~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
_Tôi là Minh Anh, tôi năm nay 17 tuổi đang là học
sinh lớp 11A4 và đang thích thầm 1 anh khoá trên
lớp 12A3, nhưng tôi đã thích thầm anh ấy cũng vót
vét được 3 năm rồi. Anh ấy tên là Tấn Tài, ngoại
hình cao ráo đẹp trai và đặc biệt là các bạn nam
thường xuyên chơi cùng 1 nhóm và anh ấy cũng vậy.
•••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••••
Lần đầu tôi gặp anh ấy là tại cantin trường và cũng
1 phần là do con bạn thân tôi, Vy. Cô bạn thân tôi
váng vóc rất ưa nhìn, xinh đẹp lại còn giỏi thể thao.
Trong lúc đùa giỡn nó đã vô tình đẩy tôi ngã vào
bàn ăn của anh, ngã vào người anh và cả 2 đều ngã
xuống đất. Khi tôi tưởng mặt mình sắp hôn đất mẹ
thì nhắm chặt mắt nhưng rồi 1 hồi sau vẫn không
cảm thấy đau, tôi mở mắt ra và đập vào mắt tôi là
khuôn mặt tuấn tú của anh. Tôi trợn tròn mắt khi
thấy môi mình sắp chạm vào môi anh, vội bật dậy
đỡ anh đứng dậy.
_ " Cho em xin lỗi, em không cố ý" tay chân tôi loạn
hết cả lên, lo lắng mà hỏi anh, 'lần đầu làm quen
mà thế là chết tôi rồi' tôi thầm nghĩ trong đầu mà lo
lắng.
_ " Dạ...e..." tôi chưa kịp trả lời thì anh ấy vụt qua
mặt tôi, tôi vội nhìn ra sau thì thấy người anh ấy
hỏi không phải tôi mà là cô gái khác......
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
| Cô gái ấy không ai khác là Vy, bạn thân tôi. Tại
sao cô ấy lại được quan tâm như thế, cô ấy có mối
quan hệ gì với họ cơ chứ và tại sao anh ấy bà bạn
anh ấy lại ngọt ngào với cô ấy vậy. Cảm giác ghen tị
trong lòng tôi đang nảy nở, đầu tôi đang rối bời, tôi
đứng ngây ngốc ở đó nhìn họ. Bỗng tôi nhận ra một
thứ chất lỏng nhơn nhớt đỏ thẫm trên trán mình,
sau đó thì tôi ngất đi, mọi chuyện sau đó tôi cũng
chả biết.|
• • • • • • • • • • • • • • • • • • • • • • • • • • •
Khi tôi tỉnh dậy, mùi thuốc sọc vào mũi tôi, bốn bức
tường trắng trước mắt tôi. "Cạch" tôi xoay qua h
hướng phát ra âm thanh đó, là ở cánh cửa của
phòng tôi. Một khuôn mặt hiện ra, là anh ấy người
mà tôi ngày nhớ đêm mong. Tôi thầm mừng, thầm
vui sướng trong lòng, anh ấy quan tâm tôi sao ???
_"Em khỏe chưa??" anh ấy hỏi nhưng khuôn mặt chỉ
biểu hiện một loại cảm xúc bị ép buộc, tôi có bắt
anh ấy tới thăm tôi đâu, tại sao lại nhăn nhó thế
kia. Tôi cảm thấy mình như đã ép buộc anh ấy,
nhưng tôi có làm gì sai đâu.
_"Em khỏe rồi. Mà ai bắt anh tới đây chăm em à ??"
Tôi nói mà khuôn mặt đã đượm buồn hẳng, tôi
mong không phải thế. Nhưng tại sao lại thế anh
không muốn gặp tôi đến vậy à!
_ " Kh... ông...không có ai" mặt anh gượng gạo nói
chuyện với tôi, rõ ràng là đang nói dối.
_" Anh nói dối? Nói thật cho em biết đi!" Tôi giận dữ
rút dây chuyền nước biển ra khỏi cổ tay, nắm chặt
tay nói mà nói. Có lẽ tôi mất kiên nhẫn rồi.
_" Thôi được! Là Ngọc Vy, bạn thân em và là ny anh
kêu anh chăm sóc em" anh ấy ngao ngán, thở dài
mà trả lời tôi, nhìn anh ấy nhiều muộn phiền lắm.
Nhưng anh không biết trái tim tôi đang vỡ vụn,
nhưng tôi cũng không muốn làm kẻ thứ 3 trong
cuộc tình của bạn thân tôi. Tôi đó giờ rất ghét
những kẻ chuyên đi phá hoại hạnh phúc của người
khác nên tôi cũng chẳng muốn mình rơi vào hoàn
cảnh ấy. Tôi cũng quyết định sẽ chôn giấu mãi mối
tình đơn phương này vào trong tim. Tôi mong cô
bạn thân tôi sẽ sống hạnh phúc mãi mãi bên chàng
trai ấy
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tháng sáu, tôi nghe tin họ đã chia tay vì tình yêu bị
phai nhạt. Tôi thấy cả 2 rất đau khổ, họ còn yêu
nhau nhưng sao lại chọn cách chia tay. Nhưng rồi
nỗi buồn trong họ cũng đã hết, họ quyết định sẽ
bước qua cuộc sống mới khi không còn đối
phương. Trái tim tôi lúc đó vừa buồn cho cô bạn
thân và cũng khá vui vì sẽ có cơ hội tỏ tình anh ấy
( tôi khốn nạn quá phải không, vì tình yêu mà đối
mặt với bạn, nhưng tình yêu đơn phương 3 năm đâu
dễ bỏ, nếu năm đó tôi biết họ là ny nhau thì tôi cũng
đâu rơi vào tình cảnh éo le như bây giờ).
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
∆ Những ngày tháng liên tiếp tôi cuồng nhiệt tặng
quà, tỏ tình, theo đuổi anh ấy nhưng lần nào cũng
vậy chỉ toàn thất bại, thất bại và thất bại. Sau
những lần tỏ tình thất bại tôi chỉ biết vùi mình vào
góc nhà khóc, tôi khóc rất nhiều, nổi tuyệt vọng. Tại
sao tôi lại ngu ngốc đâm đầu vào mối tình đơn
phương mà không có dấu chấm hết. Tình yêu đơn
phương của tôi dành cho anh ấy đủ lâu và quá lâu
để làm tôi không thể quên anh ấy. Cũng chính vì
một phần tôi không có tình yêu thương của gia đình
từ bé, không phải là không có cha có mẹ mà là họ
hoàn toàn không quan tâm đến tôi. PHẢI LÀM SAO,
PHẢI LÀM SAO MỚI CÓ ĐƯỢC TÌNH YÊU THƯƠNG
TỪ ANH ĐÂY!!
______________________________________
(Phần 1)
Câu chuyện này là một câu chuyện có thật mong m.n có thể theo dõi, mình sẽ ra phần tiếp theo.
Tác giả: Diin rớt cấp 3 :((