói cũng biết cậu ta vì ai kia mà chậm trễ chuyện chính sự. Phải chạy 5 km vòng quanh sân trường. Đám nữ sinh thương tiếc nhìn Thanh Trì muốn giải vây. Nhưng rốt cuộc thì sao tiểu đội trưởng cay cú với Thanh Trì. Tại sao cậu ta lại thu hút quá nhiều cô gái hại cậu ta không cua được gái.
Thanh Trì cũng chả quan tâm đến người đội trưởng kia muốn trả đũa cậu hay không. Vốn dĩ cậu ta cũng là người làm sai. Chuyện chịu phạt là đương nhiên.
Đám người trong tiểu đội cũng xì xào bàn tán vị tiểu đội trưởng này không cua được gái nên đổ lên đầu Thanh Trì. Tiểu đội trưởng kia cũng phải không nghe. Rốt cuộc cậu ta cũng lên tiếng.
"Nghiêm."
Đám sinh viên nghe được hiệu lên cũng thôi lên tiếng làm hành động nghiêm theo lời tiểu đội trưởng. Họ cũng không muốn đắc tội tiểu đội trưởng thù dai này.
"Cả đội vì không nhắc nhở đồng đội phải chịu phạt cùng. Nam chạy 5 km giống Thanh Trì, nữ chạy 3 km. Không được có ý kiến."
Thật là tên tiểu đội trưởng này đúng là tên nhỏ mọn. Đám sinh viên đã rất mệt bài luyện tập buổi sáng, còn phải đứng chờ Thanh Trì lúc giữa trưa. Mệt muốn đứt hơi còn sức đâu mà chạy. Ai ai cũng than thở. Tên tiểu đội trưởng cũng lên tiếng lần nữa.
"Nếu ai còn than thở thì chạy 10 km."
Cả lớp cũng không dám hó hé nữa bắt đầu nghe hiệu lệnh mà chạy. Còn nói nữa hình phạt còn tăng thêm.
Lâm Quang chạy theo đám người nhưng nửa đường cơ thể của cậu bắt đầu phản đối. Tay chân bủn rủn ra, sắc mặt trở nên khó coi. Từng đợt mồ hôi lạnh chảy xuống gương mặt của cậu. Lâm Quang cảm nhận được cơ thể đã vượt giới hạn. Rốt cuộc cậu cũng đã ngất xỉu dưới sân trường.
Thanh Trì chạy kế bên Hành Nguyên, cậu ta vừa chạy vừa luyên thuyên nhiều chuyện. Thanh Trì chạy một lát không thấy bóng dáng của Lâm Quang đâu quay đầu tìm kiếm cậu.
Phía xa kia, Lâm Quang nằm gục dưới sân trường. Tai cậu chỉ nghe tiếng ong ong phát ra trong đầu minh, bụng cậu đau đớn quằn quại.
Cậu cảm nhận được một bàn tay thô bưng mình lên ôm cậu theo kiểu công chúa. Cảm giác rất quen thuộc bất giác cậu cảm thấy yên tâm hơn. Từ từ, Lâm Quang dần chìm vào giấc ngủ.
"Này tránh ra." Hành Nguyên la to lên để đám người đừng dí sát vào người của Lâm Quang. Cậu ta biết được Thanh Trì vô cùng trân trọng Lâm Quang nhưng đám người vẫn bu đầy hóng chuyện ngay cả cậu cũng thấy khó chịu.
Thanh Trì thấy Lâm Quang nằm gục dưới sân trường. Cậu ta không nghĩ nhiều lòng đầy lo lắng, bắt đầu chạy đến chỗ Lâm Quang. Khi ôm Lâm Quang, Thanh Trì cảm nhận được sự dựa dẫm của cậu ấy cũng đã phần nào bớt lo hơn.
Thanh Trì không nghĩ nhiều liền ôm Lâm Quang tới bệnh viện gần nhất. Cậu ngồi nghe lời bác sĩ dặn dò.
"Cậu ta bị bệnh da dày nên cẩn thận trong mấy món ăn. Mặc đồng phục quân sự cũng biết là sức lực không đủ lại ăn uống không hợp lý nên đổ bệnh là phải. Lần sau phải chú ý nhé. Tôi kê đơn cho bạn cậu. Còn cậu cầm đơn này ra quầy lấy thuốc rồi đóng tiền nhé."
Từng lời dặn dò khắc sâu trong lòng của Thanh Trì. Rốt cuộc cậu ta cũng biết tại sao Lâm Quang tửu lượng lại kém, ăn cơm cũng kén chọn. Vì cậu ta bị bệnh dạ dày. Thanh Trì cũng khó chịu đáng lẽ phải tốt với cậu ấy hơn.
Thanh Trì vô cùng tức giận, cậu ta nên chú ý Lâm Quang hơn. Cậu rút điện thoại gọi cho một số.
"Alo. Chú phải sắp xếp chuyện này cho tốt. Không thì cái trường này sẽ sớm bị dẹp."
Đầu dây bên kia cũng rối rít xin lỗi. Thanh Trì tắt máy, đi vào phòng bệnh của Lâm Quang.
P/s: Tác giả dạo này bận quá nên chuyện viết có hơi chậm trễ nhưng trong 2 ngày tới sẽ ra 5 chap truyện. Tớ luôn đăng bên tiểu thuyết trước nhưng sẽ duyệt hơi lâu. Các tình yêu thông cảm nhé. Hãy flo mình nhé. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình và cp gà bông Thanh Quang nhé. ❤❤❤