Yêu tôi
Tác giả: Con Lười
Năm đó, cả một nước không ai là không biết đến đám cưới thế kỷ của con trai tập đoàn Thành thị, Thành Kiên, tổng giám đốc cũng là chủ tịch tương lai của Thành thị.
Mặc dù là đám cưới thế kỷ nhưng không ai biết được khuôn mặt thật sự của vị phu nhân kia là ai. Có người đồn là vị thiên kim tiểu thư nào đó, cũng có người đồn là một ngôi sao nổi tiếng trong giới giải trí,..
Thanh Tâm đang bước trên con phố, lọt vào mắt là một tiệm bánh kem và bánh ngọt, nổi hứng muốn xem cho biết, cô đẩy cửa bước vào bên trong, ngắm nhìn các kiểu bánh kem và bánh ngọt được trưng bày trong tủ kính. Thật nhiều loại bánh khiến cô hoa mắt, không nghĩ rằng bánh cũng có thể được làm đẹp và nhiều kiểu đến vậy.
Thanh Tâm nhìn vào giá tiền rồi mở ví ra, cô lấy hai cái, một cái được trang trí theo kiểu buffet trái cây, có đủ loại như dâu, thơm, kiwi, cherry,..trông rất tươi mát. Một cái thì lấy chủ đề đại dương, một màu xanh có nhiều chi tiết như sao biển, sứa, cá, san hô,...càng nhìn càng thấy thích thú.
Đi về với hai thành phẩm trong tay, liếc nhìn đã 4 giờ chiều, cô bắt tay vào làm bữa tối cho cả gia đình. Vốn dĩ cô và Thành Kiên sau khi kết hôn thì dọn ra ở riêng, nhưng mẹ chồng của cô, tức là mẹ ruột của anh ngay từ đầu lại không ưa cô dù chỉ là một chút, bà ấy từ bỏ cả dinh thự to lớn của mình, bà chuyển sang ở cùng với vợ chồng cô. Dù chỗ cô ở cũng nằm trong những biệt thư lớn nhất nhì thành phố nhưng đem so với dinh thự của bà vẫn còn kém hơn.
Việc mẹ chồng của mình không ưa mình bởi vì xuất thân của cô là gái nghèo. Không nghe nhầm đâu, gia đình cô thật sự rất nghèo, từ thời ông bà đã mang nợ gia tộc họ Thành, ông bà cha mẹ đã cố gắng hết sức trả nợ. Ngày chỉ định cô bán thân để trả nợ, cô nghe mẹ mình kể mà lòng chua xót.
"Năm xưa nếu người được sinh ra không phải là cha con mà là một đứa con gái, có thể con sẽ không phải chịu đựng những việc như thế này. Mẹ xin lỗi con."
Cô cắn răng chấp thuận, nghe nói mẹ của anh đã gào thét vì phản đối cuộc hôn nhân này, nhưng cuối cùng cũng phải bỏ cuộc vì ý của lão gia tức là ông của anh đã định thì không ai có thể thay đổi được. Cha của anh không quan tâm, vì mọi chuyện đều do lão gia quyết định.
Trước 6 giờ, cô đã chuẩn bị xong tất cả các món ăn, cô bày trí trên bàn một cách cẩn thận và thật đẹp mắt. Các chén, nĩa, muỗng đều được lau chùi kĩ càng đến sáng bóng. Cô luôn nhớ từng khẩu vị của mọi người trong nhà, Thành Kiên sẽ luôn dùng bữa với rượu, mẹ chồng thì phải có riêng một ấm trà thiết quan âm, em chồng của cô thì phải luôn có một ly đá chanh đủ độ ngọt, độ chua và phần tráng miệng riêng. Nói tới em chồng cô vừa từ nước ngoài trở về, nghe tin anh hai mình cưới vợ, lại không nghĩ tới là gái nghèo, lòng sốc không thôi. Thấy mẹ ở bên này liền chạy qua để góp vui.
Thấy anh từ cửa bước vào, vội vàng tháo tạp dề móc lên, chạy tới giúp anh tháo áo vét, cà vạt, cả thay dép giúp anh. Thành Kiên ngồi vào bàn, cũng là lúc mẹ chồng và em chồng bước từ trên lầu xuống, cũng ngồi vào bàn bắt đầu thưởng thức món ăn.
Em chồng vừa bỏ vào miệng một miếng thịt lại nhả ra, chê tới chê lui, tức giận đẩy cả đĩa đồ ăn rơi xuống sàn, thức ăn văng ra khắp nơi, cái đĩa cũng vỡ tan tành. Thanh Tâm hốt hoảng, chạy tới nhặt từng mảnh của cái đĩa và mong rằng sẽ không ai đi đi lại lại ở đây.
"Chị làm đồ ăn như thế à? Khó ăn gần chết."
"Xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý hơn."
Thanh Tâm dọn dẹp các mảnh vỡ không may bị cắt trúng tay, nhưng thay vì chú ý đến nó, cô lại muốn nhanh chóng dọn dẹp thật sạch sẽ.
Mẹ chồng ngồi đó cũng không lên tiếng, cố tình cười khẩy vì trông thấy tư thế thấp bé của cô.
"Đúng là vô tích sự."
Thành Kiên đang dùng bữa rất bình thường lại thấy em gái mình cố tình dở chứng gây chuyện. Anh hạ nĩa và dao xuống, liếc mắt thấy em gái đang vui vẻ nhìn người vợ hữu danh vô thực của mình bị chèn ép, trong người không mấy thoải mái.
"Nếu em cảm thấy đồ ăn ở đây không ngon, anh cho em hai sự lựa chọn."
"Là gì vậy ạ?" Em chồng hớn hở, trong đầu mở ra hàng loạt hình ảnh về nhà hàng cao cấp, hoặc các món sơn hào hải vị được đầu bếp cao cấp nấu.
"Quay về Pháp hoặc về lại dinh thự của mẹ."
"Ơ...anh.."
"Đừng làm anh mất hứng trong bữa ăn của mình, em làm anh thấy phiền."
Lời đã xong, anh uống ly rượu mà cô chuẩn bị sẵn, bỏ đi lên phòng, chỉ còn lại Thanh Tâm đang dọn dẹp, mẹ chồng hơi bất ngờ với thái độ của con trai, em chồng thì đứng hình với lời nói của anh hai. Cả hai tức giận, liền đổ sang cô, liên tục chửi mắng cô là đồ sao chổi.
Bữa ăn kết thúc trong sự tức giận, không khí bị chìm đi. 11 giờ 45 phút đêm, cứ ngỡ tất cả mọi người đã đi vào giấc ngủ, Thanh Tâm lén lút lấy cái bánh buffet trái cây của mình ra, đặt lên bàn, gắn một cây nến ở giữa. Cô ngồi trên bàn ngắm nhìn chiếc, càng nhìn càng thấy đẹp, cười thích thú. Đột nhiên đèn ở phòng bếp bật sáng, cô giật mình nhìn xung quanh thì thấy em chồng đang cười khinh bỉ, em chồng bước tới hết nhìn cô rồi nhìn tới cái bánh.
"Nhờ chị mà sáng ngày mai tôi buộc phải ra khỏi đây."
Thanh Tâm có nghe nói Thành Kiên đã sắp xếp cho cô em chồng này quay lại Pháp, sáng mai lập tức bay và không kì kèo bất cứ thứ gì. Cô lùi lại, trong lòng âm thầm mong em chồng đừng đụng tới bánh kem của cô.
Nhưng có lẽ em chồng đã nhìn ra được suy nghĩ của cô, cười khinh thường, đưa tay đẩy cái bánh xuống một cách nhẹ nhàng, cái bánh ngay tức khắc tan tành, cô cố gắng ngăn nước mắt không trào ra. Em chồng đã hoàn thành công việc của mình liền bỏ đi lên phòng. Chỉ còn lại Thanh Tâm, khuỵ xuống bắt tay vào dọn dẹp, cảnh giác được đã không còn ai, cô bật khóc, vừa dọn dẹp vừa khóc, cảnh tượng thê lương của mình cứ ngỡ chỉ một mình chịu đựng, không ai ngờ từ đầu đến cuối lại lọt vào con mắt của anh. Chứng kiến tất cả, anh lại bình thản đến lạ lùng. Liếc nhìn căn phòng của em gái, đôi mắt ẩn ý làm người khác khiếp sợ khi nhìn vào.
Sáng hôm sau, cô đang dọn dẹp trong phòng khách, Thành Kiên hôm nay được nghỉ, đang ngồi ở phòng khách đọc tài liệu. Từ đâu mẹ chồng cô lao xuống chỗ anh hét lớn đến nổi cô còn phải giật mình.
"Thành Kiên con làm cái quái gì vậy hả?"
"Vâng thưa mẹ."
"Em con mới gọi cho mẹ nói rằng sáng nay nó vừa mở mắt là thấy cả người bị trói và đang ở trên máy bay."
"Đúng vậy." Lúc này ánh mắt của anh lộ rõ ý cười mãn nguyện, ngước lên nhìn mẹ rồi lại tiếp tục đọc tài liệu.
"Sao con có thể? Nó là em gái con đó. Chưa kể con còn hạ lệnh trừ khi tới nơi, còn lại thì không được cởi trói cho nó. Ai trái lệnh lập tức chịu phạt."
Mẹ chồng bức xúc đến nóng mặt. Không nghĩ con trai mình lại đối xử với em gái nó như thế.
"Phải..mẹ cũng chuẩn bị ra xe là vừa, con đã kêu người dọn hết đồ của mẹ rồi, để ngoài xe đấy."
"Con..con đuổi mẹ đi á?"
Thành Kiên gật đầu, ra hiệu kêu người dẫn mẹ chồng ra ngoài xe. Mẹ chồng liên tục vùng vẫy nhưng sức bà đã yếu, không thể chống lại với hai người vệ sĩ đô con này được.
Từ đầu đến cuối Thanh Tâm chứng kiến tất cả, cũng không ngờ được Thành Kiên lại có thể làm những việc như thế này với mẹ và em mình như thế.
Sau khi xử lý xong, anh đứng dậy, đi đến chỗ cô đưa cho Thanh Tâm một cái thẻ đen, cô lùi lại không nhận.
"Cầm lấy tự sắm cho bản thân một vài món đồ mắc tiền đi. Thân là vợ của Thành Kiên, con dâu của gia tộc họ Thành mà lại ăn mặc không ra gì. Đừng làm xấu danh tiếng của tôi."
Nói rồi anh dúi vào tay của cô và bỏ đi. Đứng bất động nhìn tấm thẻ đen của anh. Nó thật giá trị.
Buổi chiều khi nghe lời Thành Kiên, cô quyết định đi vào một cửa hàng quần áo với thương hiệu cao cấp. Ban đầu nhân viên còn rất nhiệt tình với cô, nhưng sau khi thấy bộ quần áo cô đang mặc trên người, nhân viên lập tức đổi mặt ngay.
"Cô đừng đụng vào. Đây là quần áo cao cấp, nếu bị hư cô nhắm đền nổi không?"
Tất cả nhân viên đều nhìn cô với ánh mắt khinh thường, cô cúi đầu định đi ra khỏi cửa hàng. Có nói cô không có chính kiến, hay nói cô hèn nhát cũng không thể phản kháng, vì từ nhỏ cô chưa bao giờ được sống theo chính bản thân mình, luôn theo sự sắp đặt của người khác, nếu làm đúng không được khen ngợi, nếu làm sai lại càng bị phạt rất nặng.
Đột nhiên có người nắm tay cô, giật mình ngẩng đầu liền thấy Thành Kiên đang bên cạnh mình.
"Dịch vụ bây giờ đỉnh thật đấy. Đối xử với khách hàng đúng là khiến người đời mở mang kiến thức."
Mọi nhân viên đột nhiên hoảng hốt, bọn họ nhận ra Thành Kiên là ai. Và trước hết là thấy Thành Kiên đang nắm tay với Thanh Tâm.
"Em không thấy hài lòng về mấy món đồ này à?"
Thành Kiên cúi xuống, cất giọng nhẹ nhàng hỏi han Thanh Tâm, cô thoáng giật mình nhìn anh, lắc đầu.
"Thưa ngài, tôi nghĩ giữa chúng tôi và vị tiểu thư đây có chút hiểu lầm."
Nghe cô nhân viên kia nói, nở nụ cười thương nghiệp.
"Hiểu lầm? Lúc nãy tôi còn nghe cô chê cả người vợ tôi bẩn thỉu, sợ dơ đồ bên cô."
VỢ??!
Cả một cửa hàng trợn mắt, nhìn người phụ nữ đang được anh nắm tay lại là phu nhân của Thành Kiên. Lúc này họ mới nháo nhào lên.
Thanh Tâm mở to mắt nhìn anh, khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên sự vô cảm đang ghim thẳng những nhân viên trong cửa tiệm.
Khẳng định được rồi, anh nắm tay cô đi ra khỏi đó, đồng thời không quên cho họ một cái liếc mắt đầy ẩn ý. Thành Kiên ngày hôm đó dẫn cô đi khắp nơi chỉ để mua đồ, nào là quần áo, giày dép, trang điểm, mỹ phẩm,...rất nhiều rất nhiều. Có bao nhiêu vệ sĩ đi theo đều trở thành giá móc đồ tự động.
Ngay lập tức hình ảnh của Thành Kiên và Thanh Tâm nhanh chóng được chụp lại, dự tính sẽ trở nên rất hot cho tin tức ngày mai.
Tối đến khi cả hai đã dùng xong bữa, dọn dẹp đã hoàn thành, Thanh Tâm đi tắm rửa sạch sẽ, đi xuống bếp để uống nước, mở tủ lạnh ra, cô xém nữa bật ngửa vì bên trong tủ lạnh chỉ toàn là bánh kem, có đầy đủ các loại bánh kem, thậm chí có nhiều kiểu cô chưa từng thấy.
"Đều là của cô."
Thanh Tâm giật mình, quay lại phía sau thấy Thành Kiên đang khoanh tay dựa vào bàn ăn.
"Tôi...ăn không hết."
"Tùy cô xử lý."
"Anh có muốn cùng ăn không?"
Cô cả gan níu anh lại chỉ để hỏi. Anh thoáng hơi bất ngờ nhưng không từ chối, kéo ghế ngồi xuống bàn ăn. Như hiểu rõ, cô lấy một cái bánh kem ra để trước mặt anh, đi lấy dao, nĩa và đĩa.
Cứ như vậy cả hai cùng thưởng thức bánh trong sự ngượng ngùng. Quả nhiên là ngọt đến ngán ngẫm. Thành Kiên không thích đồ ngọt.
Vì anh là người làm việc về đêm nên anh không buồn ngủ giờ này. Nhìn sang cô gật lên gật xuống đến tội nghiệp, anh dọn dẹp một chút, cất bánh còn lại vào tủ lạnh. Anh hạ người đưa tay vòng qua người Thanh Tâm, nhẹ nhàng hết mức bế cô lên mà không làm cô thức giấc. Cô vô thức nắm chặt áo của anh.
Đưa cô lên tới phòng, từ từ hạ cô xuống giường, nhưng tay cô nắm rất chặt áo của anh, gỡ nhẹ không ra, gỡ mạnh lại sợ cô thức giấc. Lực bất tòng tâm, anh leo vào giường nằm kế bên cô. Nằm cạnh nhau như thế này, anh mới nhớ lại anh và cô đã kết hôn bao lâu rồi nhỉ? Cả hai từng nằm cạnh nhau chưa? Đã từng nói chuyện với nhau chưa? Đã quan tâm chăm sóc lẫn nhau chưa?
Không kiềm được, hôn lên trán cô, vòng tay ôm cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, cô vẫn đang chìm đắm giấc mộng đẹp và cảm giác ấm áp, giống như được ôm trọn cả cơ thể của mình. Mở mắt ra, đập vào mắt cô là gương mặt của anh đang ngủ, cô như ngưng thở trong một khoảng ngắn, tay chân không hẹn mà run lên.
Giữ bình tĩnh từ đầu đến cuối, cô thoát khỏi vòng tay anh một cách khó khăn, tự nhủ bản thân chắc anh sẽ không phát hiện ra việc mình đã leo thẳng lên giường nằm ngủ với anh cả đêm.
Cô sửa soạn, đi xuống dưới nhà để chuẩn bị đồ ăn sáng. Từ ngày mẹ chồng và em chồng không còn ở đây nữa, cô đã không còn bị áp lực về các khẩu vị của từng khẩu phần ăn của mọi người. Chủ yếu là cô và anh.
Một thời gian sau, Thanh Tâm vẫn như bình thường, dọn dẹp căn nhà. Từ phía cửa, vị thư ký của Thành Kiên bước vào nhà, cúi chào cô.
"Thưa phu nhân, ông chủ kêu tôi đến đón phu nhân."
"Tôi?"
"Vâng ạ. Mời phu nhân."
Thanh Tâm cảm giác hơi rợn người, nhưng cũng dừng lại công việc rồi đi theo vị thư ký. Đến công ty, mọi người đều bất ngờ với sự xuất hiện của cô, Thanh Tâm dưới ánh nhìn của tất cả nhân viên cho đến khi vào thang máy và được đưa lên tầng cao nhất.
"Chuẩn bị đi. Cô sẽ đi dự tiệc cùng tôi."
Thanh Tâm bàng hoàng khi nghe, không kịp phản đối hay từ chối, cô bị kéo vào một căn phòng khác. Thành Kiên cũng đi sang một căn phòng để chuẩn bị cho mình.
Ba tiếng sau, Thành Kiên đợi Thanh Tâm, cô bước ra trong sự tự hào của nhà tạo mẫu. Anh ta đã dùng hết khả năng của mình để biến cô trở thành người nổi bật nhất. Không ngoài kì vọng, nhà tạo mẫu của cô nhìn ra được ánh mắt thất thần của Thành Kiên khi nhìn Thanh Tâm. Quả nhiên cô rất xinh đẹp.
Cùng nhau đi tới bữa tiệc, Thanh Tâm khoác tay Thành Kiên hồi hộp bước vào. Áp lực như tăng lên khi mọi sự chú ý đều đổ dồn lên cô.
"Đây là vị phu nhân của Thành chủ trong truyền thuyết."
"Quả nhiên là tuyệt sắc. Trước giờ chưa được tận mắt chứng kiến."
...
Thanh Tâm đứng cùng với Thành Kiên khi anh đang nói chuyện với những vị doanh nhân khác. Cô biết là không được làm phiền anh nên chỉ im lặng đứng phía sau.
"Đây là...vị phu nhân của Thành tổng đúng không?"
"Phải..cô ấy là nữ chủ nhân của Thành gia."
Thành Kiên đặt tay lên eo cô, đẩy cô lên ngang hàng với mình. Nghe lời anh giới thiệu, cô không hẹn mà ngượng ngùng.
"Xin chào..quả nhiên là giai nhân."
"X..xin cảm ơn." Thanh Tâm cúi đầu cảm ơn vị doanh nhân trước mặt. Ông ta tỏ ra hơi bất ngờ với cái cúi đầu của cô nhưng có phần hài lòng.
Nói chuyện một lúc, Thành Kiên đỡ Thanh Tâm ra một góc tối.
"Nữ chủ nhân của Thành gia không bao giờ cúi đầu trước kẻ khác. Hãy nhớ rõ."
Đây không phải là lời dặn dò bình thường, anh ép sát cô vào tường, khuôn mặt gần như chạm nhau, cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh trên làn da của mình. Cô gật đầu chấp nhận.
Anh đưa cô ngồi vào sô pha ở phía trong, bản thân lại đi tiếp chuyện với những vị thương gia khác.
Đây là lần đầu tiên anh dẫn cô tới những nơi như thế này, trong lòng có chút không tự nhiên, thà rằng anh để cô ở nhà dọn dẹp mọi thứ còn hơn. Một lúc sau, anh cùng cô đi dạo trong khung viên, hoa ở đây rất nhiều, dọc hai bên đều đầy hoa, không khí cũng thoáng mát khiến cô rất dễ chịu. Cô có bước nhanh lên phía để nhìn kỹ bông hoa hơn.
Thành Kiên ở phía sau luôn theo dõi cô, không có ý kiến về việc cô lại đi trước mặt mình. Ánh mắt chợt liếc xung quanh, anh gọi cô lại.
"Vợ..em lại đây."
Thanh Tâm giật bắn người về cách xưng hô của anh. Chưa kịp nghĩ lí do, cô đã bị anh kéo lại khoá môi một cách bất ngờ. Nụ hôn bị sâu hơn khi cô đặt tay ở giữa cả hai để tách hai người ra. Anh như hiểu cô muốn rời khỏi thì kéo mạnh cô lại, giữ chặt đầu cô để luồn lưỡi vào trong miệng của Thanh Tâm.
Đến khi cô hết dưỡng khí, cô như muốn xịu xuống thì được anh đỡ lấy. Thanh Tâm bám vào người anh. Thành Kiên lợi dụng ôm chặt cô.
"Có người đang nhìn chúng ta..ngoan một chút."
Phía bên trái có vài phóng viên đang núp sau bụi rậm như muốn thêm tin tức về anh và người vợ của anh. Phía bên phải xa xa là đám tiểu thư đang muốn tiếp cận anh, phía sau gần đó thì có những thiếu gia, công tử như muốn tới và bắt chuyện với vợ mình. Tại sao anh biết vì lúc nảy nói chuyện với những người kia, anh vô tình nghe được có người nói muốn làm quen với Thanh Tâm. Anh cười khẩy trong lòng, trình gì mà có khả năng đụng tới vợ của anh.
Sau ngày đó, anh lại không hay thường về nhà. Cô lúc nào cũng nấu sẵn bữa sáng, bữa tối để chờ anh. Nhưng đáp lại là lời của vị thư ký báo rằng anh bận nên không thể về. Cô cũng lên giường ngủ sớm sau khi dọn dẹp xong tất cả mọi thứ.
Nửa đêm, anh trở về liền đi vào phòng của Thanh Tâm, cô đang say giấc, anh vén một tóc của cô sang một bên để nhìn kỹ khuôn mặt của cô. Từ hôm bữa tiệc đó, trên báo hay tivi đều đưa tin về cô và tình cảm của hai vợ chồng. Thấy được tấm ảnh anh hôn người vợ của mình, cảm giác như được chiến thắng.
Từ nay em đã có được danh phận. Là vợ của Thành Kiên tôi.
Một hôm anh trở về, thấy cô đang vội vàng chạy từ trên lầu xuống, nhìn thấy chồng trở về, Thanh Tâm giật mình, bước chân cũng có ngập ngừng.
"Đi đâu?" Anh hỏi.
"T..Tôi muốn đi về nhà mẹ." Cô ấp úng.
"Có chuyện gì?"
Anh lại hỏi, lần này cô không dám nói. Thành Kiên không muốn mất thời gian của mình.
"Không nói thì quay trở lại phòng, ở yên trong nhà."
"T..Em trai tôi về và nó đang làm loạn ở bên đó. Tôi muốn qua."
Anh không nói nữa, trực tiếp đi ra ngoài khởi động xe, kêu cô ngồi vào. Thanh Tâm nghe lời, yên vị trên xe.
Qua tới nơi, cô mở cửa chạy vào, vừa tới cửa là đã nghe và thấy tiếng la hét, quát tháo của em trai, tiếng khóc thảm thương của mẹ, sự bất lực của ông bà và sự giận dữ của cha.
"Đừng có nói nhiều làm gì. Ông không cho tôi tiền cưới vợ, tôi đập nát căn nhà này."
Nghe thấy câu đó, Thanh Tâm mới để ý có một người con gái ăn mặc không ra gì, áo croptop hai dây, quần đùi ngắn đến nỗi nhìn vào thật phản cảm, quần vớ lưới, mang đối guốc cao 10 phân, tóc tai nhuộm đủ thứ màu, cách trang điểm đậm, nhìn không khác nào các cô gái hư trong các quán bar ăn chơi. Ả đang ngồi vắt chéo chân và hoàn toàn không muốn để tâm những chuyện đang xảy ra.
"Có chuyện gì vậy mẹ."
"Tâm Tâm..con về rồi..con về rồi."
"Chị rút cuộc cũng về rồi đấy à? Tôi đợi chị mãi đấy."
"Sao vậy?" Thanh Tâm quay sang nhìn em trai hỏi.
Mẹ cô khóc lên và nói. "Thằng trời đánh này suốt ngày đi ăn chơi, lúc nào cũng về nhà lấy tiền rồi bỏ ra ngoài, tận mấy hôm nó mới về. Hôm nay nó quay về lại dắt thêm cô gái này đòi cưới vợ, muốn chúng ta đưa tiền cho nó."
Thanh Tâm nghe rõ từng chữ, nhìn em trai. "Có thật không?"
"Chứ sao nữa, tôi muốn cưới vợ, là em ấy." Chỉ tay về cô gái ăn chơi kia. "Mà chị biết nhà chúng ta rồi đó, sính lễ không có, ngoài trừ cái nhà này ra còn gì giá trị hơn đâu, đưa nó cho tôi để bán lấy tiền làm sính lễ chứ. Đúng không?"
"Mày điên hả? Bán nhà? Rồi ông bà, cha và mẹ ở đâu?" Thanh Tâm trừng mắt, không thể tin được tai mình vừa nghe những lời bất hiếu từ em trai.
"Tôi không quan tâm lắm đâu. Nhưng nếu chị phản đối." Em trai ngừng một lúc. "Nghe nói chị cưới chồng giàu, kêu chồng chị cho thằng em vợ này chút đỉnh đi. Dù sao chị cũng bán thân trả nợ mà, chịu thiệt thêm chút nữa có làm sao đâu."
Thanh Tâm tức đến run người. Định đứng dậy cho em trai một tát, đằng sau Thành Kiên bước vào với khuôn mặt vô cảm, có thể là anh đã nghe được những gì em trai nói. Hết nhìn em trai đến người vợ đang quỳ dưới đất đỡ lấy người của mẹ vợ.
Cô gái ăn chơi kia nhìn thấy anh như nhìn thấy vàng, ngồi thẳng dậy, vuốt vuốt lại mái tóc, diện ra một khuôn mặt gợi cảm nhất của mình trước mặt anh. Thành Kiên từ đầu đến cuối chỉ nhìn Thanh Tâm đang quỳ dưới đất.
Anh đi tới đỡ vợ mình dậy ngồi vào ghế sô pha, anh đứng bên cạnh cô.
"Nhắc đến tôi à?" Thành Kiên mở miệng, em trai bị doạ nhưng vẫn cứng mà nói.
"Phải..nói anh đó anh rể, chắc anh cũng nghe rồi, tôi đây muốn cưới vợ, nhà cửa thì anh biết rồi đó nên muốn xin anh chút đỉnh để thuận lợi rước vợ về. Nhiều nhiều một chút tôi không ngại đâu. Dù sao chị ấy cũng sẽ trả thôi."
Thành Kiên nghe như không nghe, nhìn xuống Thanh Tâm đang run run nắm chặt tay. Trước mặt anh, cô không dám làm bậy, lỡ đâu anh muốn kết thúc với cô, vậy còn số nợ trước đó của gia đình thì làm sao.
Anh bước lên, vuốt nhẹ mặt của Thanh Tâm, khiến cô ngước lên nhìn anh, Thành Kiên chỉ lau nước mắt trên khuôn mặt cô, đi tới chỗ em trai. Ban đầu em trai còn lùi về sau, nhưng vì muốn ra oai với bạn gái nên đút tay vào túi quần, hất cầm với anh.
Anh thở nhẹ một cái, lập tức nắm đầu của em trai đập mạnh xuống bàn, nhanh đến nỗi không ai có thể nhìn thấy, mạnh đến mức bàn gỗ bị nứt chỗ bị đập xuống. Thanh Tâm hoảng hốt muốn ngăn lại nhưng không dám.
Em trai hét toáng lên, cả nhà đều hoảng sợ, trên đầu em trai bị chảy máu, Thành Kiên không có ý định buông tha, thở ra một lần nữa, nắm đầu em trai dậy, một cú đá vào bụng em trai khiến nó khụy xuống, cha và mẹ vợ lúc này quỳ xuống xin anh tha cho em trai.
"Xin cậu, làm ơn tha cho nó. Nó còn nhỏ dại..không biết trên dưới, cậu làm ơn tha cho nó. Tôi lạy cậu."
Thành Kiên không nói, tay vẫn giữ chặt nắm tóc của em trai, quay lại nhìn Thanh Tâm, cô đã bật khóc từ lúc nào rồi. Tay thả em trai, đưa tay vào túi áo móc ví ra. Ném một sấp tiền đô vào người em trai.
"Tiền này để cậu đi bệnh viện chữa trị. Còn dư thì là tiền tip tôi cho cậu."
Thanh Tâm cùng Thành Kiên đi về. Cô không còn khóc nữa, ngồi im lặng trên xe, anh cũng không nói gì. Đưa cô về nhà, Thanh Tâm bước lên phòng bị anh kéo lại.
"Sao vậy?"
Cô lắc đầu không muốn nói, đây là lần đầu tiên cô từ chối anh. Thành Kiên hơi bất ngờ nhưng không tức giận.
"Vẫn còn nghĩ về lời nói của em trai?"
Cô cúi đầu, anh cũng không ép buộc cô nữa.
"Muốn giải khuây không?"
Thanh Tâm ngước nhìn Thành Kiên khó hiểu, anh kéo cô ngồi vào phòng khách, đi vào phòng lấy 3-4 chai rượu của mình.
"Uống đi. Sẽ rất mau quên."
Anh rót một ly đưa cô, Thanh Tâm cầm lên, hơi lo lắng một chút nhưng liều mình nuốt hết một lần. Cô bị sộc lên mũi, mùi này quả là hơi khó chịu, cảm giác cay cay ở lưỡi và cổ, anh thấy thú vị trước phản ứng của cô, bản thân cũng uống hết 1 ly. Cứ thế là anh một ly, cô một ly, đến khi gần hết chai thứ 3, cô say đến mức mất hết ý thức, anh say nhưng vẫn giữ được tinh thần.
Người thường lúc say thì sẽ ngủ như bất tỉnh, còn cô thì ngược lại, quậy đủ trò, như tình hình hiện tại, cô đang ngồi trên người anh, đôi mắt mơ màng nhìn anh, môi liên tục chửi anh.
"Đồ nhà giàu chết tiệt, tại sao anh lúc này lúc kia như vậy chứ, anh làm cho tôi lúc thì sợ rồi lại an tâm, rồi tôi lại rung động nữa. Anh là đồ đáng ghét. Đã đẹp trai mà đáng ghét."
Thành Kiên giữ lấy eo cô để cô không bị ngã vì cô không hề ngồi yên một chút nào.
"Vậy bây giờ cảm giác của cô là gì?"
Thanh Tâm lờ mờ nói. "Rung động đó..là rung động đ..."
Anh cướp lời của cô bằng việc khoá môi. Thanh Tâm phản đối dữ dội, đánh anh để thoát nhưng không thể, một lúc sau lại cùng anh hoà nguyện vào nụ hôn. Phải nói thật là thoải mái.
Hai người cùng nhau trải qua một đêm, đến lúc tỉnh dậy thì cô đã ở trong phòng ngủ, cảm giác đau đầu và có sức nặng nào đó đang đè lên mình. Thanh Tâm quay lại thì thấy Thành Kiên đang ôm mình ngủ, anh không mặc áo, lý trí gào thét chuyện gì đã xảy ra, cô nhìn lại bản thân cũng phát hiện mình không mặc đồ, đang cùng với Thành Kiên cũng không mặc đồ, nằm cùng nhau trên một chiếc giường và ôm nhau ngủ. Cả người cô run lên, nếu anh tỉnh dậy và phát hiện liệu mình có bị trừng phạt không. Liệu gia đình cô sẽ ra sao nếu anh đòi li hôn đây. Nghĩ tới đó cô bật khóc, cả người run rẩy trong vòng tay của anh.
Thành Kiên tỉnh giấc, nghe tiếng khóc của vợ, anh đẩy nhẹ cô quay sang với mình. Chưa kịp lên tiếng hỏi thì cô đã nói trước.
"Tôi xin lỗi..tôi xin lỗi.."
"Chúng ta chỉ làm chuyện vợ chồng. Đừng xin lỗi gì ở đây."
"Nhưng..nhưng..."
Anh vẫn như thế chặn cô bằng miệng, tay thò vào bên trong, cô bỗng nhớ lại chuyện hồi tối.
Lần vào đầu tiên, cô tiếp nhận một cách tự nguyện, do cả hai đều có men say của rượu nên làm rất hăng. Lần hai rồi lần ba, khi đã thực sự hoà nguyện, anh càng muốn cô nhiều hơn nữa.> Còn lúc này, cô như đã thoát ra khỏi cơn say, cô cảm nhận rõ hơn về cái chạm của anh, run lên mạnh mẽ, cảm nhận lưỡi đang quấn lấy đầu ngực của mình. Cứ như thế lần nữa, chuyện vợ chồng mà anh nói lại diễn ra vào sáng nay. Mấy ngày sau, như có được bước đệm của việc lần trước, Thành Kiên ngày càng táo bạo hơn, anh muốn cô mọi nơi, hôn cô trước bao nhiêu người hầu, ôm cô khi cô đang chuẩn bị bữa tối, đem cô lên giường sau khi cô tắm ra và lại thực hiện chuyện vợ chồng. Dù làm rất nhiều nhưng anh thấy được người vợ của mình ngày càng trở nên quyến rũ, đường cong như hiện ra trước mắt dù cô ăn mặc rất kín. Hôm nay vẫn thế, anh ép sát cô lên tường và hôn. Thanh Tâm nhíu mày đẩy nhẹ, đầu đau không chịu nổi. "Sao thế?" Thành Kiên nhìn vợ tỏ ra khó chịu, nhíu mày trông rất đau đớn. Thanh Tâm dựa vào tường thở mạnh, đột nhiên khụy xuống. Thành Kiên đỡ cô dậy, đặt cô lên giường, gọi cho bác sĩ. "Cô ấy bị lao lực, hãy nên chú ý đến sức khoẻ của mình nhé." Bác sĩ nói bệnh tình làm cô đỏ mặt không thôi, lí do bị lao lực không phải là do dạo này làm quá nhiều hay sao. Còn Thành Kiên thì vẫn trưng bộ mặt không cảm xúc như không hề cảm thấy tội lỗi. Bác sĩ nhìn phản ứng của cô cũng đủ hiểu lí do đằng sau rồi. Ông nói tiếp. "Ráng giữ sức, việc gì cũng nên điều tiết lại, nhất là trong chín tháng sắp tới." Câu nói ẩn ý vừa dứt, cả hai mất 10 giây mới chợt hiểu ra. Bác sĩ chào cả hai rồi ra về, Thành Kiên bất động một chút, ngồi gần Thanh Tâm nhìn phía bụng của cô. Tay không kiềm được mà sờ vào, nhớ lại những lần làm anh đều sờ rất nhiều mà lần này lại mang cảm giác bồn chồn đến thế. Ánh mắt có phần dịu dàng đến lạ thường. Thành Kiên ngước lên nhìn cô, cô nhìn anh, cả hai như hiểu được cùng một cảm giác. Mấy tháng sau, tin tức truyền đến tai của mẹ anh, là mẹ chồng của cô, bà chạy đến nhà của con trai, vào bên trong đã thấy cái bụng của Thanh Tâm đã nhô lên rất nhiều. Cái thai đã lớn đến như này sao đến giờ bà ta lại không biết chứ. Mẹ chồng không ngờ con trai lại giấu mình quá kĩ, Thành Kiên đã cho người giữ kín chuyện Thanh Tâm mang thai, không được tiết lộ ra bên ngoài, còn đặc biệt thuê rất nhiều chuyên viên để về chăm sóc cho cô. Tin tức này lọt đến tai bà cũng là do một người đã lén báo lại với bà. Thấy con trai đang ở cùng với con dâu nghèo đó, cơn giận dữ của bà ta cũng kiềm xuống, nhẹ nhàng bước vào. Thành Kiên cũng không mấy ngạc nhiên khi thấy bà, chắc là ai đó đã báo cho bà ấy. "Con trai, con dâu có thai sao lại không nói cho mẹ và gia đình biết." "Nói bây giờ hay để sau này cũng không khác gì mấy, đợi thêm mấy tháng nữa đứa bé ra đời thông báo luôn cũng không muộn." Thành Kiên gác một bên đọc báo, từ ngày biết cô mang thai, anh chuyển công việc về nhà làm, không đi đâu, dự tiệc hay ra ngoài cũng hạn chế. "Sao mà giống được, con phải nói cho mẹ biết để còn qua đây chăm sóc con dâu, chăm sóc cháu của mẹ nữa chứ." "Chuyện đó không cần mẹ lo, ở đây có cả một đội ngũ chuyên về thai phụ, họ ở đây để hoàn thành công việc của mình rồi." "Sao mà giống cho được, dù sao người thân chăm sóc vẫn hơn." Mẹ chồng cố tình ngồi cạnh con dâu, muốn chạm vào người cô lại bị anh kéo tay về phía mình. Mẹ chồng điên tiết. "Còn mấy người này, bản năng là không cần nữa, các người về đi. Ở đây có phu nhân ta chăm lo rồi." Đội ngũ lúng túng không biết phải làm gì. Thành Kiên thở dài, đặt vợ ngồi bên cạnh mình. "Không cần phải làm theo, các người vẫn ở lại, chăm sóc vợ tôi thật tốt cho đến lúc sanh. Còn giờ thì ra ngoài đi. Cần thì tôi sẽ gọi." Mọi người đều lui xuống. Bên trong chỉ còn anh, cô và mẹ chồng. Bà lại hỏi. "Sao chuyện lớn như vậy mà con không nói với mẹ." "Như con đã nói rồi. Báo sớm hay muộn cũng đều như nhau." "Chẳng lẽ con định đến khi cháu trai mẹ ra đời thì con mới thông báo cho mọi người à?" Miệng anh nhếch lên, tay ôm eo vợ. "Sao mẹ lại biết đây là con trai, con và cô ấy còn chưa đi kiểm tra đâu. Nhỡ đâu là con gái." Mẹ chồng đứng bật dậy phản đối. "Không được, tuyệt đối phải là con trai, nếu nó là con gái lập tức phá đi." Thành Kiên lúc nảy đã thay đổi ánh mắt, không còn vẻ vô cảm nữa, có chút tức giận nhìn mẹ. "Nực cười, con của Thành Kiên chỉ cần an toàn ra đời là được. Con trai hay con gái có gì phải bận tâm." Trong giây phút Thanh Tâm xúc động với câu nói của anh. Cô không nghĩ anh sẽ để tâm đứa trẻ này đến như vậy. "Con..con tạo phản hả? Con gái ư? Không bận tâm..con muốn mặt mũi của chúng ta để đâu đây hả?" "Nếu mẹ đã cảm thấy con gái mất mặt như thế! Sao ngày xưa còn sinh ra em gái để làm gì?" Mẹ chồng cứng họng, không ngờ con trai mình lại thốt ra lời như vậy. Bà điên tiết hét lớn. "Con dám nói với mẹ như thế à? Nói như vậy không nghĩ cho em con hay sao hả?" "Không. Nên bây giờ mời mẹ trở về dinh thự của mẹ, vợ và con của con cần được nghỉ ngơi." Mẹ chồng tức đến không nói nổi, đập bể đồ rồi bỏ về. Từ đầu đến cuối Thanh Tâm vẫn giữ im lặng, không muốn xen vào cuộc đối thoại của họ. Ngày qua ngày, cô dưỡng thai trong nhà. Chỉ còn tháng cuối nữa là cô sẽ sanh, anh muốn cô ở yên trong nhà, không để cô đi đâu. Hôm nay anh có việc phải ra ngoài, anh có nói sẽ về nhà ngay sau khi xong việc. Đến giờ đã được 2 tiếng trôi qua, cô ngồi ở phòng khách xem tivi, đây là thú vui gần đây, trước giờ cô không dám xem phim hay để bản thân nghỉ ngơi, luôn luôn dọn dẹp mọi thứ. Từ lúc mang thai anh không để cô làm bất cứ chuyện gì cả, chỉ việc ngồi yên là được. Đang ngồi thì phía cửa có tiếng động, cô quay sang thì thấy mẹ chồng và em trai của mình đang đứng, cô chống tay đứng dậy, đưa tay ra trước bụng để bảo vệ, lùi lại phía sau. Nếu là em trai thì hoàn toàn không thể vào đây, bên cạnh còn có mẹ chồng nên cô không còn thắc mắc việc em trai có thể xuất hiện ở đây. "Wow..mấy tháng nay chị sống có vẻ ổn quá nhỉ? Chả bù cho thằng em trai này. Bị anh rể đánh đến mức thừa sống thiếu chết, lại còn bị khinh rẻ tip cho vài đồng bạc, thảm hại đến mức bạn gái đòi chia tay vì không có tiền sính lễ. Chị nói xem người làm chị như chị có phải là quá đáng không?" "Nếu như lúc đó em không buông ra những lời xằng bậy thì kết quả có bị như vậy không? Đã không biết hối lỗi còn đến đây tính toán?" Trong nhà đã xuất hiện vài người vệ sĩ mà anh đã sắp xếp từ trước để bảo vệ cho cô. Họ canh chừng một cách cẩn thận. "Các người làm gì vậy? Mau lui ra, để ta nói chuyện với con dâu của ta." "Thưa phu nhân, Thành tổng đã căn dặn rất kỹ tuyệt đối không được rời mắt khỏi thiếu phu nhân, dù đối tượng có là ai chăng nữa." "Các người..phản rồi. Ta đây là mẹ nó, các người nghĩ ta sẽ hại nó sao?" Mẹ chồng đe doạ, các vệ sĩ cũng không thay đổi ý định. Bà ta tức điên, lập tức kêu người đến, từ cửa xuất hiện nhiều người áo đen khác xông vào, bọn họ nhanh chóng xảy ra xô xác, có người định xông tới cô lại bị đá ngược ra đằng sau. Thân thủ của các vệ sĩ anh kêu đều rất điêu luyện, bọn nhanh chóng xử hết những kẻ đột nhập bất hợp pháp, cô càng lùi về sau bọn họ, một người nhanh chóng đưa cô đi. Nhưng người của mẹ chồng ngày càng nhiều, thân thủ có giỏi như nào cũng không thể chống cự nổi, nhanh chóng cô bị bắt lại bởi em trai mình, đưa tới chỗ mẹ chồng, vệ sĩ của anh đều đã bị giết, người đưa cô đi lúc nảy đã bị đâm nhiều nhát, xung quanh chỉ toàn là máu, cô hoảng loạn cảnh tượng trước mắt. Bụng quặn lại muốn nôn. "Người đây! Tiền của tôi?" Em trai đưa Thanh Tâm đến trước mặt mẹ chồng, bà cười đểu, nắm chặt khuôn mặt của cô. "Nói..con trai hay gái?" Cô nhớ lại lời anh dặn lần trước. "Đừng bao giờ tiết lộ giới tính đứa bé, dù là trai hay gái cũng không được yên. Nghe lời." Cô đã hứa với anh sẽ không nói ra. Nên mím chặt môi, nhìn sang chỗ khác. "Không nói!!" Bà vung tay tát cô. Cho người lôi cô đi, thấy cô vùng vẫy, em trai mất kiên nhẫn động tay với Thanh Tâm, vô tình đụng trúng cái thai. Cô la lên đau đớn. Em trai hoảng loạn, thả cô ra, cô té xuống đất, ôm bụng kêu lên, máu chảy ra giữa hai chân, mẹ chồng hốt hoảng. Người xuất hiện từ phía cổng bao quanh đám người của mẹ chồng, em trai cũng không thoát bị đè xuống đất. Thành Kiên chạy vào ôm Thanh Tâm đi tới bệnh viện. "Kiên...Kiên..đau..quá...con em..con em.." Thành Kiên ôm chặt Thanh Tâm trong lòng, hét lớn với tài xế kêu chạy nhanh lên. Trong lúc đang họp một cuộc họp rất quan trọng, có người đã thông báo cho anh tình hình ở nhà, anh bỏ hết tất cả mọi thứ để chạy về với cô, vừa về đến thì thấy cô đang nằm trên đất, tay ôm chặt bụng, thấy máu giữa hai chân cô, mặt anh tái mét, lập tức đưa cô đi. Nếu biết được hôm nay mẹ anh đến, thì dù có chuyện quan trọng như thế nào, anh cũng đều hủy bỏ hết, chỉ ở bên cạnh cô. "Không sao...nhìn anh...con chúng ta sẽ không sao.." Liên tục ôm chặt để an ủi. Có trời mới biết nỗi sợ của anh như thế nào ngay lúc này. Đến bệnh viện, có sẵn người chuẩn bị giường để đưa cô vào cấp cứu. Anh ở bên ngoài trông chờ tin tức, cả người anh bây giờ chỉ toàn là máu nhưng anh không quan tâm điều đó, việc mà anh lo lắng trong lúc này là người ở bên trong. Chưa kể cái thai chỉ mới có 8 tháng, nếu như sinh sẽ bị sinh non, con sẽ rất yếu, việc sinh non cũng ảnh hưởng đến sức khoẻ của người mẹ, là Thanh Tâm, là người vợ của anh. Cả hai người mà anh quan tâm nhất hiện tại đang chiến đấu với sinh tử, còn chỉ có thể ở ngoài này ngoài lo lắng ra lại không thể làm gì được. Trải qua 1 tiếng đồng hồ như địa ngục, vị bác sĩ cuối cùng cũng bước ra, anh vội tới hỏi. "Mặc dù là sinh non nhưng đứa trẻ lại cực kỳ mạnh khoẻ. Xin chúc mừng." "Còn vợ tôi?" "Do mất nhiều máu nên cần được truyền máu, đợi thuốc mê hết tác dụng, nghỉ ngơi điều độ thì sẽ sớm khoẻ lại." Anh gật đầu, an tâm hơn phần nào. Hiện tại vợ và con anh đã được an toàn. Bây giờ là đến lượt những người kia. Thành Kiên bố trí người nghiêm ngặt hơn, anh đi xử lý một vài chuyện, lập tức sẽ quay về với cô khi xong việc. Thanh Tâm tỉnh lại, thấy Thành Kiên đang ở bên cạnh mình, tay anh nắm chặt tay cô. Anh ngồi lên giường, vuốt nhẹ má của cô khẽ hỏi. "Em sao rồi? Trong người khó chịu chỗ nào?" Thanh Tâm bừng tỉnh, nhớ lại mọi chuyện, dùng tay còn lại sờ lên bụng, hoảng hốt, nó phẳng lì. "Con..con của em.." "Không sao..em đừng lo. Bé con rất khoẻ mạnh." Lúc này cô mới an tâm một chút, nhìn anh, có thể anh đã thay đồ, vì trong ký ức lúc vật lộn với thần chết, anh không có mặc màu nâu như bây giờ. Cô chìm trong suy nghĩ, Thành Kiên cảm giác không ổn, nắm chặt tay cô hỏi nhẹ. "Em sao vậy? Khó chịu ở đâu?" Thanh Tâm lắc đầu, cũng nắm chặt tay anh. Run run nói. "Vậy là chúng ta sẽ ly hôn sao?" Thành Kiên khó hiểu, nhìn cô rưng rưng nước mắt. "Sao em lại nói vậy. Ly hôn? Em nghĩ ai xứng đáng làm mẹ của con anh hơn em?" "Bởi vì..em lấy anh cũng vì trả nợ. Em sinh rồi có nghĩa mọi thứ đã chấm hết. Chúng ta đường ai nấy đi." Thành Kiên nhẹ nhàng cúi xuống kề trán với cô. "Nợ đó từ lâu lắm rồi anh đã không còn để ý gì đến nữa. Hiện tại em nợ anh một thứ. Và anh muốn em phải nợ suốt đời không thể trả." Tới lượt Thanh Tâm khó hiểu. Anh vẫn tiếp tục nói. "Em khiến anh yêu em, không thể rời xa em, không thể buông bỏ em được. Giờ em lại nói giữa chúng ta chấm hết ư? Em gian xảo thật." "Không...không có." Thành Kiên hôn cô. "Em chịu trách nhiệm đi. Anh nghĩ mình không thoát khỏi em được đâu." Thanh Tâm xúc động, đưa tay ôm anh thật chặt, anh vòng tay ôm cô. Thành Kiên hài lòng, vùi sát vào cổ của cô ngửi mùi hương đặc trưng. "Em cũng yêu anh..yêu anh nhiều lắm."