Trong một căn phòng khá khang trang, có một cô bé tầm 7 8 tuổi, cô bé có một máy tóc ngắn tới vai, trên người là bộ váy trắng có họa tiết của nhiều chú bướm. Cô bé đang tự chảy tóc cho mình. Sau đó cô xách balo bé nhỏ của mình lên, kèm theo trên tay là một chú gấu bông. Cô chạy nhanh xuống dưới nhà, ngay phòng khách, nơi có ba cô đang ngồi đọc báo buổi sáng, còn mẹ cô đang ngồi may vá gì đó. Mia trên lưnh mang chiếc balo, tay ôm chú gấu, Mia đứng yên trong khoảng vài giây, sau đó Mia nói to.
Mia: CHÀO BUỔI SÁNG BA MẸ, BÂY GIỜ MIA PHẢI ĐI ĐẾN TRƯỜNG HỌC ĐÂY Ạ.
Đáp lại lời chào của Mia thì họ có một khuôn mặt vô cảm, chẳng ai nói năng lời nào, trông giống như họ không nhìn thấy Mia. Lúc này Mia đã đã rời khỏi nhà và đi ra ngoài đường, cảnh quan xunh quanh rất đẹp, bầu trời xanh ngút, có rất nhiều chú chim bồ câu bay trong thị trấn. Xe cộ tấp nập, do là buổi sáng nên rất nhiều người di chuyển qua lại. Nhưng trên khuôn mặt của họ, chẳng khác nào là cái biểu hiện giống ba mẹ của Mia lúc sáng, khuôn mặt của họ ai cũng vô cảm cả, bần thần, ủ rũ,...Tuy trên đường có rất nhiều người qua lại, nhưng chẳng nghe thất âm thanh của bất kì ai. Mia, cô bé vẫn vui vẻ cất bước tiến đến trường học.