Có người nói sống trên đời này nếu chẳng lấy nổi một mục đích để đi đến thì chắc cuộc đời sẽ trở nên nhàm chán và tẻ nhạt biết mấy … Có lẽ là đúng như vậy nhỉ ? Cơn gió lành lạnh chợt thổi đến , từng chiêc slas khẽ đung đưa rồi nhẹ nhành rơi xuống … Ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm và bao la phía trước , tôi lại cảm thấy bản thân nhỏ bé đến nhường nào . Những kí ức tươi đẹp của thửa bé cứ ập đến , vui có buồn có …, nhưng đặc biệt hơn tất thảy đó chính là kỉ niệm của tôi và cô ấy . Người con gái đã khiến tôi lầm lỡ rơi vào lưới tình , ngọt ngào nhưng cũng đầy đau thương . “Em thích anh ! Anh có thể đồng ý làm bạn trai em không ?” đây là câu tỏ tình đầu tiên mà tôi nhận được từ em . Đôi mắt em lúng túng nhìn tôi , xấu hổ nhưng đầy cương quyết . Bất giác không biết từ lúc nào tôi đã thầm thích em , cô gái bé nhỏ đó . Thời gian thấm thoát trôi đi , và một buổi chiều thu tôi cũng đồng ý lời tỏ tình dễ thương hôm ấy của em …có lẽ tôi đã quá vội vàng chăng? Chấp nhận hẹn hò cùng em khi chẳng biết bất kì điều gì về em cả? Tôi chợt thấy bản thân sao mà ngu ngốc quá .Kể từ hôm ấy tôi với em chính thức thành một cặp, khá xấu hổ khi nói điều này nhưng em chính là mối tình đầu tiên trong cuộc đời tôi , cứ ngỡ bản thân sẽ sống mãi trong cô độc cùng tẻ nhạt thế rồi em thế rồi em xuất hiện và khiến tôi dần thay đổi . Từ một người hướng nội đã biết quan tâm người khác với nụ cười thường trực trên môi . Tôi và em sẽ thành một cặp rất đỗi hạnh phúc nếu chuyện đó không xảy đến … cái ngày em bỏ lại thế gian và đi về một nơi xa xôi vĩnh hằng , bỏ rơi tôi vào khoảnh khắc tôi vẫn đang đắm chìm vào niềm hạnh phúc ấm áp về em . Kí ức đau đớn về ngày hôm ấy cứ khắc sâu vào trong tâm trí tôi , về cái ngày em băng qua đường lớn để đến ôm lấy tôi , sẽ nhào vào lòng tôi như bao hôm khác vậy , em và tôi cứ thế mãi nhìn nhau như thể thế gian chỉ còn lại duy nhất hai đứa tôi vậy , thế nhưng bất ngờ từ đâu xuất hiện một bóng xe to lớn chợt lao nhanh về phía em , mọi thứ xảy ra quá nhanh khiến tôi không tài nào phản ứng kịp , dùng hết sức mình lao ra với hi vọng sẽ cứu được em … một chút nữa thôi , một chút nữa , em quay sang nhìn tôi với đôi mắt ngơ ngác , âm thanh chói tai vang lên.Tôi xanh mặt nhìn sang em đã nằm bất động trên đường . Tôi loạng choạng bước đến bên em , bao nhiêu cảm xúc tiêu cực của tôi cứ thế đan xen vào nhau dần dà tràn ngập trong đầu. Mắt em nhắm nghiền gương mặt em bị máu nhuộm đỏ thẫm , nhìn cảnh tượng trước mắt ấy lòng tôi như bóp nghẹn lại , nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi lã chã mà thấm ướt cả áo. Đôi tay tôi run rẩy bấm gọi cấp cứu , nói với họ hãy mau cử xe cấp cứu đến đây . Cảm thấy cơ thể em dần lạnh đii tôi vội ôm chặt lấy em mong sao có thể khiến em ấm lại nhưng không thể , mặt đất xung quanh mang một màu sắc đỏ đến rợn người. Tôi cố lay em dậy nhưng em vẫn chẳng mở mắt mà nhìn tôi dù chỉ một lần , tôi đau lắm ! Đã sắp có thể cứu được em rồi nhưng tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ , ông trời quả nhiên đủ ác mà , lúc nào cũng chỉ chăm chăm lấy đi mọi thứ mà tôi có … Tại sao! Tại sao! Tại sao chứ! Thẫn thờ ôm chặt lấy em , đôi mắt tôi dần trở nên trống rỗng , người qua đường nhìn tôi với ánh mắt thương hại có người thì còn chẳng quan tâm đến sự việc kinh hoàng hiện tại , cũng có người hốt hoảng chạy đi gọi cấp cứu nhưng cũng vô vọng . Bệnh viện cách đây khá xa nên cần một khoảng thời gian mới đến được . Đã cố cầm máu giúp em nhưng bất thành , máu cứ thế tuôn ra không có điểm dừng . Tôi tự an ủi bản thân rằng mọi chuyện sẽ không sao cả… Nhưng lòng tôi đau quá , như thể bị ngàn nhát dao từng chút từng chút đâm vào vậy , có thật em sẽ không sao không …tự hỏi bản thân trong vô vọng , cứ mãi đăm chiêu vào suy nghĩ của bản thân rồi ngất lúc nào không hay . Khi tỉnh lại mùi thuốc sát khuẩn nồng nặc đến khó thở , loáng thoáng nhận ra tôi đang ở bệnh viện , chợt nhớ đến cô ấy tôi vội hỏi ngay y tá rằng cô ấy ở đâu , tình trạng ra sao rồi . Trong một khoảnh khắc , khi nhận ra y tá giọng dần trở nên nghèn nghẹn , bất giác cảm xúc đau thương tràn đầy tâm trí tôi , dù lòng đã nát nhưng vẫn muốn biết hiện trạng của cô ấy gi đây như thế nào . tôi vội chạy đến phòng cô ấy , chợt có người đẩy của ra trên chiếc giường bệnh nhân có phủ một tấm màn trắng khiến tôi đứng thừ người ra đấy bác sĩ đi đến nhẹ nhàng vỗ vai tôi , nói lời an ủi nhưng tôi chẳng nghe lấy nửa lời , chỉ một mực nhìn về phía chiếc giường được đẩy ra ấy.Kết thúc rồi ư?Cô ấy đã ra đi mãi mãi rồi sao?Nức nở bật khóc như một đứa trẻ, đây là lần đầu khi lớn tôi biết khóc vì một người, một người rất đỗi quan trọng với tôi, người đã khiến tôi lạc quan và yêu đời hơn nay đã không còn trên thế giới này nữa rồi…Sau ngày hôm ấy, tôi tự nhốt mình trong phòng, không ăn cũng chả uống lấy một giọt nước, mắt đã sưng lên do khóc quá nhiều, cảm giác hụt hẫng khiến tôi cảm thấy thật tệ. Mới đó mà đã được mấy năm , tôi vùi đầu vào công việc để cố quên đi hình bóng của em , nhưng sao điều đó lại khó đến thế . cố quên đi thì hình bóng ấy lại hiện rõ hơn , nụ cười ấy , ánh mắt ấy cứ hiện lên trong tâm trí khiến tôi phát điên lên . Những lúc như vậy chỉ muốn bỏ lại tất cả mà đến bên em , bất chợt tôi nhớ lại lời hứa của chúng ta, cô gái bé nhỏ của tôi , nếu thật sự có kiếp sau mong rằng hai ta có thể gặp và yêu nhau một cách trọn vẹn hơn kiếp này, có thể cùng nhau đi đến cuối cuộc đời.. em nhé!Vẫn mãi yêu em!