Đến Bao Giờ Mùa Thu Thay Lá?
Tác giả: Tiểu Di 🌸 小怡
Nắng. Vệt nắng chiếu xuyên qua nhánh cỏ mềm. Một cách nhẹ nhàng, nắng vuốt ve thảm cỏ êm mượt.
Em ngồi tại nơi đây, ngắm nhìn những chiếc lá cuối cùng của cây bàng cuối góc sân đang rụng lạ.
Từng chiếc lá màu cam yếu ớt rơi xuống mặt đất lạnh, tiếng rơi mỏng manh khiến cả không gian im lặng trở nên cô mịch hơn.
Em tự hỏi, đến bao giờ mùa thu mới thay lá? Mùa thu của thiên nhiên đã sớm thay lá rồi, còn trong trái tim em, đến bao giờ mùa thu thay lá?
* Những dòng nhất ký còn lại cuối cùng của cuộc đời em….kết thúc những dòng chữ này, coi như trái tim em đã chết!
Ngày….tháng…..năm….
– Đó là một sớm đầu thu trong lành, em mơ màng thức dậy sau tiếng đánh thức của mẹ. Mẹ nói rằng hôm nay là ngày đầu tiên em trở thành một cô sinh viên đại học, cần phải tập tác phong nhanh nhẹn, hoạt bát. Vậy là em lớn rồi ư? Thú thực em chẳng thích lớn tẹo nào, em chỉ muốn mãi mãi là cô học sinh cấp ba được cắp sách đến trường, được vi vu đây đó chụp ảnh, chơi đùa cùng những đứa bạn thân thiết, hơn thế nữa em còn muốn được ăn những món mẹ nấu, muốn được mẹ chiều chuộng yêu thương. Nhưng lớn thì cũng đã lớn rồi, em không thể nào biến hóa cho mình bé lại được, vậy là em đã vận hết sức của mình để có thể đứng vững trên mặt đất bước vào phòng vệ sinh…..
Ngày nhập học đầu tiên, em chọn phối hợp một chiếc váy mullet đen dài xếp ly cùng một chiếc áo sơ mi tay thụng cổ lọ màu trắng tinh khôi. Em là vậy đó, ngay từ lúc đó em đã muốn thể hiện rõ mình là một nhà thiết kế tương lai. Phải, em yêu thích ngành thiết kế. Và chính vào lúc em lựa chọn trường đại học đó, em đã chính thức gắn kết cuộc đời mình với anh!
Ngày….tháng…năm….
– Đó, vẫn là ngày đầu tiên em vào đại học. Đó, vẫn là một ngày nắng nhẹ đầu thu. Dường như hạ vẫn còn vương vấn với nhân gian, em cảm thấy đâu đó vẫn còn những dấu tích của mùa hạ lưu lại. Bất chợt em ngửi thấy hương ổi chín bay thoang thoảng khắp không gian, ngó quanh ngó quất đều không thấy một bóng người. Thất vọng! Em cúi đầu nhìn vào quyền sách đặt trước mặt nhưng mũi vẫn không ngừng hếch lên hít lấy hít để mùi thơm dịu đó. Thật là xấu hổ với hành động ấy. Ngay trong lúc em không thể chịu được nữa, bụng em đã bắt đầu phản ứng thì có một người đã đột ngột bước lên từ sau lưng em, người ấy dịu dàng ngồi lên thành lan can giống như em và đặt vào tay em một quả ổi chín mọng. Một cách rất tự nhiên tay người ấy chạm vào tay em. Chính là anh, anh chính là người ấy.
“ Thèm lắm hả? Cho này, ăn đi!”
“Cảm ơn….không thèm” Em bướng bỉnh lắc đầu nhưng tay thì cứ giữ khư khư quả ổi không chịu buông.
“Thật sự không thèm? Vậy đưa cho tôi đi” Anh vẫn mỉm cười dịu dàng, có một chút gì đó hơi gian manh định giật lại quả ổi từ trong tay em. Em lo sợ cất nó vào trong túi áo phía bên trái, em làm thế để không cho anh lấy lại đấy, biết không?
“ Eh…làm cái gì đó, cho rồi thì không được đòi lại”
“Trẻ con!”
Em thấy anh cười, sao lúc nào anh cũng cười thế? Nụ cười của anh như tỏa nắng vậy, em thấy thật choáng váng, vội vàng cúi mặt xuống quyển sách nhưng đáng tiếc em cũng không có đọc được cái gì, đầu óc đã sớm bay đến cạnh anh rồi.
“ Cầm sách ngược rồi kìa” Một lúc lâu sau, cũng không biết đã trải qua mấy thế kỉ, anh vỗ vai em nhắc nhở.
“Biết…..à mà đằng ấy tên gì?” Em luống cuống đổi chủ đề.
“ Luhan!”
“Luhan? Cái tên nghe lạ…ở khoa nào?”
“Ra trường rồi, chỉ về làm giảng viên tạm thời vài tháng thôi!”
“A….hẳn nào thấy lạ. Vậy năm nay bao nhiêu tuổi? Đã lập gia đình chưa? Bố mẹ tên gì, nhà ở đâu?” Thói quen tra khảo của em lại bắt đầu. Cũng chỉ tại bố em là một sĩ quan cảnh sát, em xin lỗi nhé!
“ Sao hỏi gì mà kinh thế? Thậm chí còn không chịu gọi hẳn hoi. Thật không ngoan chút nào” Anh cau mày khó chịu, lần này thì không cười nữa. Em cũng ương bướng không kém.
“Tại anh không cho tôi biết anh bao nhiêu tuổi, tôi còn tiện mà xưng hô chứ. Cái mặt non choẹt thế này thì 19 là …..”
“Tôi 26 tuổi rồi!” Câu trả lời của anh đã khiến em thực sự thấy choáng váng. Anh hơn em tận 7 tuổi liền đấy, vậy mà sao anh vẫn có một nét nào đó trẻ con cực kì. Nhìn anh em lại thấy mình già đi nhiều quá.
“ Vậy à….em 19 tuổi, cảm ơn vì đã tặng cho em quả ổi. Đi đây”
Khi biết anh thực sự hơn em nhiều tuổi như thế cũng nên có một chút xấu hổ. Em bắt đầu gọi anh xưng em rồi vội vàng nhảy xuống khỏi lan can, phủi váy và ôm sách chạy đi thật nhanh, em thấy xấu hổ, thấy mình thật là một đứa con gái xấu tính. Vậy là hình tượng của em bị hủy hoại rồi đấy.
Ngày….tháng…năm….
– Đó, lại là một buổi chiều nữa của mùa thu. Em đang ngồi nghe nhạc tại chỗ cũ, vẫn tiếp tục ngồi trên lan can hưởng thụ phút giây hiếm hoi trong ngày thì bị anh giật tai nghe. Đôi mắt em mở to nhìn anh chằm chằm như không thể hiểu nổi anh đang làm cái quái gì. Đang định quát mắng anh một trận thì lại bị anh giáo huấn trước “ngàn” trận :
“ Hôm nay không lên lớp sao?”
“ Không, em có tiết trống”
“Ừ…vậy là ra đây nghe nhạc?”
“Phải”
“Con gái mặc váy mà sao cứ thích ngồi trên đó, mau xuống đi”
“Liên quan gì anh nào?”
“Có liên quan, khó chịu lắm”
“Tại sao anh khó chịu?”
“Bạn gái mình cố ý khiêu khích đàn ông như vậy, ghen rồi!”
“ Ừ thì ghen! Ghen?! Bạn gái….anh nói cái gì thế?”
Em đã quên không biết rằng dịu dàng chỉ là cái vỏ bọc của anh. Thực sự anh rất là đáng ghét. Em nhảy xuống khỏi lan can và đứng nhìn anh, kiễng chân cao thêm một chút để cái cổ không bị mỏi vì ngẩng quá lâu.
“ Nói gì nào, em là bạn gái của anh, không phải sao?”
“Thôi đi, em về trước” Em giận dỗi, em không thích bị anh mang ra đùa cợt như thế. Dù gì anh cũng đã lớn tuổi như thế, cái trò tán tỉnh cũ rích ấy áp dụng với em thì được cái gì nào? Người đẹp trai như anh mà thèm quan tâm tới em á? Nằm mơ!
“Khoan đã….tên em là gì? Quên lần trước chưa hỏi?”
“Hơ….bảo người ta là bạn gái, bạn gái mình mà cũng không biết tên, anh có bị làm sao không?” Em khó chịu. Cứ tưởng ít ra anh muốn trêu đùa em thì cũng phải tìm hiểu em đã chứ. Đằng này không biết tên người ta mà cũng dám nhận là bạn gái. Hứ
“Không biết, thế tên là gì nào?” Anh bối rối vò mái tóc của chính mình rồi làm ra vẻ biết lỗi hỏi em. Luhan ơi là Luhan, cái chiêu tỏ ra đáng thương của bọn con trai, em đây nhìn chán rồi.
“ Tự tìm hiểu đi. Biết rồi thì đến gặp em!” Và em lượn ngay sau đó. Đi nhanh không thèm ngoảnh lại, tại vì em nhận thấy anh rất là thú vị. Thú vị đến nỗi nếu em mà còn quay lại, em sẽ không chịu được mà hét lên tên của mình cho anh biết mất….
“Nhưng mà anh có chuyện cần nói….không thì sẽ không kịp ” Giọng anh ở phía sau vọng lại, có chút do dự gì đó.
“Mặc kệ…nhớ ra tên thì hãy gặp lại ”
Ngày….tháng….năm….
– Không biết đã bao lâu rồi, mùa thu đang vào những ngày cuối cùng, một số chiếc lá dần dần rụng xuống kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của chính bọn chúng, em vẫn ngồi trên lan can quen thuộc, vẫn cầm quyển sách đặt ở phía trước, vẫn mặc những chiếc váy mullet mà em yêu thích nhưng….đầu em không thể tập trung được nữa. Dường như đã rất lâu rồi, từ ngày em yêu cầu anh phải tìm ra tên của em, em đã hoàn toàn không còn thấy bóng dáng anh ở bên cạnh. Anh giống như một chiếc bong bóng vậy Luhan à, anh biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của em như thế ư?Em không biết cảm giác hiện tại là gì? Yêu ư? Buồn cười quá, em mới gặp anh có đúng hai lần thôi mà, hai lần không đủ để bắt đầu một cuộc tình đâu. Em vẫn còn là một cô bé mới lớn, phải vậy không? Em không thể thích ứng được với cuộc sống trong trường đại học, bởi vậy khi có một người đàn ông đối xử dịu dàng với em đã khiến em rung động.
“Này, đang nghĩ đến ai thế?” Tiếng gọi của cô bạn cùng phòng tên Eunmi khiến em giật mình. Ở trong kí túc xá này, ngoài cô ấy là bạn ra, em hầu như không có bạn nào khác. Tụi em đã sớm tối có nhau trong suốt hai tháng rồi, thân thiết là chuyện sớm muộn cũng xảy ra. Và hôm nay, cô ấy đã nhìn thấy em trong tâm trạng thất thường. Khi đôi bàn tay của Eunmi đặt lên trán em, cô ấy đã cau mày lẩm bẩm “ Không có ốm? Tại sao lại buồn bã như thế? Giống hết kẻ thất tình ý!”
“Làm gì có, cứ nói bậy” Em lắc đầu chối đẩy rồi uể oải đứng lên đi ra ngoài hành lang bộ hóng gió.
“Cô nương ơi. Ba chữ ‘nhớ người yêu’ hiện trên trán rồi kia kia, còn chối nữa” Tiếng Eunmi vẫn vọng lại phía em. Thật sự bộ dạng của em dễ bị phát hiện thế sao?
Luhan à, anh đến giống như một cơn gió vậy, lặng lẽ nhưng không làm má em rát buốt, lặng lẽ nhưng không mang theo bụi bặm. Nhưng mà, anh lại đi rồi. Anh nói đi là đi thật sao? Ừ….anh đi đi, anh cứ biến mất khỏi tầm mắt của em đi, em tuyệt đối sẽ không buồn, em thề đấy.
Mùa thu đã thay lá rồi, đã sắp sửa khoác lên mình một bộ áo khác. Đó là mùa thu của thiên nhiên. Còn mùa thu trong trái tim em, mùa thu có hình bóng của anh cũng hương vị của ổi chin mọng, đã thay lá được chưa?
Ngày….tháng….năm….
“Mùa đông về rồi, lạnh lắm đấy, cậu nhớ mặc áo ấm khi ra ngoài đi” Eunmi đưa đôi tay lên vuốt má em. Đôi tay của cô ấy thật ấm áp, giữa mùa đông mà vẫn ấm áp như vậy. Còn tay em thì trái ngược hoàn toàn, hình như để ngoài lạnh quá lâu nó sớm đã cứng buốt đi rồi. Em thậm chí còn không cảm nhận được cái lạnh buốt thấu xương tủy ấy nên tay vẫn nắm khư khư chiếc bút để viết những dòng chữ này. Em thấy mình thật tồi tệ, tại sao một đứa con gái 19 tuổi như em lại cứ phải giống một bà cụ già thế này cơ chứ.
“ Biết rồi, cậu mau ra ngoài với bạn trai đi, nhớ mua gà rán KFC cho tớ đấy” Em đã gắng gượng mỉm cười vỗ vào tay cô ấy rồi quay trở lại với hình ảnh cây bàng cuối góc sân.
“ Cậu thật là đáng ghét. Tại sao lại từ chối nhiều người như thế? Còn nói là không yêu ai, chắc chắn cậu đã có người trong lòng rồi chứ gì?” Eunmi cười khúc khích đánh nhẹ vào cánh tay em.
“ Làm gì có” Em ngượng ngùng che dấu nhưng muộn rồi, đã bị cô ấy nhìn thấu tâm can. Thật xấu hổ.
“Thôi…có thì cứ nói ra. Mà sao chẳng thấy anh ta đến đây bao giờ nhỉ? Anh ta không ở trường mình à?” Eunmi vẫn không chịu buông tha em. Câu nói của cô ấy đã vô tình chạm vào nỗi đau sâu kín nhất trong lòng em. Anh đến đây bao giờ ư? Anh đã đến rồi nhưng lại đi, và…có lẽ sẽ không bao giờ đến nữa.
Em tiếp tục ngắm cây bàng trong tuyết. Bây giờ bàng đã bị tuyết phủ lên một màu trắng xóa rồi, tự nhiên em muốn chạy ra đó, tìm kiếm những chiếc lá khô bị vùi xuống dưới lớp tuyết kia. Em muốn gắn tất cả những chiếc lá ấy trở về cây. Em không cho phép chúng thay lá như thế. Bao giờ mùa thu trong lòng em thay lá chúng mới được thay lá. Nhưng….bao giờ thì mùa thu của em thay lá đây?
Ngày…tháng….năm….
– Mùa xuân năm sau, người con trai mang tên Luhan vẫn bạt vô âm tín. Không có tin tức nào liên quan đến anh ta cả. Mặc dù em đã dùng mọi cách, gián tiếp có, trực tiếp cũng có để hỏi về anh ta qua các giáo viên nhưng hoàn toàn nhận được số 0 tròn trĩnh. Em hối hận vì đã không lấy số điện thoại của anh ta. Luhan đáng ghét, anh có biết em nhớ anh đến phát điên không? Dù đã tự nhủ thầm anh chỉ là một cơn gió ngang qua đời em, sẽ không có gì đặc biệt cả nhưng tại sao em không làm được? Hình ảnh của anh qua bao nhiêu năm tháng đã in hằn vào trong trái tim em. Hình như em đã….yêu anh mất rồi!
Cây bàng trong độ xuân đang đâm chồi nảy lộc. Vậy là bàng đã hoàn tất một lần thay lá mới. Cơ hội thay lá mà thiên nhiên ban tặng cho nó thường xảy ra như một vòng tuần hoàn. Vậy tại sao em vẫn không thể thay lá cho trái tim vốn đã mệt mỏi của mình?
Ngày…tháng….năm…..
Nắng. Dịu nhẹ. Gió. Mát dịu. Em chầm chậm xoay người ngồi lên lan can của dãy nhà thể chất phía góc nhỏ nhất của học viện. Lần này em mang theo một quyển tiểu thuyết lãng mạn chứ không phải một quyển sách lý thuyết nào cả. Em che dấu mọi suy nghĩ của chính bản thân mình, chìm đắm vào trong thế giới tình cảm giả tạo, hư ảo đó. Bây giờ đã là mùa hạ rồi, cũng may là nắng lên không gắt gao lắm, như vậy làn da của em sẽ được bảo vệ, sẽ không bị sạm đen xấu xí đi nữa. Liệu anh có thích một cô gái có nước da ngăm đen không nhỉ? Ha, điều đó đâu còn quan trọng nữa, anh đã biến mất khỏi cuộc sống của em thật sự rồi. Em không đợi nữa đâu, em không muốn trái tim mình mệt mỏi nữa.
Thế nhưng, hương ổi chín lại thoang thoảng khắp không gian, em đánh rơi cuốn tiểu thuyết bìa màu cam nhạt, nhảy khỏi lan can và quyết định không quay đầu lại. Em rất sợ, nếu như quay đầu lại chỉ là một bức tường thì sao? Như thế chắc chắn em sẽ phát điên lên mất.
“ Em còn muốn ăn ổi chín nữa không? Anna?” Giọng nói khàn khàn mang đầy ma lực cuốn hút ép em phải quay lại. Vậy là em xoay gót chân quay lại, nhận ra thân hình cao gầy quen thuộc trước mặt mình, em không kìm được nữa, nước mắt đã bắt đầu tuôn rơi. Lần đầu tiên khóc trước mặt con trai nhưng em không hề xấu hổ. Bởi vì gần 9 tháng xa cách, em cứ ngỡ sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Nhưng bây giờ anh đang ở trước mặt em, Luhan đang ở trước mặt em, không những không xấu đi, không già đi như em tưởng, trái lại còn mang đầy sự tươi trẻ của thanh niên mới lớn. Em bất ngờ, cứ thế òa khóc thật to…
“Ngoan, đừng khóc, anh đã trở về rồi” Anh dịu dàng bước đến bên em, dang rộng cánh tay ôm ấp cơ thể nhỏ bé của em vào lòng. Luhan à, cuối cùng anh cũng trở về.
“ Đồ….đáng ghét, chết….đi cho….rồi” Giọng em ấp ức vang lên giống như một đứa trẻ nũng nịu đòi kẹo, hay giống như một con mèo lười làm nũng chủ nhân?
“ Đừng giận, chẳng phải cuối cùng đã tìm ra rồi sao? Em là Anna, là bạn gái của anh, không phải sao?” Anh mỉm cười dịu dàng vuốt mái tóc của em.
“ Ai là bạn gái anh? Đừng có mơ” Sau khi òa khóc hờn dỗi, em cũng lấy lại hình ảnh, bàn tay đẩy mạnh người anh ra. Trong một khoảnh khắc, em thấy người mình lạnh đi, không có anh….mùa hạ vẫn khiến cho em thấy lạnh ư?
“ Vậy không là bạn gái, thì anh đi tiếp” Anh nhoẻn cười gian manh, quay gót chân định bỏ đi, thấy thế em vội vàng lao đến. Anh có biết lúc đó em nghĩ gì không hả? Em đã nghĩ : anh đúng là người mà em cần nhất, anh đúng là tia nắng mặt trời ấm áp của em, anh đúng là….người mà em yêu thương nhất.
“Đừng đi…”
“Có lý do nào không?”
“Em…y..à…thích anh!” Em lí nhí lên tiếng sau đó vùi mặt vào lưng của anh, hai tay vòng lên phía trước ôm lấy eo anh.
“ Thích thôi à?”
“Ừ”
“Thích thì anh đi”
“Đừng…”
“Thích hay yêu?”
“Hm…yêu”
“Vậy thì tốt, ra đây anh bảo cái này”
Giọng anh hình như rất vui, từng lời từng chữ đều dụ dỗ em một cách quá giảo hoạt. Bao nhiêu ý nghĩ sẽ giận dữ, sẽ lạnh nhạt với anh trước kia của em hoàn toàn tan biến. Bởi vì em là Anna, một Anna không thể nào từ bỏ được Luhan!
Ngày….tháng….năm…..
Hôm nay là ngày em tốt nghiệp đại học. Tấm bằng khen màu đỏ chói đang được trưng bày tại phòng khách của anh. Cuối cùng thì em cũng không còn bé nữa, em đã 23 tuổi rồi đấy. Như vậy đồng nghĩa với việc anh tròn 30 tuổi, như vậy đồng nghĩa với việc chúng ta yêu nhau đã được bốn năm. Em nằm trong lòng anh ở trên chiếc giường nhỏ và nghịch những chiếc cúc áo màu đen trên sơ mi của anh.
“Anna này….Em nói xem, tại sao em lại chờ anh trở về? Lúc đó, em không thích một ai khác sao?” Giọng nói trầm trầm của anh vang lên bên tai khiến em có chút nhột nhột, em ngửa mặt lên nhìn anh rồi chu miệng đáng yêu “ Ai bảo anh quyến rũ con gái nhà người ta, đi du học ngắn hạn cũng không thèm báo, hại người ta tưởng anh giận người ta nên đi rồi chứ”
“Em học ở đâu cái kiểu người ta?”
“ Anh đó!”
“Cho em ba giây để nói lại”
“Anh…”
“Em bị phạt”
Anh cười gian để tay lên eo em, kéo người em nằm lên cao một chút sau đó…..em chỉ còn có thể cảm nhận được đôi môi mềm mại của anh chạm vào bờ môi em. Đây là lần đầu tiên chúng ta có nụ hôn sau bốn năm yêu nhau. Em thấy thật hạnh phúc. Anh lúc đầu nhẹ nhàng mơn man bên ngoài sau đó cứ tiến sâu hơn. Sự nồng nàn nhiệt huyết của anh đều đặt hết vào nụ hôn này. Em cảm nhận được điều đó.
Bỗng nhiên anh rời khỏi môi em, nhẹ đưa tay lên vén lọn tóc lòa xòa trước trán của em. Giọng nói nhẹ nhàng hơi khàn vang lên bên tai, giống như một lời “phán xét” cho cuộc đời em sau này.
“Anna, chúng ta kết hôn nhé!”
Ngày….tháng….năm….
Nắng nhạt nhòa cố gắng tìm cách lẻn vào căn phòng trên tầng hai này. Em mơ màng thức dậy sau một giấc ngủ dài nhưng không mấy thoải mái. Vẫn là bóng tối như thế, đã hai năm nay em quen với không gian này. Vừa lạnh lẽo, vừa tối tăm, vừa đáng sợ, nhưng….em thích! Anh có biết không? Chỉ có bóng tối mới thỏa mãn nguyện vọng của em, mới để em không bao giờ nhìn thấy bản thân mình trong gương, để không bao giờ nhìn thấy căn phòng vừa quen thuộc vừa xa lạ này. Em ngắm chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi trong bóng tối mờ ảo. Trong bóng tối nó vẫn luôn trở nên nổi bật, váy cưới này vốn đã thấm đẫm nước mắt của em. Em ghét nhing thấy nó. Nó là nguyên nhân dẫn đến sự xa cách của chúng ta, anh à, em không thể cứ mãi thế này được.
Em còn nhớ về ngày đó, em tự soi gương và nhìn ngắm mình. Trong bộ váy cưới màu trắng tinh khôi do chính tay em thiết kế, em cảm thấy mình thật đẹp, giống như một nàng công chúa bước ra từ trong cổ tích. Người ta bảo những người phụ nữ thường thấy ngày cưới là ngày hạnh phúc nhất. Nhưng đối với em, ngày cưới là ngày trái tim em xuất hiện một vết thương.
Ngày cưới của chúng mình biến thành ngày em mất anh mãi mãi. Em đã thấy máu, máu ở khắp nơi, loang lổ trên mặt đường, trên bộ vest màu trắng của anh, trên cả chiếc váy cưới của em nữa. Em nghĩ mình không có đủ can đảm để viết những dòng này, nhưng….em vẫn sẽ viết, sau hôm nay có khi em đâu còn viết được nữa.
Nếu như lúc đó em không bướng bỉnh đùa nghịch anh thì ô tô đã không bị mất hướng, đã không xảy ra tai nạn. Là do em mà ra cả. Từng cảnh tượng ấy như ám ảnh em mãi, ám ảnh em trong những giấc mơ.
“Đừng khóc….không phải…lỗi của em” Giọng anh đứt quãng an ủi em, từng câu nói run run của anh khiến em nhận ra anh đang rất đau đớn, vậy mà anh vẫn cười.
“Huhu….Luhan, anh đừng như thế mà, không thể được, xe cứu thương sắp đến rồi, đừng bỏ em nhé” Em đau đớn cất lời, tay chỉ biết giữ chặt vết thương đang rỉ máu của anh.
“Ừ…anh sẽ không bỏ em. Anh….luôn…ở cạnh em…mà” Anh ôn nhu dỗ dành em nhưng anh có biết anh càng như thế em càng sợ không? Chúng ta đã rơi vào im lặng, em chỉ biết chờ đợi xe cứu thương đến. Quãng đường này sao hôm nay vắng vẻ như vậy chứ.
“Anna à…”
“Em đây. Hức, hức”
“Anh…yêu …em”
“Em biết, em cũng yêu anh, anh đừng nói gì nữa, xe cứu thương sắp đến rồi, sắp đến rồi…”
“Không kịp đâu…hự” Anh nhăn nhó mặt, một ngụm máu từ khóe miệng lại trào ra. Bàn tay anh nắm chặt lấy tay em nãy giờ hình như mỗi ngày một lỏng ra, em gắt gao nắm chặt nó trở lại.
“ Anh đừng nói nữa mà, xin anh đấy” Em òa khóc ôm lấy anh, để cơ thể em ủ ấm cho anh, anh không thể cố gắng thêm thì em biết làm thế nào.
“Anh buồn…ngủ quá….anh….ngủ đây….”
“Đừng….không được ngủ”
“Không sao….anh ngủ chút thôi, đợi xe đến…”
“Không được, Luhan à, anh mau mở mắt đi…” Em nhìn khóe miệng anh đang mỉm cười mà lòng thắt lại, trái tim em có thêm nhiều vết dao cứa qua, mỗi lúc đau đớn trào ra nhiều hơn.
“ Anna…lát gọi anh dậy nhé….yêu….” Bàn tay anh rời khỏi tay em, hơi ấm càng ngày càng tàn dần. Em lo sợ nắm lại bàn tay, mắt không ngừng ngó quanh đường. Xe cứu thương, các người làm ăn kiểu gì thế.
“Luhan à….anh đừng có ngủ, em sai rồi, dậy phạt em đi mà” Em nức nở khóc, rồi thường nhớ đến hình phạt của anh trước kia dành cho em. Nếu bây giờ em làm vậy, anh có tỉnh lại không? Em vội vã đặt môi mình lên bờ môi đang bị bao phủ bởi mùi vị tanh lợ của máu, nhẹ nhàng hôn anh, nước mắt em cứ thế chảy theo khóe mắt xuống gò má, rồi….môi em nhận thấy sự mặt chát của nước mắt, lúc ấy em mới từ từ rời môi anh ra, nhìn anh thật lâu, thật lâu…
“Luhan, em yêu anh”
Ngày…..tháng….năm…..
Em mặc váy cưới ngày trước của chúng ta. Lần đầu tiên em đưa tay bật công tắc đèn phòng của chúng ta. Căn phòng này vốn dĩ sẽ rất ấm áp, nhưng….tại lỗi của em mà nó trở nên lạnh lẽo thế này. Em ngắm mình trong gương rồi nhìn lên ảnh cưới của chúng mình. Trong ảnh, anh vòng tay ôm lấy eo em, nụ cười ấm áp của anh vẫn nở trên môi, em thấy dường như nụ cười ấy mới chỉ biến mất hôm qua thôi. Đứng nhìn mãi em cũng ngồi xuống bàn trang điểm, tô môi kẻ mắt truốt mi đầy đủ. Em tự ngắm mình trong gương. Thật đẹp anh à!…
Nắng. Vệt nắng chiếu xuyên qua nhánh cỏ mềm. Một cách nhẹ nhàng, nắng vuốt ve thảm cỏ êm mượt.
Em ngồi tại nơi đây, ngắm nhìn những chiếc lá cuối cùng của cây bàng cuối góc sân đang rụng lá.
Từng chiếc lá màu cam yếu ớt rơi xuống mặt đất lạnh, tiếng rơi mỏng manh khiến cả không gian im lặng trở nên cô mịch hơn.
Em tự hỏi, đến bao giờ mùa thu mới thay lá? Mùa thu của thiên nhiên đã sớm thay lá rồi, còn trong trái tim em, đến bao giờ mùa thu thay lá ?
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ thay lá được nữa. Bởi khi em kết thúc dòng viết này, ở cổ tay em sẽ xuất hiện một dòng máu nhỏ, kể từ giờ phút này em sẽ đi tìm anh, anh nhé…..
To my darling : Luhan, my darling! Anh hãy luôn nhớ rằng, chỉ có anh mới là ánh nắng của em. Em không bao giờ cho phép anh rời xa em như thế nữa đâu. Chúng ta đã luôn hứa là sẽ ở bên nhau. Bởi vậy, Đức Mẹ à, dù thiên đường hay địa ngục, hãy để con đi theo anh. Chỉ cần có anh ấy, con sẽ không bao giờ thấy cô đơn nữa.
~ THE END ~