Cô ấy bị bạo hành trong 1 tg dài khiến tinh thần cô suy sụp,nhiều lúc lại nhớ đến những cảnh tượng ngày xưa.
Tôi đã an ủi,động viên và làm rất nhiều thứ nhưng cô ấy vẫn ko thể thoát ra nỗi ám ảnh ngày xưa đc..
-Ở trường cô thường xuyên bị bạo lực học đường;bắt nạt,tạt nước,đánh người.
Cô ko chọn cách đánh trả mà chọn cách nhẫn nhịn!
Cô thường ngồi 1 mik dưới gốc cây,chả có ai làm bạn với cô ấy...
Nhưng từ khi có tôi,tôi đã giúp đỡ và độg viên cô ấy rất nhiều.
Cô không còn sợ hãi nữa,luôn đối đầu với hiện thực.
Cô cũng dần thoát ra khỏi đc cái bóng ngày xưa
Từ khi cô dần thoát ra đc cái bóng ngày xưa tôi thấy cô ấy rất vui,cô ấy dần nở 1 nụ cười mà bấy lâu nay tôi chưa bao giờ thấy.
Cô dần thích nghi đc vs thế giới xung quanh,ko ít người muốn làm bạn vs cô.
Và r những ngày tháng tươi đẹp của tôi và cô ấy bắt đầu từ đâyy!!!
Tôi gặp cô ấy vào 1 buổi chiều giá rét.
Tôi tiến lại gần và hỏi:
-Tại sao cô lại ở 1 nơi giá rét như thế này?
-T...tôi chỉ là có 1 chút chuyện buồn thôi ko liên quan j đến cô hết
-Vậy thôi cô đi về nhà ngay đi kẻo bố mẹ cô lo
-Huh lo ư? Họ sẽ chẳng bao giờ lo cho tôi đâu
-Tại sao cô lại nói như vậyy?
-Họ chỉ coi tôi là người dư thừa trong cái gia đình này thôi...
-Ưm... xl vì đã nói đến chuyện này,tôi ko biết là cô bị như vậyy
-Ko sao đâu tôi bị cũng quen r
-Hay là chúng ta ghé vào 1 khách sạn nào đó để nghỉ ngơi nhỉ?
-Đc thôi
__________________
Chúng tôi cùng nhau trò chuyện đến sáng
Cô ấy kể hết mọi chuyện trong nhà của cô ấy cho tôi nghe
Tôi cứ ngỡ cuộc sống của cô ấy rất hạnh phúc,nhưng KO.
Nhà cô ấy nợ gần 1tỷ,vì ko có tiền để trả nên nhà cô ấy thường xuyên bị bọn chủ nợ đến phá.
Bố mẹ cô cũng vì chuyện này mà suýt bán cô đi...