Chấp 1 : Thế Giới Khác
Mikey khẽ nhíu mày em mệt mỏi thức dậy. Đôi mắt đen u tối nhìn căn phòng nhỏ, nó khiến em giật mình, căn phòng này vốn đã bị em phá hủy từ lâu sao giờ lại ở đây.
Nhưng Mikey vẫn điềm tĩnh đứng dậy, cái vẻ lạnh nhạt quen thuộc của một tổng trưởng Phạm Thiên. Nhưng chưa kịp để em suy nghĩ gì nhiều, tiếng đập cửa mạnh và khuôn mặt quen thuộc khiến em giật mình.
" Là anh hai?"
Nhưng rồi nhanh chóng ý nghĩ ấy bị bẻ gẫy bởi câu nói của kẻ trước mặt.
" Mikey mày còn không mau ra ăn cơm, còn muốn ăn vạ đến bao giờ nữa"
" Không đúng anh ta không phải anh hai"
Mikey nhíu chặt mày lại, cũng chỉ là một kẻ giả mạo.
" Mikey...."
Còn không để Shinichirou nói tiếp, lập tức Mikey liền dáng xuống đầu anh ta một cú đá mạnh. Dù cho là ai đi chăng nữa, một kẻ giả mạo như hắn không có quyền lên tiếng ở đây.
" Mày..."
Shinichirou giật mình, hắn nhìn em thật sự hoàn toàn không giống với thường ngày. Không giống với thằng bé nhu nhược luôn khóc lóc một chỗ, và sẽ ăn vạ mỗi khi bị mắng. Kẻ trước mặt này hoàn toàn khác, cái khí chất lạnh lẽo đến đôi mắt thâm quầng.
" Mày không phải anh hai, kẻ giả mạo tốt nhất nên im miệng chó lại"
Dù cảm giác dẫm lên bản mặt của người có khuôn mặt giống y đúc với anh trai mình là không phải, có lẽ với nhiều kẻ sẽ mềm lòng và với Mikey 15 tuổi cũng vậy. Chỉ là giờ em không còn ở độ tuổi 15 nữa rồi.
Bước ra ngoài, Mikey một lần nữa nhíu mày những hình ảnh này làm khơi lại dòng kí ức của em. Nó thật giống, giống đến nỗi làm em tưởng rằng mình đang trở về quá khứ vậy.
" Anh Mikey"
Giọng nói quen thuộc kéo em về hiện tại, ngữ điệu này nó làm em nhớ đến Ema cô em gái nhỏ của mình. Nhưng không phụ lòng người Ema xuất hiện và nhẹ mỉm cười, cô bước đến sót xa.
" Anh Mikey, anh Shin lại mắng hay đánh anh sao?"
Ema vẫn vậy, cô ấy vẫn là một cô yêu gái nhỏ yêu quý anh trai mình. Chỉ là kẻ giả mạo không yêu quý em thôi.
" Ema"
Mikey có chút run rẩy, tay em đặt lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Ema. Mái tóc vàng mượt tựa màu nắng, Ema vẫn luôn xinh đẹp như vậy.
Ôm chầm lấy Ema, như muốn cảm nhận hơi ấm quen thuộc.
"Đúng là em ấy rồi"
Mikey thầm nhủ, em không khóc vì Manjiro không phải kẻ yếu đuối.
" Mikey hôm nay anh sao vậy? Thật không giống mọi ngày"
Ema lo lắng, anh trai em sao vậy. Chẳng lẽ anh Shin quá lời sao?
" À không có gì đâu."
Tuy mọi chuyện rất lạ nhưng Mikey vẫn an nhiên mỉm cười, em đặt tay lên mái đầu vàng xoa nhẹ. Bước về phòng tắm, Mikey nhanh chóng soi mình vào gương.
" Đúng rồi"
Em thì thầm, em xuyên không rồi. Giống như Takemichi trở về quá khứ vậy. Nhưng em biết đây chắc chắn chẳng phải thế giới của em, từ cái cách Ema dịu dàng như một thiếu nữ trưởng thành, đến cái cách tên giả mạo kia lớn tiếng với em. Vì em biết, Ema không phải là người dịu dàng, em ấy hoạt bát và tỏa nắng. Và cả anh hai em cũng không phải một kẻ luôn nạt nộ em như thế.
Nhưng cũng chẳng sao cả, với em sống thế nào cũng được. Ít nhất em vẫn có thể nhìn thấy Ema, ánh sáng duy nhất còn le lói. Mikey không biết những kẻ kia sẽ thế nào, em cũng chẳng thèm quan tâm nữa. Chỉ cần có Ema là đủ.