- "Cố Tiêu, anh hận em lắm, đúng không?"
Hắn im lặng, trang sách bị hắn nhàu nát đến không còn thấy chữ nữa. Nơi đáy mắt hắn chằng chịt tia máu.
Cô nhìn hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt.
- "Năm đó, cũng không phải do em mà cô ấy rời xa anh. Anh hận em làm gì?"
Bàn tay Cố Tiêu siết chặt lại, ánh mắt nhìn cô đầy ý hận. Hắn ném quyển sách trên tay về phía cô. Giọng điệu mang theo sự chán ghét đến cực độ.
- "Biến!!!"
Hắn hiện tại không muốn nhìn thấy cô. Cố Tiêu luôn cho rằng, vì cô mà người con gái hắn yêu mới rời xa hắn.
Nhã Tịnh nhìn Cố Tiêu, nhìn đến ánh mắt toàn là sự cuồng si. Rồi lại lặng lẽ bước ra khỏi căn phòng u tối ấy. Cô vốn cho rằng, chỉ cần dùng sự chân thành đối đãi hắn, rồi sẽ có lúc hắn ngoảnh mặt về phía cô. Vẫn luôn cố chấp cho rằng như thế, để rồi bao lần nhận lại chỉ toàn là cay đắng cùng sự thất vọng đến cùng cực.
Bờ vai cô run kịch liệt, khóe mắt cay xè. Từng dòng nước ấm trượt dài trên má, khẽ thấm vào đôi môi mỏng của cô. Sự mạnh mẽ ban nãy của cô đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn không ở đây, cô diễn cho ai xem?
Bên cạnh hắn lâu như thế, đổi lại cũng chỉ là ánh mắt chán ghét đến đau lòng của hắn. Bên cạnh hắn lâu như thế, đổi lại là sự lạnh nhạt đến tuyệt vọng của hắn. Cô vì cái gì mà cứ phải cố chấp đến như thế? Cố chấp đến mức ti tiện. Cô vì cái gì mà lại kiên trì lâu đến như thế? Kiên trì đến mức ích kỉ. Giây phút cô nhận được kết quả chẩn đoán ung thư máu, cũng là giây phút cô nhận ra bản thân sắp không cố chấp cùng kiên trì được nữa rồi...
[…]
- "Khả Thanh, cô ấy về rồi. Tôi thiết nghĩ, cô cũng nên rời khỏi rồi."
Ánh mắt Nhã Tịnh hơi dừng lại, ngây người một lúc. Nhanh như thế đã trở về rồi sao? Cô vẫn còn muốn bên cạnh hắn lâu thêm chút nữa, vì sao lại không thành toàn cho cô?
- "Em sẽ không đi đâu hết."
Khóe môi cô nhếch lên, ánh mắt lạnh nhạt. Cô vẫn ngồi đấy, trên chiếc ghế sofa lạnh lẽo. Cô vẫn ở đây, trong chính ngôi nhà không có sự hạnh phúc này.
- "Tùy cô."
Cố Tiêu lạnh nhạt buông câu nói kia, rồi xoay lưng bước lên phòng. Đến bây giờ, lớp vỏ bọc mạnh mẽ của cô đã sụp đổ rồi. Mí mắt cô khẽ run, nước mắt nơi khóe mi lăn dài trên má, nhẹ nhàng nhỏ xuống sàn nhà. Trái tim này của cô, đã chịu quá nhiều tổn thương. Lớp vỏ bọc mạnh mẽ của cô, sắp bị phá vỡ rồi...
Bệnh tình của cô ngày một trở nặng. Ban đầu, chỉ là chảy máu cam bình thường. Nhưng sau đó, cô phải chịu những cơn đau quằn quại đến tê tâm phế liệt. Nhã Tịnh cảm thấy bản thân sắp không còn kiên trì nổi nữa rồi. Có lẽ, cô nên buông tay rồi. Cô cảm thấy, mọi thứ xung quanh dần mờ nhạt đi, đầu cô choáng váng. Kèm theo đó là cơn đau thấu xương tủy, cô bắt đầu thở dốc. Khó thở quá, đau đến không thở nỗi. Cô không biết, là do cơn đau nơi tâm can hay từ thân thể mà khiến bản thân cô trở nên thảm hại như bây giờ. Thời gian của cô, sắp hết rồi...
[…]
- "Khả Thanh nói, cô ấy không muốn nhìn thấy cô. Đơn ly hôn này, cô kí đi."
Lại là Khả Thanh. Vì cái gì, mọi chuyện hắn làm đều có liên quan đến cô ấy? Vì cái gì, cô ấy có thể có được sự bao dung cùng ánh mắt yêu chiều kia của hắn? Cô thực tâm ghen tị. Cô ước, ước một lần hắn đối đãi với cô như thế, dù chỉ là giả thôi cũng được. Nhưng hình như, cô mơ đẹp quá rồi.
Con người Cố Tiêu hắn, chưa bao giờ thật sự động tâm với một người hắn chán ghét. Cô cũng không ngoại lệ.
- "Đơn ly hôn?"
Hắn nghĩ rằng, trong giây phút này, lẽ ra cô nên khóc lóc, cầu xin hắn, nói rằng cô không muốn ly hôn. Đó cũng chỉ là những gì hắn suy nghĩ thôi. Thực tế, lại chẳng phải thế.
Cô nhìn tờ đơn được được đặt trên bàn, đáy mắt không chút gợn sóng.
Người phụ nữ này, quá mạnh mẽ đi. Hoặc cũng có thể, cô che giấu cảm xúc rất giỏi. Cô che giấu cảm xúc giỏi đến mức, khiến hắn nghĩ, cô chẳng cần ai bảo vệ vẫn có thể sống tốt.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười trào phúng, nhưng ý cười lại không đạt đến đáy mắt.
- "Tôi trả lại sự tự do mà anh vốn có trước khi gặp tôi..."
Thật nực cười, sự tự do mà hắn có, cô không hề lấy mất. Vậy mà bây giờ lại phải trả cho hắn. Thật nực cười mà.
Nực cười cùng cực.
- "Tôi trả lại bình yên anh vốn có trước khi gặp tôi. Tôi buông tay rồi. Chúc anh, một đời bình an..."
- "Đơn ly hôn này, tôi kí."
Rồi cô cầm bút, nhẹ nhàng kí một đường lên tờ đơn kia. Cầm hành lí đã thu dọn từ trước mà bước đi.
Cô sẽ rời khỏi đây. Rời khỏi nơi không có một chút hạnh phúc nào dành cho cô. Rời khỏi nơi đã gây cho cô bao nhiêu đau thương. Lần rời khỏi này, chính là một đi không trở lại...
Hắn thoáng ngây người, tim khẽ nhói, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng lưng không nhanh không chậm dần dần rời khỏi nơi này. Bóng lưng ấy, thật cô tịch...