Em đứng trong một buổi chiều đầy nắng ấm, vẫy tay gọi hắn từ phía xa. Tự nhiên mà ko chút sợ hãi, như thế em đã quen với việc đó và ko có chút ngại ngùng gì.
Hắn bước đến, tặng em ánh mắt trìu mến, say mê cùng nụ cười nhẹ nhàng pha hạnh phúc. Tay em và tay hắn đan vào nhau, thô ráp nhưng ấm áp, mềm mại đến yên bình.
Nếu em và hắn cứ mãi được như thế này thì thật tốt biết bao. Nhưng đó cũng chỉ là mơ mà thôi, vốn dĩ em và hắn có bao giờ được như thế này đâu.
Hắn chợt giật mình tỉnh dậy, ở góc phòng tối hắn tưởng ai đó đang đứng nhìn hắn, mặc dù hắn biết ở đó ko có ai cả.
Hắn lặng lẽ bước đi và rời phòng, vào bếp để lấy một ít nước uống.
Hiện giờ là 1h sáng, nên tất cả yên tĩnh là điều hiển nhiên. Nhưng trong bakugou đang có gì đó trống trải như thiếu thứ gì đó, hay ai đó?
Hắn biết câu trả lời, nhưng lại ko làm gì cả. Bởi vì người hắn muốn đang hạnh phúc cùng người khác mà hắn cũng chẳng thèm nhớ tên.
Gục xuống để trút bớt sự mệt mỏi, trừ những lần từ văn phòng về hắn chưa bao giờ phải thở dài như thế này. Là vì sầu não chăng? hắn cũng ko biết nữa. Quầng thâm trên mắt hiện ra và càng rõ nét hơn khi hắn mở đèn định làm bữa đêm nhỏ cho riêng mình.
Những tiếng động mà hắn đã cố gắng hạ đến mức nhỏ nhất để ko làm ồn ào từ hắn đến những nhà quanh đây.
Bật bếp lên, lửa bập bùng giữa hư ko như đang nhảy nhót, hắn nhàm chán đến mức chẳng thèm để ý đến dù chỉ một chút. Nhanh tay đặt lên đó ấm nước rồi đi lục tủ kiếm mấy hộp đồ ăn. Mở nắp ra rồi bỏ một ít nước trộn sơ nó lên, hắn đem bỏ vào lò vi sóng. Sau đó ngồi ghế chờ đợi.
Đồng hồ tích tắc vang từng nhịp thật rõ ràng khi mọi thứ dần trở nên yên lặng. Chỉ có cáu âm thanh thấp thoáng của lửa và liên tục của một cái máy đang làm nóng đồ ăn.
Bakugou nhớ hồi lúc hắn vô tình thấy tên nào đó tỏ tình em, em đỏ mặt ngại ngùng lắp bắp thật lâu mới nói lên câu trả lời. Tên đó cũng mỉm cười, khi em và tên đó đã thành một đôi, hắn chỉ có thể đứng sau gốc cây thầm lặng chấp nhận mọi chuyện với sự đắng cay.
Hoa anh đào bay lòa xòa trong gió khi đó làn tóc của em và tên đó lung lay theo, như muốn hòa vào làm một với khung cảnh tuyệt đẹp ấy, tạo nên một ấn tượng đặc biệt ko thể nhầm lẫn với bất cứ ai khác khi nhớ đến.
- à, phải rồi nó là thằng tóc hai màu.
Nước bắt đầu sôi, hắn rời khỏi bàn chuẩn bị li với bột cà phê trước khi âm thanh của ấm bắt đầu lớn thêm, hắn tắt bếp đổ nước vào, rồi lấy muỗng khuấy vào, hắn bước lại lò vi sóng lấy hộp đồ ăn ban nãy.
Mà chẳng biết sao nay có hứng, hắn ra ban công với cái bàn gỗ vừa dựng lên. Mà gần 2h sáng thì có gì để mà ngắm? chắc hắn muốn giải tỏa tí xíu căng thẳng ấy mà.
Cũng phải, giờ suy nghĩ của hắn loạn lắm, lòng thì lúc nhói lúc đau đến khó chịu. Ừ, hắn đã thích deku, nhưng khi mà hắn định đến thì tên hai màu đí đã cướp em đi mất rồi. Lúc đó, hắn rõ ràng có thể tiến một bước mang em trốn đi, nhưng vì hắn nghĩ tên đó bằng mọi cách sẽ mang cho em được hạnh phúc nên hành động của hắn bị đứng trong thời gian dài. Và hắn nghĩ chắc sau này bản thân sẽ từ bỏ được thôi.
Nhưng dễ như vậy ư? những gì mà hắn từng tưởng tượng sẽ làm với em đều từng ngày hiện trong giấc mơ của hắn, dần dần nó cũng ko khác gì ác mộng bám lấy hắn mỗi đêm. Hắn rất mệt, sở dĩ hắn còn mơ là vì hắn còn mộng tưởng.
Có đôi ba chuyện biết suy nghĩ, biết chấp nhận nhưng lòng vẫn đau và buồn rất nhiều. Mà lại ko viết làm sao để vui lên. Hắn cũng như vậy, cứ mãi buồn lòng về một truyện mà chẳng thể nào trút bỏ được, cũng ko thể cứ thế mà lờ đi.
Chỉ có thể ở trong mơ thì hắn mới có thể đường đường chính chính nắm tay em như mọi hôm.
Đêm, trời vắng lặng yên bình, chỉ có lòng hắn là hỗn loạn, day dứt vì một người mà hắn đã đem lòng yêu đến giờ vẫn chưa thể buông.
------------------
Ở phía xa kia là khung cảnh chiều ấy, nhưng bóng hình em đã ko còn ở nơi đó nữa rồi.
Chắc em đang ở bên ai đó tốt hơn hắn rất nhiều.
Dù sao nó cũng chỉ là mơ thôi
Phải chi nó là thật thì tốt quá
Phải chi hắn có thể thấy em một lần nữa, dù ko thành đôi cũng chẳng sao, hắn cũng có thể hứng chịu đau đớn trong lòng mà chúc phúc cho em.
Cũng vì mỗi khi nhìn thấy nụ cười xinh đẹp đấy của em, lòng hắn lại ko tài nào ngừng rung động với nó được, đong đầy từ chút một kết cục thế nào hắn là người chịu hết tất cả.
Yêu em rất nhiều nhưng lại ko thể là người ở bên em.
---------------------
28/1/2022- 16:31