Câu chuyện ngày mưa ướt đẫm cả áo, lạnh lùng bầu trời u đạm. Một mình lủi thủi đi về dưới mưa....
Vị đại phu dáng vẻ thư sinh như tuổi 20, bạch y trắng tinh không nhiễm bụi trần đứng trên nơi tầng cao của một khách điếm ở một vùng núi vắng vẻ, địa điểm cách trung tâm thành khoảng ba dãy phố về phía Tây. Y tóc búi cao buộc dải lụa trắng, gương mặt có chút non nớt, ánh mắt mang vẻ giống với hồ nước mùa thu, đôi mắt nâu luôn có chút gì đó buồn man mác...
Hoa Đà nhìn xuống giang sơn vạn trạng, tuyết rơi không ngừng, phía trước chỉ còn là màu trắng rộng thênh thang, cùng bầu trời mây đen phủ đầy, không thấy được một chút ánh sáng.
Kỉ Trạch, ta lại nhớ huynh rồi..
Huynh biết không? Tiết trời hôm nay thật chẳng khác gì cái ngày đó cả..
----------------
Một ngày đông buồn, vạn vật điêu linh, khí trời sầu thảm
Trên bóng dáng hắc mã là thân bạch y đầy thuần khiết, ôn hòa, hộc tốc chạy về phía Đông Châu. Nghe tin thành Đông Châu thất thế, quân địch một lượt đem hết tất cả y sư trong quân đội giết sạch. Hoa Đà lập tức cưỡi ngựa 3 ngày 3 đêm không ngừng nghỉ.
Vẫn còn kịp...Chắc chắn hắn sẽ thoát được. Thông minh, mạnh mẽ như hắn, ai mà có thể giết được chứ?
Y đã tự nhủ mình như vậy, điên cuồng tìm kiếm trong hàng vạn người di dân, trong hàng trăm xác chết vất vưởng. Rốt cuộc cứ tự lừa gạt bản thân...
Cho đến khi thấy xác của hắn bị treo trên Trượng Hình Đài, hắc y tơi bời bị nhiễm huyết thấm đẫm, mắt nhắm lại, hơi thở không còn. Tim nhói lên một vũ khúc rạn vỡ đổ nát, tất cả như im lìm, mặt trời lắng đọng, nghe gió hát một bài ca thê lương.
Bị trượng hình đến chết...
...
Mười lăm năm trận chiến kết thúc, y trở về trong vinh quanh đại thắng, được mọi người tung hô, phong danh hiệu y sư bậc nhất được chào đón từ khắp chốn. Nhưng mấy ai để ý, trên má y dường như đã lưu lại dấu vết của những giọt lệ đã nhiều lần rơi xuống.
Cái giá phải trả cho chiến tranh, là cái chết của hắn.
Còn cái giá phải trả cho cái chết của hắn, là mươi lăm năm làm y sư ,không ngừng hỗ trợ quân đội bảo vệ thành trì cho đất nước, đánh đuổi kẻ thù khỏi biên giới để xoa dịu cho nỗi day dứt lương tâm, để hắn phải ra đi một mình, cô đơn đến nhường nào.
Kẻ đã từng hứa sẽ sống chết cùng nhau, cớ sao, lại là người ra đi đầu tiên?
Mưa rơi rả rích, gió lạnh tràn về, lạnh buốt đến tận xương tủy. Mắt đỏ hoe, sóng mũi cay xè, y một lần nữa đừng lại, nhìn về phía Đông Châu
"Kỉ Trạch, huynh chết thật thê thảm quá.."
Y tới nơi hai người lần đầu tiên gặp nhau, trong lòng không ngừng nhớ về hắn, cái tên hắc y lắm mồm ranh mãnh ấy..
Kỉ Trạch, huynh dậy đi, ta đói rồi..
Kỉ Trạch, huynh dậy đi. Cho dù sau này huynh có đòi bao nhiêu cây kẹo hồ lồ, ta đều mua cho huynh..
Kỉ Trạch, huynh mau tỉnh lại cho ta, sau này ta hứa chúng ta sẽ mãi không rời xa, ta sẽ để ý và quan tâm huynh hơn, chịu không này?
Kỉ Trạch, huynh còn không mau dậy, ta sẽ mang mấy chậu cây huynh tặng ra chợ bán..
"Mau dậy đi.."
Hoa Đà ngã khuỵu, nước mắt không ngừng rơi xuống, thấm vào mặt đất
"Ta cầu xin huynh.."
Đời người vốn chỉ có một lần, cớ sao lại cứ mãi tiếc thương, người đã chết cũng nhất quyết không buông tay?
Lưu luyến?
Không, không phải lưu luyến. Ta đối với hắn...
"Là khắc cốt ghi tâm."
````....````
"Quý khách, ngoài trời này rất lạnh, ngài nên vào trong đi, chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ cho ngài đây rồi.."
"-Ah, xin lỗi, ta vào ngay đây, một chút nữa thôi.."
Y khẽ cười, một nụ cười buồn đầy tang thương, ánh mắt vô định chất chứa nỗi buồn thiên thu nhìn về phía chân trời xa tắp
Cảnh còn, mà người đâu?
Chúng ta đã từng vui vẻ như vậy cơ mà?
Cuối cùng...
Lại chẳng tránh được sinh ly tử biệt.
Sau đó, bước vào trong, cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.
_Tứ Đại Danh Y_ Hoa Đà