Sớm tinh mơ, trong không khí vẫn còn phảng phất cái se lạnh của đêm, những cơn gió thoảng qua đưa hương quế nồng nàn lan tỏa.
Ninh Trăn siết chặt dây đeo cặp sách, đứng ngẩn người nhìn cánh cổng trường trung học phổ thông Tam Trung thành phố A. Chiếc bảng đèn điện tử màu đỏ đính trên trụ cổng bên phải không ngừng nhấp nháy chạy lướt dòng chữ – ‘07:21, Thứ tư, ngày 23 tháng 6 năm 201x, Chào buổi sáng các bạn học sinh.’
Cảnh tượng… hoàn toàn không khác gì Tam Trung ba năm trước. Dù đã lần nữa có mặt trên đời quay về nơi này một tuần lễ, nhưng Ninh Trăn vẫn cảm thấy tất cả mọi thứ thật hoang đường.
Cô nép mình sang một bên, cổng trường dần ồn ào náo nhiệt, từng nhóm học sinh cười nói rộn rã đi vào sân trường. Giờ là thời điểm học sinh ngoại trú đến lớp.
Ninh Trăn đứng trong góc khuất nhưng vẫn không ngăn được ánh mắt tò mò hiếu kỳ của các bạn học.
Mọi người đều mặc đồng phục mùa hè, nam nữ có cùng kiểu dáng đều là áo trắng cổ chữ V màu xanh dương, quần tây đen vừa dài vừa rộng. Chỉ có một mình Ninh Trăn khác biệt, cô đeo cặp sách, buộc tóc đuôi ngựa, trên người là chiếc váy cotton màu trắng, chân đi giày thể thao cùng màu, lộ ra cẳng chân mảnh mai trắng ngần.
Trên mặt Ninh Trăn còn đeo một chiếc khẩu trang màu lam nhạt che kín gần hết khuôn mặt, tóc mái rủ xuống, chỉ có đôi mắt to tròn lộ ra ngoài.
Ai nấy đi qua đều ngoái đầu lại dòm, Ninh Trăn lúng túng cúi đầu nhìn đôi giày thể thao màu trắng dưới chân mình.
Hai mắt đột nhiên bị ai đó bịt kín, người phía sau cố ý trầm giọng ồm ồm: “Đoán xem ta là ai?”
Ninh Trăn nắm lấy cổ tay cô ấy, cất giọng ôn nhu dịu dàng: “Đồng Giai, đừng nghịch nữa, chúng ta bị muộn rồi.” Đồng Giai cười hì hì buông tay ra, đi vòng qua phía trước Ninh Trăn, thấy trên mặt cô đeo khẩu trang kín mít, vô cùng kinh ngạc thắc mắc: “Trăn Trăn, cậu sao thế? Bị cảm hả?”
Ninh Trăn khẽ ‘ừ’ một tiếng: “Chúng ta vào đi.” Ngày đầu tiên cô đi học, đến muộn không tốt.
SPONSORED CONTENTAdskeeper
Làm thế nào để làm giàu tại nhà, không cần bán bất cứ thứ gì
Bỏ 2 phút đọc rồi làm theo, giúp huyết áp ổn định đến già
Đồng Giai vẫn còn lo lắng: “Bị cảm nặng lắm không? Giọng của cậu cũng khàn rồi. Sao chú Ninh lại đồng ý cho cậu đi học chứ? Hì hì, cậu lợi hại như thế, nhập học trễ mấy ngày cũng đâu có vấn đề gì.”
Ninh Trăn không giỏi nói dối, cô hàm hồ ‘ậm ờ’ cho qua chủ đề này. Trên đường đi tới dãy phòng học, Đồng Giai không kìm được phấn khích, cái miệng nhỏ líu lo: “Cậu có thể tới Tam Trung thiệt là tốt, ngôi trường trước kia của bọn cậu quản lý khắt khe như trong thủy quân lục chiến, buổi tối còn phải tự học đến mười giờ bốn mươi, quả thật không phải đối xử với người mà!”
“Mặc dù thành tích của Tam Trung không thể so được với Nhất Trung, nhưng mà tự do, tự do đó! Trăn Trăn, cậu ở 11B7, tớ nói cho biết, lớp của cậu có mấy nam sinh đẹp trai chết người, chậc… soái siêu cấp… ha ha ha nắm giữ chỉ số nóng bỏng hấp dẫn đứng đầu trường chúng ta đó. Có điều nghe nói có một số tay rất hỗn loạn, hút thuốc lá, đánh nhau, yêu sớm, chuyện gì cũng góp mặt, chọc cho giáo viên chủ nhiệm tức đến phun bong bóng mà cũng không quản được bọn họ.”
(*Trung học phổ thông Nhất Trung là trường trung học trọng điểm đứng hàng thứ nhất, Tam Trung là hàng thứ ba.)
“Hây dà, Trăn Trăn.” Đồng Giai đột nhiên kề sát vào tai cô: “Cậu lén chụp vài tấm ảnh của mấy nam sinh đó rồi gửi qua cho tớ được không? Nếu không chụp được cả nhóm thì chỉ cần chụp Lục Chấp thôi cũng được. Lần trước tớ nhìn thấy sườn mặt nghiêng của Lục Chấp trong điện thoại của Đổng Tuyết Vi, chụp trộm thôi mà táo mèo ơi đẹp nghịch thiên đảo địa a a a!”
Đốt ngón tay Ninh Trăn trắng bệch, khoảnh khắc nghe thấy cái tên ‘Lục Chấp’, hơi thở cũng bất giác chậm lại. Cô lắc lắc đầu: “Tớ đi học không có đem theo điện thoại.” Cho nên không có cách nào chụp hình được.
Đồng Giai tiếc nuối thở thượt: “Hây dà, tớ quên mất, Nhất Trung các cậu quản lý rất nghiêm khắc, không được phép mang theo di động vào lớp.”
Hai cô gái nhỏ líu lo một hồi, dãy tòa nhà lớp học đã hiện ra trước mặt, phòng học của Ninh Trăn ở lầu hai, còn lớp của Đồng Giai thì nằm ngoài cùng bên phải trên lầu ba. Cô nàng vẫy vẫy tay tạm biệt Ninh Trăn: “Hết giờ học tớ đi tìm cậu nha.”
Đồng Giai như con thỏ nhỏ tràn đầy sức sống tung tăng lên lầu, chẳng mấy chốc đã biến mất sau lối rẽ cầu thang.
Ninh Trăn đi đến văn phòng giáo viên trước, trong văn phòng chỉ có hai thầy cô, một người đang soạn bài, người kia thì đứng dậy đi rót nước. Ninh Trăn cất tiếng chào, cô giáo đang soạn bài ngước mắt lên nhìn: “Ninh Trăn?”
“Dạ, chào cô Tống.” Ninh Trăn có phần dè dặt cẩn trọng, thầm tính, đã ba năm rồi cô không gặp Tống Bảo Vân. Năm đó, Tống Bảo Vân đối xử với cô rất tốt, tiếc rằng sau này cô đã phải khiến cô ấy thất vọng, không bao giờ còn liên lạc nữa.
Tống Bảo Vân nở nụ cười dịu dàng ấm áp, mắt nhìn khẩu trang trên mặt cô: “Hôm qua, Từ Thiến có nói với cô hôm nay em sẽ đến, thấy trong người đã khỏe hẳn chưa?”
Từ Thiến là giáo viên chủ nhiệm khối lớp mười hai ở Tam Trung, cũng là mẹ kế của Ninh Trăn, Tống Bảo Vân biết rõ mối quan hệ khó xử này nên chỉ nhắc thoáng qua.
“Cảm ơn cô Tống quan tâm, em khỏe rồi ạ. Chỉ là còn hơi… cảm cúm.” Khuôn mặt sau lớp khẩu trang đỏ bừng lên vì nói dối.
Thấy Ninh Trăn mềm mại yếu ớt, giọng nói cũng khản đặc, Tống Bảo Vân hoàn toàn không mảy may nghi ngờ, đứa nhỏ này trước đó vừa mới bị tai nạn xe cộ, nghe nói khá nghiêm trọng, nhanh như vậy đã có thể đi học là tốt rồi. Cô ấy dặn dò Ninh Trăn: “Hết giờ học em đến phòng hậu cần nhận đồng phục, có thể kích cỡ sẽ hơi lớn, nếu mặc không vừa thì mang về sửa lại.”
Tống Bảo Vân bận rộn chuẩn bị giáo án, bảo Ninh Trăn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh đợi chốc lát.
Đúng tám giờ, tiếng chuông vào học vang lên, Ninh Trăn đi theo Tống Bảo Vân đến phòng học. Tống Bảo Vân đứng trên bục giảng, hắng giọng: “Cả lớp im lặng, hôm nay lớp chúng ta có thêm một bạn học mới, trước hết sẽ mời bạn ấy tự giới thiệu bản thân, mọi người hoan nghênh nào.”
Tiếng vỗ tay vang lên thưa thớt, vô số ánh mắt tò mò rơi trên người Ninh Trăn.
“Mình là Ninh Trăn, ‘Ninh’ trong ‘ninh nguyện’* ‘Trăn’ trong ‘diệp trăn trăn’**, rất vui được học chung với mọi người. Cổ họng Ninh Trăn bị tắc nghẹn nên chỉ giới thiệu ngắn gọn đơn giản, cố khống chế ánh mắt mình đừng hướng về phía dãy bàn đầu tiên.
(*‘Ninh nguyện’: thà, nguyện
**‘Diệp trăn trăn’ lấy ý trong kinh thi nghĩa là ‘xanh xanh thẳm’
Cây đào yêu yêu, khoe màu sắc hoa.
Em đi lấy chồng, có yên cửa nhà?
Cây đào yêu yêu, cành sai trĩu quả.