Tiếng động của xe ngựa từ xa vọng lại, càng lúc càng gần, cát bụi tung lên mù mịt. Gã phủ xe hô một tiếng dài, điều khiển chiếc xe dừng lại trước cánh cổng lớn của Dật Long sơn trang. Sơn trang khí khái phi phàm, đối lập hoàn toàn với chiếc xe ngựa cũ kỹ phong sương.
"Đã tới rồi ạ", gã phu xe nói với người ngồi trong. Tấm rèm xe cũ kỹ được vén lên, một nam tử trẻ tuổi bước xuống xe. Quần áo mộc mạc, giản dị, thậm chí có phần cùng khổ, không tốt hơn gã phủ xe là mấy, vóc người hơi gầy gò, ốm yếu, vẻ mặt tuy thanh tú nhưng nhìn thế nào nào vẫn cứ ra bộ dạng của một gã thư sinh nghèo. "Nhiều năm không tới, sơn trang đã thay đổi đến mức ta không thể nhận ra nữa rồi". Y lộ ra nụ cười mỉm hiền hòa, bên má phải hiện lúm đồng tiền.
Gã phu xe nhấc hành lý lên, cùng nam tử bước tới trước cổng lớn vừa rộng vừa dày, đập cửa "thình thình thình". Một lúc lâu, cánh cửa lớn mới chầm chậm tách ra một khe nhỏ, một người giữ cửa tuổi còn trẻ ló đầu ra.
Nam tử tỏ thái độ vô cùng hòa nhã, nói: "Xin hỏi vị tiểu ca này, Hoắc lão gia có nhà không?".
Gã giữ cửa đưa mắt nhìn trang phục của y, liếc một cái đầy khinh bỉ, bảo:" Tìm lão gia nhà ta ư? Ngươi là ai?".