CHIA TAY CHƯA HẲN LÀ HẾT YÊU.
Trong cuộc sống, sẽ có lúc bạn phải chứng kiến những cuộc chia tay... Không cuộc chia tay nào không buồn... Nhưng bạn đừng quên, chỉ hôm qua đi ngoài phố em thấy những hàng cây bên đường đã rụng hết lá, chỉ còn những cành khẳng khiu, chẳng còn những tán lá rủ, không có những chùm đèn ven hồ.
Tất cả dường như im lặng như những tiếng trở mình của mùa đông rất khẽ.Còn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi. Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhau. Còn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau. Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhau. Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là một chút sắc màu cho cuộc sống này... Nhưng điều ấy không có nghĩa là, không... Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương.
Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ.
Ven hồ nhiều đôi tình nhân hạnh phúc. Một chàng trai gầy và cao đi cùng một cô bé nhỏ nhắn xinh xinh. Đang đi, chân cô bé bị trượt xuống, có vẻ rất đau, chàng trai chẳng nói lời nào, chỉ cúi xuống cõng cô bé lên lưng, những bước đi vội vã chở nặng tình yêu,họ có cả những cánh hồng. Hình như chưa bao giờ anh tặng em những bông hồng như thế. Em cũng không buồn đâu. Nhưng anh à, em thấy dường như càng ngày tình cảm em dành nơi anh càng chạy đi đâu mất, em đã cố gắng để buộc chặt nó vào anh, nhưng không thể, những tình cảm nơi trái tim bướng bỉnh của em cứ nhảy nhót…Trước mắt em, lại thêm một chàng trai nữa đang cõng một cô gái trên lưng anh. Cậu bé đó rất trẻ, cả cô bé nữa, nhưng không phải vì cô bé bị ngã, cũng không phải vì chân cô bé đau, chỉ đơn giản là cậu bé muốn cô bé ở gần mình hơn. Em không yêu anh nữa ư? Không hẳn! Em không quan tâm đến anh nữa ư? Không phải! Em yêu một người khác ư? Càng không phải! Em quá bận rộn ư? Cũng không phải! Vậy thì tại sao? Có lẽ là em thay đổi, đơn giản thế thôi.
Thời gian thay đổi,không gian thay đổi,tất cả đều thay đổi vậy thì tại sao em lại không? Em có thể ít yêu anh hơn, có thể chỉ coi anh là một người bạn. Nhưng sau này cũng có thể sẽ khác phải không anh? Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế! Hôm nay một người bạn mời em đi uống nước, em biết nếu đi có thể em sẽ chẳng bao giờ trở về bên anh nữa. Em định nhắn tin hỏi ý anh,nhưng em lại sợ một điều gì đó mong manh!.
Nhìn những hàng cây trụi lá kia anh có biết thực ra chúng đang chứa trong mình những mầm non mới đầy sức sống - có thể sẽ là những chiếc lá xanh tươi, cũng có thể chẳng là gì cả. Em và anh cũng vậy đấy, có thể là người yêu, có thể là bạn, cũng có thể là những người xa lạ. …" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình Có người đã nói với em rằng: " Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. Và chia tay có thể là khởi đầu cho một sự bắt đầu mới.
HẾT