Tựa lan can ngắm dòng sông có cái tên đầy thơ mộng, sông Đồng Nai.
Nếu ai đa tâm sẽ liên tưởng đến một thiên đường đầy hoa thơm, cỏ dại và những chú nai hồng lơ ngơ..
Bất quá, nơi đây lại có một vẽ đẹp khác, nước chảy xiết, cát đen xanh óng ánh, rác nhẹ nhàng trôi, khung cảnh tuy đạm mạc nhưng sâu lắng hữu tình, khiến người ta thiết tha khó quên, dù về tận phương trời nào.
Nói hay như vậy nhưng hẳn là có người không tin, mà tin hay không thì cũng chẳng sao, vì có anh chàng ngốc vẫn thường xuyên vác chiếc xe honda mục, chạy cả trăm cây số về đây mỗi chủ nhật để gặp cô sinh viên nhỏ bên bờ sông này.
Nắm tay người mình yêu, ngồi trên bãi rác cũng ngâm được thơ, có ai tin không?
Phải, hôm nay chẳng nhân dịp gì cả, khi anh đến chỗ hai người thường hẹn thì mặt trời cũng xuống núi rồi.
Đứng bên bờ sông, gió đêm lạnh buốt thổi vào, cô nghe tiếng xe quen thuộc liền biết là anh đến, nhưng do anh đến trễ nên cô hờn, chẳng thèm quay lại nhìn.
Anh cũng biết vậy, bèn lại gần vòng tay ôm lấy eo cô.
Đoạn lấy một bông hồng ra nói:"tặng em này! ".
Cô muốn dỗi anh thêm một chút xíu nữa vì đến trễ nhưng không đành lòng, bèn nhận lấy bông hồng gói trong tờ giấy báo, khi cô mở ra liền bật cười khúc khích hỏi :"Gì thế này".
Anh nhìn bông hồng còn mỗi một cánh dưới ánh đèn đường, vội cười huề bảo:"Chắc do ý trời á".
- Lại mồm mép gì đây?
Cô hỏi.
- Khi anh mua, nhớ rõ là có 16 cánh, nhưng do lái xe vội quá, gió tốc hết 15 cánh. Vậy nên, đếm theo thứ tự, không yêu, yêu, không yêu, yêu... rõ là cánh hoa này là yêu. Cụ thể là anh yêu em. Haha.
Anh cười nói.
Cô véo má anh, cái má dày thô, nhưng ấm áp lạ thường, lại bảo:"Bớt lẻo mép đi".
Nhớ hồi học cấp ba, năm lớp mười một, tuy cô không xinh đẹp nhưng học rất giỏi còn anh thì vừa không đẹp lại còn dốt, được mỗi cái mặt là siêu dày bám theo cô.
Dày đến độ cô tốt nghiệp, đậu đại học, rồi từ bắc vào nam học mà anh vẫn lẽo đẽo bám theo, mặc dầu anh chẳng đậu trường nào cả, nhưng anh không nề hà những việc nặng nhọc, anh làm mọi thứ để được gần cô. Kể ra cũng gần bảy năm rồi, hai người cũng hứa sau khi cô tốt nghiệp sẽ cưới.
Nhìn anh cô thấy thật ấm áp.
Buổi tối hôm đó, hai người sóng vai rất lâu, cùng nhìn ra xa xa, nơi những ngọn đèn lấp lánh dưới đáy sông.
Hạnh phúc của hai người rất đơn thuần như vậy.
...
Ít hôm sau, khi anh đang làm ở công trình cầu vượt, do chất lượng công trình được cấp trên tỉ mỉ cắt xén cùng chế độ bảo hộ nhân công đòi hỏi trình độ "không ăn bánh mì" nên anh bị cọc gỗ đè gãy chân.
Dù vậy, anh không dám nói với cô, vì trong thời gian này cô bận thi cử, cần bình tâm để học. Chỉ những khi nhớ quá mới gọi điện nói vài câu để nghe tiếng cô rồi anh lại viện cớ bận.
Hơn tháng sau, gia đình anh biết, má anh và má cô vào thăm.
Nhân khi má anh ra ngoài, má cô mới nói:"Cậu nè, đừng trách tôi nói thẳng."
Anh thấy hơi lạ, cũng gật đầu:"Dạ, bác cứ nói".
Má cô nói tiếp:"Tôi biết cậu thương con gái tôi, nhưng nó là đứa có ăn có học có địa vị xã hội. Tương lai có khi còn làm tiến sĩ -giáo sư, còn cậu vừa què vừa thất học, người xưa có câu, nồi méo úp vung méo, tôi hy vọng cậu không đến nỗi không hiểu được câu này. "
Ngưng một chút bà ta nói tiếp:"Tốt nhất cậu nên tự trọng."
Dứt lời, bà mặc anh ngơ ngẩn nói không nên lời, cứ thế nguây nguẩy bỏ đi như hờn thiên hạ đề nợ bà một lời giải thích.
Anh nằm viện hơn tháng nữa thì phải về quê ở Hà Nội để tiện cho gia đình chăm sóc, cũng kể từ đây anh phải bước đi khập khiễng, xấu, ngu và tàn phế là những gì anh tự đánh giá về mình.
Ít lâu sau, anh nhận được tin cô đậu cả tiến sĩ, lại còn được người ta mua cả xe bông hồng đến tặng, có người yêu mến cô đến phát cuồng, mỗi ngày cả chục bó hoa.
Nhớ lại cái bông hồng một cánh của mình làm anh thấy nực cười, cứ như mộng đẹp vậy.
Người ta có khả năng hằng ngày đến nhà cô, chăm sóc cha mẹ cô, quanh suốt tháng quà cáp, ngày ngày được ngồi cạnh cô ở những nơi cao sang?
Anh không thể!
Xa dần, anh đã thấy một bức tường ngăn cách.
Điều cuối cùng mà anh đang suy nghĩ là, cô yêu anh nhiều và anh có nên vì cô mà rút lui.
Đời người chỉ sống được một lần, ai cũng có quyền được hạnh phúc. Vì sự cố gắng của cô,cũng vì cô là người anh yêu thương nhất.
Và đương nhiên, khi cô rời xa anh, cô sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, ít nhất là con đường đến với hạnh phúc sẽ dễ dàng và ngắn hơn nhiều, đi bên cạnh anh hoàn toàn chẳng có tương lai.
Đây chính là lý trí trong tình yêu cũng là cái ngu của những kẻ yêu thật lòng và luôn muốn người mình yêu hạnh phúc.
Anh biết rõ, nếu cô đến với anh, không chỉ gia đình cô xấu mặt, đôi khi cô cũng sẽ tủi thân với bạn bè...khoảng cách giữa hai người là một nấc tháng rất lớn.
Suy nghĩ, anh cứ nghĩ mãi...
Cuối cùng anh cũng nhấc điện thoại lên, nói mấy lời khó nghe, mắng mấy câu cay nghiệp...
"..."
"//"
Thế là tình cảm ấp ủ tám năm đứt đoạn.
Chỉ là suy nghĩ đó của anh đã bị cô biết được, cô bất chấp tất cả, cô mặc kệ mọi người, chạy một mạch về bên anh.
Cô muốn cho anh biết, đời này cô chỉ yêu mỗi riêng anh.
Anh biết cô lên tàu bắc nam, anh biết cô sẽ về bên anh. Anh muốn xin lỗi cô vì những lời đã nói.
Đường đêm hà nội vắng tanh, anh đứng ở đầu đường chờ đợi, trên tay cầm một bông hồng đỏ mười sáu cánh đầy đặn, lần này anh quyết tặng cô nguyên vẹn một bông hồng.
"Lan Hương"
Anh lớn tiếng gọi khi tuyến xe bus cuối cùng dừng lại ở bên kia đường, và cô bước xuống.
"..."
Nước mắt cô tuôn ra như mưa, cũng không bận tâm trước sau nữa, cứ thế băng băng qua đường, một mạch chạy đến chỗ anh.
"Lan Hương, cẩn thận"
Một chiếc moto không kèn không đèn lao đến...
"Anh Minh, anh không sao chứ?"
Lan Hương được Minh nắm lấy cổ tay kéo về phía mình, cả hai né được chiếc mô tô trong gang tất.
Dù vậy, do vội vàng đỡ lấy người Lan Hương nên thân thể Minh đập xuống nền đường bê tông, cảm giác khá là đau đớn.
"Không sao, không sao..."
Minh hơi nhổm người, vói lấy bông hồng rơi trên đất, lại cười hì nói với cô.
"Tặng em này"
Lan Hương ôm lấy cổ anh, nước mắt lại tuôn dài.
Cả hai người vậy mà quên mất là đang ở giữa lòng đường.
Một chiếc xe ben pha đèn lao đến....
Nghe "kettttttt"
Mũi xe ben vừa hay chặm đến vài sợ tóc mai của Lan Hương.
Cả hai như người mất hồn, mặt mày xanh mét.
"Hai đứa điên này, tụi mày muốn chết hả, để tao đánh chết cha tụi mày"
Anh Lơ xe cầm cái cà lê, mở của xe lao xuống, xách cổ áo Minh lên.
"Xin lỗi, xin lỗi..."
Cả Lan Hương và Minh đồng thời xin lỗi.
Anh lơ xe mặt mày hung tợn, chẳng định dừng tay, cứ như không đấm vô mặt minh vài cái sẽ khiến anh ta khó ăn khó ngủ.
Bất quá, đoạn anh ta thấy Lan Hương cầm trên tay một bông hồng, gương mặt liền dịu xuống.
"Hôm nay là quốc tế phụ nữ, nể mặt phụ nữ, tao tha cho 2 đứa, còn lần sau gặp thì coi chừng"
Lan Hương đỡ Minh đi vào lề đường, cũng không ngừng xin lỗi và cảm ơn anh lơ xe, anh ta thì khảy mũi, lườm nguýt một lúc rồi mới lên xe chạy.
"Ra hôm nay là quốc tế phụ nữ sao. Em 8/3 vui vẻ"
Minh cả người dính đầy bùn đất, ngồi ở bồn hoa, cười nói với Lan Hương đang đứng bên cạnh mình.
"Quà của em đâu, một bông hồng là không đủ"
Lan Hương ngồi xuống bên cạnh anh, cô chìa tay.
Gió đêm mơn man mái tóc hai người người....
...
Quyết tâm ở bên nhau, Lan Hương bị cha mẹ từ luôn, nhưng cô không giận, cùng với Minh tổ chức một buổi tiệc cưới đơn giản hết mức, chẳng có gì ngoài mời bạn bè thân thiết một chầu tại nhà.
Để được ở bên Lan Hương, áp lực của Minh cũng vô cùng lớn, anh dù gì cũng có sĩ diện của một thằng đàn ông, điều phải gánh vác và tránh nhiệm rất nhiều....
...
Năm năm sau.
"ba, ôm Hà Vi"
"Con gái ngoan, ba đang rửa chén, qua ôm mẹ đi"
"mẹ, ôm Hà Vi"
"Qua ôm ba đi, mẹ đang rửa chén"
"Oa Oa, hai người không thương Hà Vi..."
"Hà Vi, lên lưng ba cõng này..."
Năm năm sau hai người đã có một bé gái, con bé rất dễ thương, hát rất hay và rất hay hát, có điều ở nhà hay làm nũng ba mẹ.
Lan Hương và Minh bây giờ có một tiệm chả lụi gần trường trung học, cả hai ngày ngày đều rất bận, có điều vợ chồng sớm tối bên nhau, hạnh phúc chính là được nhìn thấy nhau mỗi ngày.
...
Mẹ của Lan Hương vốn rất khó tính, đã hơn năm năm, bà nói từ cô là từ cô, đến nay vẫn không thay đổi.
Chỉ là dạo gần đây có một bà lão hay bưng đầu, che mặt, hay rình mò gần quán của cô, rình mò để gặp con gái cô.
"Hà Vi, qua đây bà cho cái này nè"
"Bà ngoại, sao con biết ta là bà ngoại của con?"
"Bà ngoại, mẹ tối nào cũng cho con xem hình bà, mẹ nói bà giận mẹ, mẹ hư lắm hả bà ngoại?"
"Không, bà không giận, nếu Hà Vi đã biết bà là bà ngoại, vậy Hà Vi có muốn qua nhà bà chơi không, thăm ông ngoại luôn?"
"Hà Vi muốn"
Ngày hôm đó, mẹ Lan Hương lén dẫn Hà Vi về nhà chơi, cả cô và chồng lo lắng đến phát hoảng, vừa định báo công an thì người ta nói mẹ cô dẫn cháu về nhà. Hai vợ chồng lật đật chạy đến, mẹ cô không thèm mở cửa, chỉ nói vỏn vẹn.
"Cháu tôi, hai người đứng đó làm gì, về đi"
Hai vợ chồng chỉ đành cười khổ, con thì từ mà cháu thì giữ...là sao?
..
Được buổi tối không có con gái quấy nhiễu, anh vợ chồng ngồi trước quán ngắm sao. Lan Hương hỏi chồng
"Nếu năm đó em không bất chấp xuống Hà Nội tìm anh, anh có ra sài gòn tìm em không?"
"Nếu năm đó, anh không từ hà nội vào tận sài gòn để đeo đuổi em, em có ra hà nội tìm anh không?"
Hai vợ chồng bật cười.
Trong tình yêu, để được bên nhau, mỗi người đều phải tiến một bước, rồi cùng bước tiếp! Nếu một người dừng lại, tất cả sẽ là trãi nghiệm...!