Đứng trên đỉnh núi cao, cậu hét thật to: “Điền Chính Quốc mãi yêu Kim Thái Hanh”
Anh lạnh lùng nhìn cậu nói: “đồ thần kinh, tôi không bao giờ yêu cậu”
Cậu buồn bã nhìn anh hỏi:
“Nói, anh rất yêu em lời khi nãy anh nói chỉ là nói dối thôi đúng không”
“Yêu có thành cơm để ăn hay không? Ngừng ảo tưởng đi, cậu thật sự rất phiền”
Nhiều năm sau Chính Quốc trở thành bạn đời của Thái Hanh
“Thái Hanh anh nhớ em không?”
“Cậu ngưng hỏi mấy câu ngớ ngẩn đó đi, chúng ta mới tách nhau có 7 tiếng, không phải cậu muốn làm theo phong tục sao giờ hỏi vậy, thật ngớ ngẩn”
“Chính xác là 7 tiếng 6 phút 15 giây à bây giờ 7 tiếng 6 phút 16 giây rồi, anh không nhớ em à?”
“Đến bao giờ cậu mới ngưng được những câu hỏi ngớ ngẩn đó”
“Nè, nè, em thấy nên thay đổi cách xưng hô đi nha, anh có thể gọi em là bảo bối, em yêu hoặc là vợ vì người đó là anh nên có thể gọi em là vợ chứ người khác thì mơ đi, ông đây là con trai. Với lại đến bao giờ anh nói yêu em, em sẽ không hỏi những câu đó nữa”
“Ngu ngốc”
“Nè, anh có yêu em không?”
Kim Thái Hanh không trả lời, anh vẫn luôn như vậy không bao giờ nói ba từ “anh yêu em” với cậu dù bây giờ hay người chuẩn bị ở bên nhau trọn đời.
Ba chữ “anh yêu em” khó nói vậy sao
Nhiều năm sau
“Anh yêu em”
“Anh yêu em”
...
Anh đã nói rất nhiều lần câu “anh yêu em” nhưng cậu không bao giờ nghe được câu nói ấy. Cậu mất rồi, cậu đã ra đi vì căn bệnh ung thư quái ác đó. Không còn ai hỏi anh những câu hỏi ngớ ngẩn đó nữa. Sẽ không còn ai đến trong mơ vẫn không ngừng kêu tên anh “Thái Hanh, nói một lần thôi, nói một lần anh yêu em thôi đủ rồi”