Trịnh Hoài Phương•2005-cô gái mang gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm, khó đoán và một trái tim phủ đầy bóng tối. Ít ai biết đằng sau dáng vẻ mạnh mẽ, ko bao giờ cười một nụ cười thật sự ấy là những vết thương hằn sâu từ quá khứ, là nỗi đau kéo dài ko lời gửi đáp. Âm nhạc trở thành nơi duy nhất để cô có thể kể những điều mà cả để giới chẳng ai biết. Giữa ánh đèn sân khấu là những lời đồn đại, cô chọn cách im lặng, chỉ để âm nhạc thay lời. ❓Liệu tình yêu thương từ những người bên cạnh mang đến có đủ để kéo Hoài Phương ra khỏi bóng tối của quá khứ…hay cô sẽ mãi mắc kẹt trong chính nỗi đau của mình? ⚠️Đây ko phải là chuyện tình yêu. Đây là hành trình vượt qua bóng tối để tìm lại chính mình. Bạn nào ko thích có thể ko đọc vì mình chỉ viết cho vui thôi.
[Rap Việt 4] The Black Rose~ Comments