POV: Vào ngày nọ…
Bỗng tôi nhận đc 1 cuộc đth..và đó cx là cuộc đth cuối cùng mà tôi đc nhìn và nghe thấy giọng nói của anh !
Anh ấy là ng mà tôi yêu thương nhất đã rời khỏi thế gian này..
Cuộc đth gọi đến tôi rất vui khi anh gọi cho tôi.Tôi nhấc máy lên.Câu nói đầu tiên mà anh ấy thường nói vs tôi khi đth là “heloo em,dạo này em sao rồi có khoẻ không ? Ăn gì chx ?” Nhưng hôm nay lại lag câu nói khác “Tạm biệt em !”
Câu nói ấy khiến tôi bất ngờ..tôi chx hỏi lại thì anh đã tắt … Điện lại đầu dây bên kia vẫn không chịu nhấc máy..Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.Và tôi lấy xe phi thẳng đến nhà anh ở
Tôi còn nhớ lần cuối mà anh điện cho tôi là ngày 5/2/2018 !!! Và sau lần đó … tôi không còn thấy anh ấy cười nữa … anh ấy đã tự kết liễu cuộc đời mình khi còn ở tuổi ăn chơi…
Có lẽ đây là áp lực chăng? Hay chỉ là một bộ phim dựng lên ? Câu hỏi này tôi chx bao h trl đc…
Câu chuyện đã rất dài…Tôi viết lá thư này thì đây cũng là lá thư cuối cuộc đời tôi ! “Này ! Tôi lên đó với anh nhé !” . “Đc” . Câu truyện kết thúc tại đấy..và đấy là câu truyện của nỗi buồn đau đớn của anh ấy và tôi.
Anh ấy buồn vì chuyện gì tôi cx ko bt..
Nhưng tôi buồn vì anh ấy bỏ tôi !! Anh ấy lm đau tôi thì tôi phải gặp vào trừng trị anh ấy… cám ơn mn đã đọc tấm thư này ! Tôi mong rằng nơi đó anh ấy vẫn nhớ đến hình bóng của tôi…