Năm đó lớp cô có một nam học sinh chuyển đến, một cậu bạn thanh tú, nhưng màu da trắng xanh đến mất tự nhiên. Một lần va phải anh, chiếc ba lô trên tay anh rơi xuống, cô luống cuống ngồi xuống nhặt lên rồi phát hiện, trong ba lô toàn là thuốc, những viên thuốc đủ loại màu sắc. Phải mất rất lâu cô mới kết thân được với anh, rồi lại tình cờ biết được, hoá ra anh lớn hơn cô hai tuổi, hai năm trước vì phải chữa trị căn bệnh nào đó mà tạm dừng việc học.
Mười bảy tuổi, cô tỏ tình, anh từ chối. Anh nói không phải không thích cô, mà không thể thích cô, cô không hiểu. Mười tám tuổi, anh nói phải ra nước ngoài, rồi ôm cô khóc thật lớn, khóc đến cả người rệu rã.
Hai mươi bảy tuổi, cô thấy cuộc sống của mình nhạt nhẽo, hư không. Cô chợt hiểu, trưởng thành chính là cô độc như thế, rồi cô nhớ đến anh, nhớ đến năm mười bảy tuổi, cô đã từng có anh bên cạnh.
Một ngày gặp được một người thân của anh, người đó tốt bụng cho cô địa chỉ nơi anh ở. Cô cuối cùng cũng lần nữa lấy dũng khí tỏ tình với anh, còn mua tặng anh một bó hoa thật lớn, đặt trước bia mộ anh...
"Năm đó cậu lớn hơn tớ hai tuổi, hiện tại tớ lớn hơn cậu tám tuổi rồi! Tớ vẫn còn thích cậu lắm, cậu trở lại được không?"