Hẹn Cậu Kiếp Sau
Tác giả: Họa Vũ
Thời gian là một lưỡi dao, nó trôi đi rất nhanh, để lại cho tôi một vết thương không thể xóa nhòa. Cuộc đời đối với người khác có lẽ sẽ rất hạnh phúc, nhưng đối với tôi chỉ là một chuỗi sự việc xảy ra liên tiếp mà thôi, chứ đã không còn buồn, vui, hay đau khổ nữa. Bởi lẽ mất đi một người, là mất đi cả thế giới... Khi trưởng thành tôi đã có tất cả, nhưng tôi lại không cần chúng, thứ tôi cần chỉ là một người con gái...
***
Tôi cầm cặp xách lên rồi đi ra khỏi nhà. Nhìn theo bóng trời vừa hửng đông thì lòng ngổn ngang cảm xúc. Tính đến hôm nay đã là một năm rồi, kể từ ngày cậu ấy rời bỏ thế gian này. Mọi thứ vẫn đang diễn ra một cách bình thường, đúng với quy luật vốn có của nó.
Mặt trời vẫn mọc, chim vẫn hót, mây vẫn bay, nó không vì bất cứ thứ gì mà phải dừng lại cả. Thời gian cũng vậy, nó cũng dần trôi qua, hình bóng một người con gái trong tôi lại càng sâu đậm, nhưng mà... lỗ hổng của trái tim sẽ không bao giờ lấp lại được.
***
Một năm trước.
Tôi đeo tai nghe lên rồi dắt chiếc xe đạp thường ngày ra, nó đã gắn bó với tôi gần năm năm nay rồi. Đây là một chiếc xe màu đen khá cũ kĩ. Lớp sơn trên xe đã tróc ra gần hết. Dây xích cũng đã cũ và mòn, tuy vậy nhưng nó được cái chạy rất êm. Nhưng lý do mà tôi đến bây giờ vẫn sử dụng là do người bạn gái từ thuở nhỏ tặng cho.
Tôi chạy thẳng về phía trường học. Ven theo con đường làng đầy đá và cát sỏi rồi ngâm nga câu hát thường ngày. Một vài bóng dáng nho nhỏ chạy qua rồi hét lên. Khuôn mặt bé nhỏ mà rực rỡ.
"Chào anh Vũ!"
Tôi cũng mỉm cười gật đầu, tiện thể lấy từ trong túi quần ra vài viên kẹo rồi quăng cho chúng nó.
"Cho mấy nhóc này!"
Những đứa trẻ vội vàng chụp lấy, sau đó cất vội vào túi áo rồi gật đầu cảm ơn. Tôi chỉ mỉm cười một cái rồi tăng tốc, tiếng cót két của chiếc xe đạp cũ vang lên, nhưng lại vui tai đến kì lạ.
...
Mười lăm phút sau tôi dừng lại ở trước một ngôi trường, đây là trường cấp ba nơi mà tôi đang học. Nó đã có từ rất lâu đời rồi, lâu tới nỗi lớp sơn trên tường đã phai dần theo thời gian. Tôi mau chóng đi gửi xe rồi chạy thẳng vào trong lớp học. Chắc giờ này cậu ấy cũng tới rồi nhỉ?
Tôi chạy băng băng trên dãy hành lang cũ kĩ rồi dừng lại trước một lớp học. Mở cửa ra nhưng đập vào mắt không phải là bóng dáng tôi đang tìm mà là những đứa bạn cùng lớp.
Chúng nó cũng tiến tới chào hỏi nhưng tôi chỉ mỉm cười qua loa rồi xuống bàn cất cặp. Đảo mắt một vòng thì cuối cùng cũng thấy được thân ảnh nho nhỏ ngồi cuối góc lớp.
Chiếc đầu bé nhỏ sắp bị che khuất bởi những bạn đứng xung quanh, chỉ thấy được một phần nhỏ của khuôn mặt, nhưng trong mắt tôi thì chỗ nào có mắt cậu ấy đều trở nên nổi bật.
Người đó chính là cậu bạn thuở nhỏ của tôi - Trần Ngọc Lan. Chúng tôi đã gắn bó với nhau gần mười tám năm nay rồi, vui chung, buồn chung. Làm việc gì cũng cùng nhau. Nhưng tình bạn đẹp này sớm đã tan vỡ rồi...
Đã từng có một ngày, thế giới của tôi như sụp đổ. Vào cái ngày sinh nhật thứ mười bảy, tôi đã hẹn cậu ấy đi xem phim bằng số tiền làm thêm được trong một tuần, nhưng cậu ấy lại không tới.
Sáng hôm sau thì tới nhà để tìm nhưng người xuất hiện trước mắt tôi là một cô gái chi chít các vết hôn trên cổ. Khuôn mặt cậu ấy phờ phạc, trên môi luôn nở một nụ cười lạnh. Chúng tôi đã có một cuộc cải vã rất lớn, và tôi chỉ nhận được một câu nói.
"Tôi đã lên giường với đàn ông khi chưa đủ tuổi rồi đấy, cậu tính làm gì tôi? Nếu muốn thì được thôi, từ giờ tôi sẽ xem chưa có người bạn như cậu. Tuyệt giao!"
Lời tỏ tình để dành vào ngày sinh nhật thứ mười bảy... chưa kịp nói ra đã không còn nữa rồi.
***
Tôi chạy nhanh xuống cất cặp rồi tiến tới chỗ cậu ấy, sau đó đập tay lên bàn rồi nói lớn. Khuôn mặt luôn treo một nụ cười khinh bỉ.
"Nè, con nhỏ mít ướt, sao hôm nay tới sớm vậy, không ở nhà tiếp trai à?"
Cơ thể Ngọc Lan khẽ run, nhưng cậu ấy không nói gì, chỉ cúi đầu xuống rồi tiếp tục đọc sách.
Tôi thấy vậy thì cười nhếch mép. Đôi mắt đảo quanh người cậu. Dáng người Ngọc Lan rất nhỏ bé, cậu ấy chỉ cao một mét năm mươi và nặng vẻn vẹn bốn mươi lăm kí. Có vẻ từ sau cuộc cãi vã ấy thì cậu lại càng gầy hơn...
Khuôn mặt Ngọc Lan không đẹp, nhưng lại mang đến cho người khác một cảm giác ấm áp mỗi khi nhìn vào. Cậu ấy có một đôi mắt buồn, một đôi mắt hay rơi lệ. Ngọc Lan rất hay khóc, khóc vì vui, vì buồn, hay khóc cả vì những chuyện nhỏ nhặt nhất. Nhưng tôi thì lại trái ngược như vậy. Tôi đã từng nói đùa rằng Ngọc Lan đã lấy hết nước mắt của tôi rồi, chỉ khi ngày nào cậu ấy ngừng rơi lệ thì ngày đó tôi mới khóc. Chỉ một câu nói đơn giản thôi, nhưng đâu ai ngờ được nó sẽ thành sự thật...
...
Tôi nhíu mày, chờ mãi không thấy Ngọc Lan lên tiếng thì mới gõ đầu cậu một cái.
"Nè, sao lại không lên tiếng vậy?"
"Cậu phiền quá đó Vũ!" Ngọc Lan ngẩng mặt lên rồi nói với vẻ tức giận.
"..." Tôi im lặng, một lúc sau mới cười tự giễu.
"Được thôi, vậy tôi không làm phiền cậu nữa."
Bả vai Ngọc Lan khẽ run, đáy mắt cũng xuất hiện một tia mất mát nhưng rất nhanh liền biến mất, nhanh tới nỗi tôi chưa kịp thấy được. Tôi trở về chỗ ngồi của mình, lúc này giáo viên cũng đã đi vào.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thực vậy, năm tiết học ở trên trường tưởng chừng như chớp mắt một cái là đã kết thúc rồi.
Tôi cất tập vở vào chiếc cặp rồi đảo mắt nhìn xung quanh. Bóng dáng bé nhỏ hay đứng đợi tôi tan học rồi về chung đã không còn nữa. Cũng phải thôi, dù sao chúng tôi cũng không phải là bạn nữa rồi. Tôi đã làm quen với điều này từ hai tháng trước nhưng nó có vẻ khó hơn những gì tôi nghĩ.
Cất bước đi trên dãy hành lang đông người mà lòng lại cảm thấy trống rỗng đến kì lạ. Cánh tay nhỏ bé hay bám gấu áo đã không còn nữa. Cả giọng nói nhí nhảnh mà ngọt ngào nữa.
Tôi cứ đi mãi, đôi mắt vô hồn không biết nhìn về nơi nào. Đầu óc của tôi trống rỗng lắm, cơ thể cứ như đang ở trên mây vậy.
Tôi đi cả một đoạn đường dài thì mới tỉnh lại, nhìn xung quanh nhưng phát hiện rằng đã lạc đường mất rồi.
Đây là một dãy hành lang cũ kĩ, lớp sơn màu cam đã tróc gần hết, chỉ còn lại những mảng trắng nhàn nhạt. Những chiếc bàn ghế hư đều được để ở đây, cả bàn giáo viên lẫn học sinh.
Có một điểm chung giữa những thứ này đó là chúng đều bị hỏng cả rồi, những cái bàn thì đa số đều mất đi một chân, còn ghế thì có cái bị gãy, có cái bị mất đi tấm dựa lưng. Cũng phải thôi, nếu như không hư thì chúng cũng không phải nằm ở cái nơi xó xỉnh này.
Tôi thở dài, đang định quay lại thì không hiểu sao lại cất bước đi. Đôi chân cứ thế di chuyển, hết đi qua dãy hành lang cũ kĩ lại tới sân thượng trên tầng.
Cả người tôi cứng ngắc. Không hiểu sao một thứ gì đó cứ kéo tôi đi. Phải chăng là có điều gì đó đang chờ đợi?
***
Một bóng dáng nhỏ bé cứ thế đập thẳng vào mắt. Tôi ngỡ ngàng, nhìn chằm chằm vào hình ảnh Ngọc Lan thông qua khung cửa sổ của sân thượng.
Cậu ấy đang đứng quay lưng về phía này, chỉ thấy được một nửa khuôn mặt. Bộ váy đồng phục xanh đen trên người dường như bị làn gió cuối thu đưa đẩy. Chiếc cà vạt trên áo đã được nới lỏng ra trông rất tùy tiện.
Nét mặt của Ngọc Lan rất buồn, rất thương tâm, dường như có một bí mật gì đó được cất giấu trong đôi mắt đầy tâm sự kia. Nụ cười trên môi cậu cũng dần ít đi, ít tới nỗi tôi đã không còn được thấy từ lâu rồi.
Tôi cứ đứng thẫn thờ ở đó nhìn không biết từ bao giờ. Một phút, hai phút, năm phút rồi một tiếng cũng qua đi. Tưởng chừng như đôi chân không biết mỏi, đôi mắt không biết dừng. Ngọc Lan cũng đứng im đó từ lâu nhưng không biết ánh nhìn của tôi luôn hướng về phía cậu.
Định tiến lên bắt chuyện mấy lần nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí. Tôi thở dài, đành lùi lại ngắm khung cảnh đẹp đẽ trước mắt mình.
Mặt trời lúc này cũng đã bắt đầu lặn, ánh hoàng hôn đã xuất hiện, biến bầu trời đang xanh trở thành một màu cam buồn man mác. Từ đằng sau tôi thấy Ngọc Lan khẽ nhắm mắt lại, cậu ấy ngước mặt lên rồi để làn gió nhẹ thổi vào mái tóc dài, khiến chúng tung bay trong gió.
Đôi môi xinh đẹp bỗng nhếch lên một nụ cười chua chát, tôi vội vàng dụi mắt, nhưng lúc nhìn lại thì nụ cười ấy lại không còn nữa.
Chỉ còn bóng dáng nhỏ bé ngọt ngào của người con gái hoà làm một với ánh hoàng hôn rực rỡ, một khung cảnh đẹp biết nhường nào.
Tôi chỉ đứng thêm khoảng mười phút nữa rồi cũng phải lưu luyến bước đi. Không dám nhìn Ngọc Lan thêm nữa, tôi sợ khi cậu ấy quay lại thấy bóng dáng một người con trai đứng sau khung cửa từ nãy tới giờ nhìn chằm chằm mình sẽ bị khó xử, bởi lẽ chúng tôi đã tuyệt giao với nhau từ lâu rồi.
***
Những ngày tiếp theo đó không có điều gì vui vẻ nhưng cũng không đến nỗi buồn chán và tẻ nhạt như những ngày khác. Tôi không học bài hay làm bài gì cả mà chỉ lo nghĩ những trò chọc ghẹo thú vị một chút để thu hút cậu bạn của mình.
Tất cả những thứ tìm hiểu được trên mạng và tự nghĩ ra tôi đều thử cả, toàn những trò chọc ghẹo không hay thôi. Nhưng có một điều kì lạ là Ngọc Lan không nói gì cả mà chỉ im lặng chịu đựng, kể cả những trò làm ướt quần áo của cậu ấy, hay là bị đổ cả một chậu bột mì lên người.
Mỗi buổi tối tôi đều nhắn tin xin lỗi đến Ngọc Lan, nhưng trả lời lại chỉ là một biểu tượng đã xem, ngoài ra không còn một chữ gì khác nữa.
Một lần rồi hai lần như vậy đã khiến tôi nản chí, Ngọc Lan không ném cho tôi một câu nói nào cả, kể cả một ánh mắt. Như những trò tôi làm đều công cốc vậy.
Tôi nằm trên chiếc giường rồi cứ lăn qua lăn lại, nhìn lên chiếc đồng hồ thì thấy cây kim giờ đã điểm mười một giờ rồi, cũng đã gần khuya nhưng không hiểu sao lại không ngủ được.
Đang nằm lướt điện thoại một chút thì lại nhận được một tin nhắn, tôi mở ra xem nhưng đập ngay vào mắt lại là một cái tên quá đỗi quen thuộc cùng với một dòng chữ.
"Ngày mai là sinh nhật tôi rồi, có thể đi xem phim cùng nhau không?"
Tôi bật người dậy ngay lập tức, đôi tay run rẩy cầm không chắc chiếc điện thoại. Là Ngọc Lan sao? Cậu ấy lại chủ động nhắn tin, lại còn rủ đi xem phim nữa!
Ngày mai đúng là sinh nhật của cậu ấy, lần sinh nhật thứ mười tám, tôi cũng đã chuẩn bị quà rồi nhưng lại ngại mở lời, nhưng không ngờ Ngọc Lan lại là người chủ động trước.
Tôi ngồi cắn móng tay, nhập chữ "ừ" vào nhưng lại xóa đi, sau đó là chữ "được", nhưng cũng xóa ngay lập tức. Sau một hồi phân vân tôi đã quyết định làm giá đó là từ chối, nhập vào một dòng chữ rồi gửi đi.
"Ngày mai tôi bận rồi." Để chuẩn bị cho cậu một bất ngờ...
Đầu bên kia xuất hiện biểu tượng đang nhập, nhưng rất nhanh liền biến mất, màn hình hiển thị Ngọc Lan đã hoạt động một phút trước...
Tôi tự hỏi: Cậu ấy tính nhắn gì vậy, và tại sao lại xóa nó đi?
***
Ngày hôm sau lúc tôi lên trường Ngọc Lan đã tới từ trước rồi. Trông cậu ấy có vẻ khá kì lạ, có một chút gì đó bứt rứt và tiếc nuối...
Cậu ấy tiến tới chỗ tôi rồi ấp úng.
"Vũ... hôm nay cậu bận thật à?"
Tôi không do dự gật đầu một cái, đôi tay còn lén vòng ra sau giấu đi bịch quà cất trong cặp.
"Ừ, vậy thôi..." Ngọc Lan gật đầu, ánh mắt có một chút tiếc nuối.
"Hôm nay tôi có chút việc mệt nên không học đâu, tạm biệt, về trước đây." Cậu ấy nói xong liền quay người đi, bóng dáng nhỏ bé cứ thế lật đật chạy thẳng ra ngoài.
"Hả... À ừ..."
Ngồi trong lớp nhưng không biết đầu óc lại bay về phương nào, tôi cứ thẫn thờ nhìn ra ngoài phía cửa sổ, mây đen đang dần kéo tới, che khuất đi bầu trời xanh ban nãy. Những cơn gió cũng dồn dập hơn. Cứ thể xuyên qua cửa sổ lớp học rồi thổi bay mái tóc dài của các bạn nữ.
Tôi chống cằm, chỉ chực chờ tới thời gian về, không hiểu sao lại có cảm giác bất an quá...
***
Ông trời đang xả giận bằng cách đưa những hạt mưa nặng trĩu xuống thế giới loài người. Cứ từng hạt từng hạt như thế, những tiếng lộp độp vang lên ngày một to, rơi như trút nước.
Xe cộ tấp nập đi lại như mắc cửi, dòng người dồn dập không ngừng nghỉ, đặc biệt là vào một buổi chiều mưa to như thế này. Tôi đạp nhanh chiếc xe đạp cũ, lao vun vút trên con đường làng ngập nước, né đi các xe trên đường rồi hướng thẳng về phía nhà Ngọc Lan.
Những hạt nước mưa chảy từ tóc xuống rồi ướt đẫm bả vai, chiếc áo mưa cũng không thể che kín được nữa, khiến chiếc quần của tôi ướt hết, chỉ còn một phần góc áo là còn khô.
Cứ thế chạy khoảng mười lăm phút cuối cùng cũng tới được nơi. Tôi vội bước xuống, cởi chiếc áo mưa ra rồi chạy nhanh vào trước cửa nhà. Đôi tay còn kiểm tra lại bịch quà trên tay. Là một chiếc váy đan len tôi dành dụm toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình để mua, rất hợp với thời tiết như lúc này đây.
Lấy chiếc chìa khóa ra mở cửa rồi tôi từ từ bước vào. Đây là một chùm chìa khóa mà mới hôm trước đây mẹ Ngọc Lan đưa cho tôi, do hai bác phải đi công tác nên nhờ tôi giữ hộ một chùm, cậu ấy dù sao cũng là con gái, có một người hàng xóm giữ nhà hộ cũng yên tâm hơn. Thật ra thì Ngọc Lan không biết tôi có chìa khóa nhà của cậu ấy, đây là do tôi xin thôi, dùng cho mục đích tiếp cận của mình.
...
Những tiếng lạch cạch vang lên, là tiếng bước chân trên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi từ từ tiến lên cầu thang rồi bước đi, ngang qua dãy hành lang rồi dừng lại trước một căn phòng.
Bên trong là người con gái mà tôi đang chờ đợi.
"Cốc, cốc, cốc!" Tôi gõ cửa ba tiếng, nhưng đáp lại chỉ là một sự im lặng. Tôi lại giơ tay lên rồi tiếp tục. Nhưng vẫn không có động tĩnh gì cả.
Chuyện gì vậy nhỉ? Không phải Ngọc Lan đang ở nhà sao, nếu không thì sao cửa lại bị khóa từ bên trong?
Cứ hai lần, ba lần rồi năm lần như vậy, cứ gõ cửa mãi nhưng chẳng có tiếng trả lời. Không hiểu sao nhưng một cảm giác bất an bắt đầu dâng lên, khiến toàn thân tôi bủn rủn.
Tôi bắt đầu có cảm giác nguy hiểm, bỏ ngay bịch đồ trên tay xuống rồi dùng sức nghiêng người phá cửa. Đây là một cánh cửa làm bằng gỗ và đã lâu năm rồi nên rất dễ phá. Chỉ cần dùng lực một chút là nó đã bị nứt ra.
Tôi lấy hết sức rồi đạp cánh cửa ra, sau đó chạy nhanh vào phòng, đập vào mắt là bóng dáng nhợt nhạt của người con gái.
"Ngọc... Ngọc Lan, cậu bị sao vậy, đừng làm tôi sợ mà..." Cất giọng nói run rẩy rồi chạy nhanh lại, tôi nâng người Ngọc Lan lên nhưng mà một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Toàn thân của cậu ấy rất lạnh, cơ thể không có chút hơi ấm nào cả. Mặt đã không còn chút sắc hồng, rồi đôi môi còn tái nhợt nữa, hệt như một người... chết...
Tôi vô thức rùng mình, lấy tay vỗ vào má cậu ấy rồi lắp bắp nói.
"Nè, cậu bị sao vậy? Tỉnh dậy đi mà... Đừng... đừng làm tôi sợ mà Ngọc Lan..."
Tôi cứ thế nói, nói mãi nhưng không nhận được gì, đôi tay của Ngọc Lan buông thõng xuống, cả người như mất đi toàn bộ sức lực.
Vội đảo mắt nhìn xung quanh nhưng lúc này mới thấy một lọ thuốc ngủ nằm ở góc giường.
"Đùng!" Một âm thanh to lớn nổ trong đầu, tôi trợn tròn mắt, nhìn người con gái đang nằm trong lòng mình, chẳng lẽ... chẳng lẽ...
Bàn tay tôi run rẩy, lúc này lại phát hiện thêm hai tờ giấy được đặt dưới gối.
Tôi cầm lên xem, một bức đề tên ba mẹ của cậu ấy, còn một bức được đặt tên tôi - Khánh Vũ.
Nhưng nội dung trong đó đã hoàn toàn khiến tôi chết lặng.
***
Ngọc Lan nói rằng, vào cái ngày sinh nhật của tôi hai tháng trước, cậu ấy không hề thất hứa.
Hôm đó là một ngày đẹp trời, cậu ấy đã đích thân làm một chiếc bánh sô cô la để tặng tôi, món ăn mà tôi thích nhất. Nhưng ngay lúc chuẩn bị đi ra ngoài để tới rạp chiếu phim thì nhà lại bị cúp điện.
Cùng lúc đó, có hai tên đàn ông bước vào...
...
Tôi bịt miệng lại, những giọt nước mắt đã không kìm chế được rơi xuống, thấm vào tờ giấy đang cầm trên tay.
Từng chữ một, từng chữ một bị nhòe đi, cũng như từng chiếc búa giáng vào tim tôi.
Ngọc Lan nói rằng... ngày hôm đó cậu ấy đã bị cưỡng hiếp. Chúng là bọn tội phạm gần đây, đã rình mò ở khu đó cũng được khá lâu rồi.
Ngọc Lan nói rằng... cậu ấy đã bị nhiễm HIV, từ chính bọn chúng. Khi nghe được lời chúng nói thì tam quan của cậu ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
Ngọc Lan nói rằng... cậu ấy tự ti, cậu ấy cảm thấy mình thật dơ bẩn, không dám nói với bất kì ai hay báo cảnh sát... kể cả tôi...
Ngọc Lan nói rằng... cậu ấy không muốn sống nữa, càng không muốn đối mặt với tôi.
Ngọc Lan nói rằng... cậu ấy muốn cùng tôi trải qua ngày sinh nhật cuối cùng của đời mình...
Ngọc Lan nói rằng... cậu ấy mệt rồi... mệt thật rồi... và không tha thiết sống nữa...
***
Từng giọt nước mắt cứ thi nhau rơi xuống, ướt đẫm cả khuôn mặt, tôi ôm cơ thể lạnh lẽo của người con gái vào lòng rồi thủ thỉ.
"Cô bé nhỏ... cậu tỉnh dậy đi, tôi sẽ không trêu chọc cậu nữa..."
"Tôi không biết chuyện ngày hôm đó, tại sao cậu lại không nói cho tôi chứ..."
"Ngọc Lan à, đừng ngủ nữa mà, tỉnh dậy đi, tôi hối hận rồi, hối hận thật rồi..."
"Đừng bỏ tôi đi, tôi còn chưa kịp nói tôi thích cậu mà Ngọc Lan..."
***
Tôi cứ vô thức bước đi mãi, đôi mắt vô hồn không biết nhìn về đâu. Trên tay là một tấm ảnh đen trắng. Khuôn mặt tươi cười hiện hữu trên đó, đẹp ngỡ thiên thần.
Xung quanh là những tiếng khóc, tiếng kêu la thảm thiết của ba mẹ Ngọc Lan, nhưng tôi lại không cảm nhận được gì, xung quanh chỉ là một mảnh yên tĩnh.
Đôi mắt tôi đã khô lại, không chảy ra được một giọt nước mắt nào nữa, dừng lại trước một bia mộ rồi rồi đặt tấm ảnh xuống.
Tôi nở một nụ cười rồi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt chảy ngược vào tim.
Hiện giờ tôi chỉ có một điều ước, đó chính là quay ngược thời gian.
Giá như lúc đó tôi biết được, thì đã không có một trận cãi vả với Ngọc Lan.
Giá như lúc đó tôi biết được, thì đã không lạnh nhạt với cậu ấy.
Giá như lúc đó tôi biết cậu ấy mắc căn bệnh thế kỉ và không còn nhiều thời gian nữa thì tôi đã dùng khoảng thời gian còn lại để che chở cho cậu ấy.
Giá như lúc đó tôi biết cậu ấy cảm thấy tự ti và đau khổ như vậy... thì tôi đã ôm cậu ấy vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán và thủ thỉ những lời ngọt ngào.
Giá như ngày hôm đó tôi đồng ý tới rạp chiếu phim cùng cậu ấy, thì có lẽ cậu ấy cũng đã không nghĩ quẩn...
Nhưng thời gian là một cơn gió, nó nhanh như một cái chớp mắt.
Chính vì vậy nên chữ giá như cũng không tồn tại...