Giật mình tỉnh dậy từ trong cơn mơ, mồ hôi nhễ nhãi ước cả ga giường, tim tôi đập liên hồi như có một ai đó đang bóp mạnh khiến nó vỡ vụng. Đây là giấc mơ tôi lun mơ thấy khi đến đây. Trong mơ, tôi thấy một cậu trai lớn hơn tôi một hai tuổi đang nhìn chằm chằm mình trong một khoảng không gian tối ôm. Tôi không biết họ là ai nhưng cảm giác này thực kì lạ khi tôi nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má cậu ấy. Đây là cảm giác gì? về một điều chẳng lành chăng?
*Cánh cửa đột nhiên mở*
"Mời cậu xuống nhà dùng bữa ạ"_giọng nói người phụ nữ bình thản cúi đầu trước tôi một cậu bé bị bố mẹ bỏ rơi lại nơi này!!. Tôi bước xuống nhà dùng bữa cùng gia đình của họ
*1 ngày trước*
Tôi đã bị chính bố mẹ của mình bán cho một tên nhà giàu của tập đoàn lớn nhất Hàn Quốc. Mọi người vẫn thường đồn rằng ông ấy là một tên đáng sợ, hung dữ luôn đánh đập người vô cớ. Tôi rất sợ sẽ bị đánh đập một cách dã man giống như ba tôi đã đánh từng vết roi vào người tôi khiến nó rỉ máu đến đáng sợ!!!
*Quay về hiện tại*
"Sao không ăn?"_Tại Thưởng nhìn tôi một cách đáng sợ khi tôi vẫn chưa đụng chạm vào một miếng đồ ăn nào trên bàn
"T..tôi..n..no..r...rồi" Giọng tôi run lên từng cơn khi nhìn vào ánh mắt sắc bén như lưỡi dao ấy.
Tại Hưởng im lặng nhìn tôi với đôi mắt như lưỡi dao muốn khứa tôi ra từng trăm mảnh vậy.
Tôi rất sợ, sợ sẽ bị hành hạ người không ra người ma không ra ma như những lời người giúp việc trước kia kể lại với tôi.
*Ngày hôm sau*
Tôi đang ngủ trong căn phòng ấm áp có view đẹp hướng thẳng ra nơi đông đúc ở Seoul náo nhiệt ồn ào kia. Trong cơn mơ tôi cảm thấy như có thứ gì đấy đang đè tôi, tôi mở mắt bất giác nhìn thấy người bên cạnh là Tại Thưởng.
ĐÚNG LÀ TẠI THƯỞNG ĐANG ÔM TÔI NGỦ
Tôi giật mình ngồi dậy định bước xuống khỏi giường để trốn thoát khỏi người anh ta nhưng một bàn tay đằng sau lưng ôm tôi lại khiến cả người tôi đập mạnh xuống giường, một cảm giác ê ẩm khi thân hình tôi bị đập xuống chiếc nệm một cánh tàn bạo. Tại Thưởng nhìn tôi đang muốn trốn thoát khỏi tay anh
"muốn trốn thoát sao? đừng quên cậu đã bị bán cho tôi rồi đấy!!" Nghe lời anh nói tôi mới chợt tỉnh khi đây là nhà anh, tất cả mọi thứ điều của anh kể cả tính mạng của tôi!. Tôi quay mặt để không nhìn vào khuôn mặt đang đắc ý kia của anh khiến tôi cảm thấy rất khó chịu nhưng không làm được gì ngoài im lặng chịu đựng...
"Sao không chạy thoát nữa đi? hay không còn nơi nào để về ngoài nơi này??"_anh đặc ý nói với tôi "ngoan ngoãn đi nếu không kết quả sẽ rất tệ đấy" Tại Thưởng ghé sắt tai tôi nói còn cố ý nhấn giọng cậu cuối để tôi nhớ những lời anh nói chăng? hay muốn chọc tức điên tôi lên??
Tôi tự hỏi chình bản thân mình tại sao lại sống trong địa ngục trần gian như thế này chứ...
Ăn sáng xong tôi ngồi xem tivi một mình ở nhà vì Tại Thưởng đã đi làm khi hắn ăn xong buổi sáng cao cấp. Tôi thực sự không biết gì về gia thế của Tại Thưởng, khi bị bán vào nơi này tôi chỉ biết anh ta là con của chủ tịch tập đoàn lớn nhất nhì sứ sở kim chi này còn lại những việc về anh ta tôi hoàn toàn không biết nhưng chắc anh ta cũng chẳng muốn cho tôi biết những chuyện về anh ta đâu.
*7h 30 phút*
Tôi đang ở trong bếp nấu ăn cùng dì Ly(quản gia của Tại Thưởng). Nghe tiếng xe xe hơi vừa mới chạy vào nhà. "Chắc cậu chủ về rồi"_cô Ly vừa nói vừa sắc khoai tây bả vào nồi súp cà ri thơm lừng.
"Tại Thưởng là người như nào vậy dì"_tôi hỏi dì với tâm trạng lo lắng không muốn anh ấy về nhà. Dì nhìn tôi lo sợ "cậu ấy là người tốt nhưng vì một số chuyện trong quá khứ mà trở nên đáng sợ như thế nhưng cậu ấy rất tốt bụng"_dì cười rồi vỗ lên vai tôi như một lời an ủi sự sợ hãi trong lòng tôi.
Chắc có lẽ dì là người tốt với tôi nhất từ khi tôi đặt chân vào căn nhà này. "Dì Ly à chút mang cơm lên phòng tôi nha" Giọng nói quen thuộc vang lên khiến tôi giật mình run bần bật. "Vâng thưa cậu chủ" dì Ly quay lại nhìn Tại Thưởng gật đầu
Anh ta nhìn tôi đang sợ bất giác miệng không kìm lại được nở ra nụ cười trên khuôn mặt mệt mỏi của anh ta. Tôi tự hỏi liệu rằng anh ta thật sự tốt hay đang giả vờ trước mặt tôi?
Thời gia chầm chậm trôi qua tôi cũng dần quen với sự im lặng của Tại Thưởng rồi một cảm giác an toàn khi ở bên anh ta khiến tôi dường như đánh mất chính mình trong cơn mê khỏ tả.
"TÔI NHẬN RA MÌNH ĐÃ YÊU ANH ẤY MẤT RỒI PHẢI LÀM SAO ĐÂY??" lòng tôi nóng như lửa đốt khi nghĩ đến việc mình đã sa vào lưới tình với người đàn ông lớn hơn mình mười mấy tuổi?cảm giác bồn chồn lo sợ ập đến khiến đầu ốc tôi rối như tơ nhện. cảm giác thật kị lạ!!!
Bước ra khỏi phòng tôi thấy anh ấy rồi dưới ghế sofa đang đọc báo. Nhìn anh ta hồi lâu tôi cảm thấy khuôn mặt siêu đẹp, đường nét từ trên xuống dưới không có chỗ nào là xấu cả, mũi cao, môi trái tim, "Wao anh ấy thật đẹp!!!" Tôi gật đầu lia lịa khi nhìn người đàn ông mà mình yêu có thể có những nét đẹp độc đáo như vậy. "Đang suy nghĩ gì à"giọng nói của Tại Thưởng phá tan suy nghĩ của tôi trong phút chốc. "hmm không có gì" tôi vội đáp lại câu hỏi mà anh ta vừa nói. Anh ta không nói nữa đi vào trong phòng thay một bộ đồ vest màu xanh dương đậm trong thật cuốn hút cùng chiếc đồng hồ bảnh bao khiến tim tôi đập lệnh một nhịp rồi^^
*Ngày 1/9/2022*
Tôi và em của tôi sinh cùng ngày với nhau nhưng họ chỉ nhớ tổ chức cho em mà chẳng quan tâm đến một thằng con trai chưa từng được họ yêu thương như đứa con của họ vậy!. Tôi chỉ đoán sinh nhật một mình cũng đã được 24 năm trời dài đằng đẵng rồi cảm giác không một ai đoán cùng, không một ai gửi một lời chúc nó thật tệ...
*Tối hôm ấy*
Tôi nhận được điện thoại của mẹ kêu tôi đến đó gấp. Tôi nhanh chóng thay quần áo rồi chạy mưa đến đấy. Cứ tưởng ba mẹ sẽ chạy ra chúc mừng sinh nhật nhưng... Tôi nhìn thấy ba mẹ đang tổ chức sinh nhật cho em gái mà không phải tôi tại sao chứ? tại sao luôn ghét tôi? tôi là con ruột của họ đó nhưng họ vẫn không quan tâm đến tôi?? Tôi nhìn thấy Tại Thưởng đang đứng trong buổi tiệc sinh nhật của em gái tôi. Lúc này tim tôi như đau thắt lại như sắp nghẹt thở. Tôi cố kịp lại những giọt nước mắt mà lại chỗ mẹ "mẹ gọi con đến đây có việc gì à"giọng tôi khàng khàng như sắp khóc đến nơi rồi vậy. "Tao có kêu mày đến đây à"bà quay lại nhìn tôi nói "nhưng..." chưa kịp nói hết câu mẹ tôi đã kéo tôi ra khỏi buổi tiệc "mày đến đây làm gì?làm mất hết cả mặt tao?" bà bực bội nói với tôi những lời cay độc "mau cút về cho tao đi" nói xong bà bước vào nhà không quan tâm đến cảm xúc đang dâng trào không thể kìm chế lại được nữa.
Tôi thẫn thờ bước trên con đường vắng tanh không một bóng người. Những hạt mưa nặng trĩu đang thi nhau rơi xuống mặt đất như đang nói về tâm trạng tồi tệ của tôi lúc này vậy. Tim tôi tan nát những vết thương từ trước đến giờ tôi phải nhịn bấy lâu nay vì cái gì chứ??
*Về đến nhà*
Tôi vội chạy lên lầu. thay quần áo rồi đắp chăn đi ngủ không muốn suy nghĩ thêm về những chuyện gì nữa nhưng... mới bước vào nhà tôi lại thấy căn phong tối om chỉ có ánh đèn le lói ở giữa căn phòng, Tay tôi tìm mò bật đèn phong khách lên. Một bài hát tôi chưa từng được nghe trong buổi sinh nhật vang lên khắp căn phòng
"Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday, happy birthday and the start burn tonight" bài hát tôi chưa từng được nghe trong đời đang vang lên. Tôi đảo mắt thắp căn phòng nhìn thấy dòng chữ "Happy birthday to you Chung Quốc" hiện lên ngay giữa căn phòng khiến tôi hoà in khóc nức nở như một đứa trẻ đi lạc vậy. Tại Thưởng nhìn tôi khóc nức nở liền chạy lại ôm tôi vào trong lòng bàn tay ấm áp của anh khiến cho tôi đang run bần bật vì đang mặc đồ ướt sũng được sưởi ấm.Tôi dựa vào lòng anh khóc hết những tổn thương vừa qua tôi phải chịu đựng... "ngoan đừng khóc nữa" anh nhẹ nhàng dỗ dành tôi như một đứa trẻ lên 3 đang hoà khóc nức nở khi bị thương. Anh kéo tôi vào trong phòng ngồi xuống chiếc ghế sofa anh đã chuẩn bị sẵn chiếc bánh kem trên bàn. Nhìn chiếc bánh kem "cảm ơn anh" tôi quay đầu lại cảm ơn người mà tôi từng rất ghét nhưng bây giờ lại đối xử tốt với tôi như thế rốt cuộc ai có ý gì?? Bất giác anh xoa đầu tôi môi không khép lại được mà nở một nụ cười hạnh phúc.
*Sáng hôm sau*
Cảm giác ê ẩm toàn thân truyền qua mình tôi đi vào sâu trong não khiến tôi phải mở mắt nhìn mọi thứ xung quanh với tâm trạng mệt mỏi ê ẩm cả người. Một cuộn phim tua ngược lại tối hôm qua đang dần hiện lên trong đầu tôi. Rốt cuộc tôi hôm qua đã xảy ra chuyện?? trong đầu tôi nhớ mang máng về chuyện tối hôm qua. Bất chợt một bàn tay ôm chầm lấy thân hình đang ở trần với một chiếc quần đùi của tôi. "giờ này còn sớm lắm ngủ chút đi" anh kéo tôi vào lòng anh cùng đi ngủ "đêm qua... chúng ta..." tôi lắp bắp hỏi anh về những chuyện xảy ra tối hôm qua khiến tôi cảm thấy sợ hãi "em muốn hỏi anh về chuyện tối qua??" anh mở mắt ra hỏi ngược lại tôi câu hỏi tôi hỏi anh "ừm..." tôi sợ hãi đôi mặt đảo lia lịa không dám nhìn vào anh vì ngại "tối qua em rất tuyệt đấy" anh nghé sát tai tôi nói vừa cười nụ cười tà răm vừa nói cho tôi nghe.
-Hết phần 1-
Làm biếng viết quá:)))