Hello xin chào đến truyện Không Lời...
Tác giả: Hieu Minh
Hello xin chào đến truyện Không Lời Giải của tôi truyện có xu hớng kinh dị pha một chút ma mị,trinh thám nếu không còn gì bận tâm thì xin mời đọc truyện.
Không lời giải
Tôi là Hiếu,năm nay là đầu năm cấp 3 của tôi. Mẹ nói tôi nên vào những trường tốt nhất nên tôi đã luôn cố gắng học để đậu vào trường trung học Phổ Thông Nguyễn Hiền,tôi thấy đây là ngôi trường khá ổn với số điểm lấy không quá cao nên tôi suôn sẻ vào được ngay.
Sau những ngày hè nóng nực thì tháng 9 gần đã tới, tôi lại phải cắp sách tới trường.Ờ thì là môi trường nên tôi đã khá bỡ ngỡ nhưng chuyện lạ như thật là con bạn cấp hai của tôi học ở đây còn chung lớp với tôi nữa.Hoa, lâu quá không gặp nhỉ,tôi nói với nó.Nó lại đáp lại tôi với giọng điệu trầm lạ thường:"Mày biết gì chưa,thằng Duy chết rồi đó."
Sao lại có chuyện đó được chứ.Tao lại gạt mày làm gì,bữa trước tao vừa đi học thêm về,đi ngang nhà nó thì tao thấy nó treo cổ trong nhà,người nó tím bệt lại nữa mà,ba má nó ngồi kế bên khóc to mà tao nghe còn nổi cả da gà mà
Mà sao nó lại chết nhỉ,tôi hỏi con Hoa thì nó lại trả lời:"tao không biết nữa,mày tự đi mà tìm hiểu đi."Sao nay con này lạ nhỉ,nhìn nó như người mất hồn ấy,mà còn tỏ vẻ mặt nguy hiểm nữa chứ.Trưa hôm ấy,Sau khi tan học tôi lại qua nhà thằng Duy xem sao,đúng thật là nó đã chết nhưng mà,mà,Hiếu!!Một giọng nói to vang lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi,à thì ra là chú Tư(Cha thằng Duy) đây mà.Dạ chú lâu rồi gặp,mấy bữa nay sao không thấy chú qua nhậu với ba con nhỉ,haizz mặt chú nhìn đăm chiêu một hồi thì nói:"Bạn con ấy con Hoa chết rồi hôm qua mới mai táng rồi."Một dòng gió lạnh sượt qua người tôi,sao con Hoa chết mà sáng nó vẫn nói chuyện với mình được.Còn thằng Duy sao rồi chú,tôi hỏi dồn ông chú thì ông nói Duy ơi bạn mày kiếm mày này con.Ông ấy đâu biết là trán tôi đã ướt đẫm mồ hôi vậy thật sự thằng Duy không hề chết mà người chết là con Hoa sao?Con hoa sao lại nói chuyện với mình.Vừa lúc thằng Duy đi ra hỏi:"Sao vậy Hiếu,kiếm tao làm gì.Không gì đâu nói xong tôi chạy về trong sự ngỡ ngàng của nó.
Tôi suy nghĩ là sao?à mà thôi,mọi chuyện kì lạ thật. Buổi trưa hôm ấy tôi phụ mẹ nấu ăn rồi lại dọn nhà cả buổi nên không có thời gian để lướt facebook hay gì cả,vì quá nên có lẻ là nguyên nhân tôi tỉnh dậy lúc 6 giờ tối,tôi tắm rửa,rồi lên phòng chơi điện thoại. Ting ting,một tin nhắn gửi từ gmail của tôi trong đó nói.
Xin chào,tao là Hoàng lâu qua không gặp mày. Ủa Hoàng là ai vậy ta,mình có quen nó hả trời còn nếu có quen mình cũng chả biết gì về nó.Một dòng tin nhắn nữa lại gửi tới tôi
Mày thấy cái chết con Hoa có đẹp không,à quên mày đâu thấy đâu nhỉ,nó nói và la hét quá nên tao phải kéo đứt dây thanh quản nó ra cho nó im mồm lại còn cái xác to quá nên tao chỉ định chặt ra thôi mà lại thấy tốn thời gian nên tao vứt xác nó đại ở đấy.
Tôi nhắn lại với nó
Mẹ mày tao đâu quen biết gì mày mà mày lại nhắn qua email tao.
Nó nhắn lại
Mày nên dành thời gian để suy nghĩ đi Hiếu,ngày xưa mày cũng thế thôi.
Dòng tin cắt ngay tại đó,quá nhiều điều xảy ra,làm tôi suy nghĩ nhức cả đầu.Tôi định đi ra làm bát cơm cho no rồi đi ngủ cho đã tới sáng còn đi học nữa mà nhưng tôi lại thôi vì tôi đang hơi mệt.Hiếu ơi dậy đi con sắp 7h rồi kìa,Tôi lật đật đánh răng,thay đồ rồi đi học,tôi đạp xe đến trường,vào lớp,tôi lấy vở ra ngồi học một lát.Sau khi tiếng trống vang lên,cô tôi đi vào và nói lớp ta hôm nay có bạn mới vừa chuyển vô,vào đi em.Xin giới thiệu mình là Hoàng xin được giúp đỡ.Máy đứa con gái trong lớp cứ thì thào,vãi thằng này đẹp trai vậy trời,nó chồng tao đấy,anh ơi xuống đây ngồi với em nè anh.Tôi cũng chịu đám này rồi.Cho em xuống ngồi với bạn Hiếu đi cô,được em xuống ngồi đi còn Hiếu nhớ giúp bạn trong học tập nha.Thằng đấy lại chọn ngồi với tôi thay vì chọn ngồi với mấy đứa kia,tôi thấy sai sai vì sao thằng này mới vô mà biết được tên mình chứ
Có thể thằng này là cái thằng hay nhắn tin với tôi,thằng này coi thế mà đẹp trai tới nổi mà mấy đứa con gái trong lớp tôi không thể tập trung được trong cả ba tiết.Ra chơi tôi lại ngồi một mình trên băng ghế đá suy nghĩ để tìm hiểu thì có thể biết được là,hả thằng Hoàng lại đến tìm tôi,nó hỏi mày vẫn chưa nghĩ xong à thằng ngu,tôi vẫn ngồi trầm trên ghế,nó nói sau khi tao nói như vậy thì mày vẫn chưa xâu chuỗi được tình hình à.Ý mày là sao?Tôi hỏi ngược lại nó,nó lại bảo:"ý tao là mày quá ngu để suy nghĩ đó."Tôi đúng là nhịn không nổi thằng này nữa rồi,tôi đứng dậy định đấm nó một cái thì nó lại kêu:"Bình tĩnh xem nào anh bạn,lúc nào tao thấy mày cũng nóng tính,nhưng tao biết mày nên hỏi một người khác thay vì hỏi tao đấy."Mẹ mày,giúp thì giúp cho chót đi.Má nó mày tìm hai đứa mới chuyển vô đi đừng hỏi tao,tên gì tôi hỏi nó Duy bạn mày với Như gì đấy á.Thằng Duy nó lại chuyển vào đây làm gì,không phải nó chuyển vào Mạc Đĩnh Chi rồi à con con Như nó lại ở đây làm gì nó đang học ở trường tốt hơn mà,đáng lẽ ra tôi không nên hỏi nó câu đó để đỡ phải thắc mắc.Tôi nên tìm hai đứa nó ở lớp nào.
Tôi mất gần 15 phút ra chơi để tìm được lớp bọn nó,tôi hỏi nhiều người nên biết là chúng nó không có ở trong lớp,tôi tìm tụi nó khắp nơi nào là căn tin,sân trường,sân sau,thì thấy tụi nó đang đi trong căn tin mua đồ,tôi lại hỏi bọn nó là tại sao tụi bây lại ở đây,thằng Duy bảo là tụi nó chọn trường này ở nguyện vọng hai tụi tao thi rớt nguyện vọng 1 nên có mặt ở đây là chuyện bình thường mà.Vậy hả,vậy sao tao nghe bảo tụi bây vào trường khác mà,ui giời người ta đồn mày không nên tin đâu.Vậy cho tao hỏi tụi bây biết tại sao con Hoa chết không.Hahaha mày có bị ấm đầu không thế Hiếu con Hoa sống sờ sờ trong lớp lớp tao kia kìa.Bất ngờ này qua bất ngờ khác làm tôi nhức đầu,thật sự chuyện gì đang xảy ra với cuộc sống của tôi vậy hả trời.Tôi suy nghĩ hồi lâu cũng đã hết giờ ra chơi,tôi vào lớp học 2 tiết cuối cùng sau đó ra về.
Tôi chạy xe đạp qua ngang nhà thằng Quốc thì thấy nó đang tắm cho con chó Alaska của nó,tôi dừng xe lại định vào mượn nó cái lốp xe tại vì cái lốp trước tôi có dấu hiệu bị lủng.Ê cu cho tao mượn cái lốp xe đạp để tao đạp về nhà xem,nó bảo:"để tao đi lấy cho,mày mà lấy gì của tao là tao kêu chó cắn mày đấy."Trong lúc đợi nó thì tôi thấy trên cái bàn học của nó có một quyển album có ảnh bố mẹ tôi nên khi nó ra tôi ngỏ ý xin nó cho mượn cuốn đó vài ngày để xem sao.
Khi về đến nhà mẹ tôi kêu tôi vào ăn cơm,hôm nay có món con thích đấy nhá,món gì thế mẹ,món thịt cừu lưỡi rìu đấy,quao nghe ngon thế mẹ,thôi vào thay đồ rồi xúc bát cơm ăn đi ông tướng ơi,dạ vâng con biết rồi.Ăn xong bữa trưa tôi lên phòng mở cuốn sách ấy ta thì thấy có rất nhiều ảnh cưới của bố mẹ tôi còn có hình của tôi với ai đó không rõ,hình như ba mẹ tôi đứng ở trên còn hai đứa tôi đứng ở dưới,bên trái là tôi vậy còn bên phải là ai nhỉ,thôi tôi dẹp dòng suy nghĩ đó qua một bên rồi đi ngủ trưa.
Chiều tỉnh dậy,tôi phát hiện ra là đã năm giờ rồi,tôi vội vã tắm rửa thay đồ,ăn cơm.Tôi lên phòng học bài và làm bài tập một lúc mà đồng hồ đã điểm tám giờ tối,tôi lấy điện ra để giải trí một lát thì dòng tin nhắn của thằng Hoàng lại gửi tới nó nhắn:" Mai mày xuống sân trường gặp tai,mọi thắc mắc của mày sẽ được giải đáp.
Sáng đó,tôi không quên lời thằng Hoàng kêu lúc tối qua,tôi vẫn đạp xe đến trường,hôm nay tôi đã cố tình đi sớm hơn mọi ngày tầm 20 phút,khi đến nơi tôi vào lớp để cặp và tôi đã thấy thằng kia đứng trước sân,tôi hồi hộp chạy ra và bắt đầu cuộc hội thoại với nó:
-Sao mày lại hẹn tao ra đây?
-Mày biết còn hỏi à
-Vậy mày biết nguyên do cái chết của con Hoa?
-Không hẳn là biết
-Nói xạo còn nói to à?Mày gửi tin qua gmail cho tao vậy mà còn nói không?
-Huh! Tao chỉ thử mày thôi,thật ra tao không phải là hung thủ.Mà khoan,tao cũng có thắc cần hỏi mày đấy.
-???Là gì,mày mà cũng phải hỏi tao à
- thật ra là tao muốn hỏi mày là mày đã xem được cuốn album đó chưa.
-ý mày là cuốn sách trên bàn học thằng Huy?
-mày đã thấy ảnh trong đó chưa,
-Tao thấy một tấm thôi?Là tao,bố mẹ và một ai đó.
-Thật ra thằng chụp kế bên mày là tao.
-Hả
-Chuyện là………
Nè Hiếu chơi ít thôi,đừng có mãi chơi mà quên ăn cơm nhé,dạ vâng.Em chơi đi nhá,anh đi ăn cơm đây anh đói quá,cho em đi với em cũng đói lắm rồi.Đi,Hoàng à con nên khuyên em không nên bắt chước theo hành động của mình đi chứ,nó có chịu nghe lời con đâu mẹ.À mà quên nhắc con nữa chiều nay bạn thằng Hiếu qua chơi á,ai thế mẹ,là thằng Duy chứ ai hồi đó chúng mày nghịch ơi là nghịch,phá làng phá xóm mà còn hỏi à.À mà con nhớ lấy trái cây gọt sẵn để trong tủ lạnh ra cho thằng Duy ăn nha,vâng anh tôi đáp cụt lủn,sau đó lại lấy đồ ăn cho tôi ăn,chúng tôi là hai anh em mà người ngoài nhìn vào lại ngỡ là hai đứa bạn thân ấy chứ,tại vì chúng tôi chỉ được cái đẹp trai chứ mấy chuyện khác chả giống ai cả.
Hiếu ơi,tao qua rồi này mở cửa đi.Rồi rồi tao mở liền,vào đi Duy anh tôi nói nhẹ nhàng,này hai đứa ăn trái cây đi rồi xem hoạt hình đi nhé,anh có việc qua nhà bác năm cái,chúng tôi cười đùa,quấn quýt với nhau,mà không biết ngày hôm đó đã thay đổi cuộc đời của tôi.
Ha ha,vui quá mày nhỉ,à mà mày khát nước không để tao đi lấy cho,có chứ thằng Duy đáp lại tôi.Vậy để tao đi lấy cho,cốc cốc,lúc đó có tiếng gọi cửa nên mày đã ra mở,và à Hiếu,gì vậy chú Tư,sau đó ông ấy đã đập bàn tay của mình vào ngực mày và sau đó…
Hiếu nay chơi vui không con,mẹ thấy tôi không đáp lại liền hỏi:"sao thế,lại chơi game thua thằng Duy chứ gì.Tôi vẫn không đáp lại,mẹ thấy thế liền giục tôi ra ăn cơm rồi đi ngủ.Mẹ thấy tôi vẫn ăn ngon nên cũng yên tâm phần nào,chắc lại chơi game thua nên buồn chứ gì.Tôi vẫn như thường ngày vẫn nằm coi tv rồi đi ngủ.Nhưng vào tối đó,mẹ tôi đang ngủ thì nghe tiếng lục đục trong phòng tôi,mẹ tôi vào thì thấy tôi đang đứng quay lưng lại với mẹ,lúc đó mẹ chỉ thấy mắt mày là màu đen.Sau đó mày gục xuống,rồi xỉu.Hết rồi à?
Ừ Hoàng đáp lại tôi.Có người đã giết con Thu rồi.Thu gì?
Nó là chị em sinh đôi của con Hoa.
Sao mày biết?Tôi đáp lại nó
Thật ra là hôm kia khi đang đi qua nhà con Hoa thì tao thấy trên tủ đồ nó đang treo một sợi dây chuyền khi mở ra bên trong thì thấy 2 tụi nó đứng chụp hình với nhau cùng cha mẹ của chúng nó.Thằng Hoàng mày đã giết con Quỳnh đúng không mày còn ra tay với thằng Kiệt nữa.Cái gì chứ?Tao không hề.Thì ra cái ngày mà con Hoa nói tao là thằng Duy chết thực chất đó chỉ là anh em sinh đôi của nó mà thôi.Còn con Quỳnh là chị con Như nhưng nó thực chất chính là em sinh đôi của con Hoa đó thằng ngu à.Thật ra là 2 ngày trước tao đã……….(hồi tưởng của Hiếu)
Hôm đó,khi tao đến sửa xe nhà thằng Huy thì đã vô tình lật cuốn album kỉ niệm của nó lên.trong đó có 4 bức ảnh
1 là tao chụp với mày
2 là con Hoa với con Quỳnh
3 là Như với Quỳnh
4 là Thằng Duy với thằng Kiệt
Trong cuốn album có một trang ghi lại gần như toàn bộ bí mật của 7 đứa tụi mình đó là..Ngày này của 10 năm trước chúng ta là một nhóm bạn rất vui vẻ,thường xuyên vẽ bậy lên tường và bị người lớn la 7 đứa vẫn luôn vui tươi khi thành viên thứ 8 xuất hiện.
Vẫn là những ngày nắng nóng,cả nhóm đám vẫn tụ tập chơi 5 10 ở đầu xóm thì có một cậu bé đến xin chơi chung và và và….
Cuốn album chỉ ghi thế thôi.Ting Ting đã,đến giờ vào học rồi sao,thế là cuộc trò chuyện của tôi với Hoàng đã khép lại.Trong tiết Toán,tôi đang cặm cụi ghi bài thì một cơn đau đầu kéo đến.Tôi phải xin cô cho xin phép về nhà.Trên con đường khúc khuỷu trở về thì tôi bắt gặp một ánh mắt sắc lẹm đang nhìn vào mình thằng đó là thằng nào nhỉ.Bỗng nhiên nó rút đâu ra trong túi quần nó nguyên con dao chặt thịt rồi dí theo tôi.Tôi đạp nhanh hết sức để cắt đuôi nó.Về nhà với một tâm thế hoang mang,lo sợ,liệu thằng điên đó có đuổi đến đây hay không?Bao nhiêu sự lo sợ đều dồn vào đầu tôi ngay lúc này.Gương mặt nó dính đầy bùn đất,cái tay áo dài dính một ít máu còn chưa khô.Tôi chợt nhận ra lời nói của thằng Hoàng vài hôm trước,nó bảo con Như với thằng Duy đang tìm manh mối về những vụ án gần đây,tôi định móc điện thoại ra định nhắn cho ba đứa trong group nhưng tôi lại cất vào ngăn bàn vì chúng nó vẫn đang trong tiết 4.hôm nay là thứ bảy nên tầm 25 phút nữa chúng nó mới on vì hơi đau đầu cộng với quá lo lắng nên tôi vừa đặt mông vào giường là ngủ đi ngay.Giờ này mẹ tôi vẫn chưa về nhà.Đang thiu thiu thì tôi nghe tiếng động lộc cộc dưới giang nhà,nghỉ có ăn trộm nên tôi mở cửa phòng ra ngó nghiêng thì đúng thật có ăn trộm nhưng thằng này lại khác.Nó mặt một cái áo hoodie màu trắng cổ tây áo vẫn dính một ít máu.Tôi há hốc mồm khi thằng đực rựa hồi nãy vẫn theo mình đến tận đây.Nó đang tìm một cái gì đó trong ngăn tủ kỷ niệm của tôi,đang lục lọi thì nó bỗng quay mặt lại phía tôi,gương mặt nó đầy vết sẹo.Nó rút trong túi áo ra con dao găm rồi từ từ leo lên những bậc cầu thang tiến đến chỗ tôi,tôi không còn sợ nữa mà dõng dạc nói:" mày đến đây để làm gì vậy."Tao đến tìm một thứ vốn dĩ thuộc về tao Hiếu à.Mày tìm thứ gì ở đây hả,thằng đó nhún vai đáp với giọng điệu tự nhiên:"Cái mạng của mày đấy."
Nếu mày không biết thì cứ hỏi mẹ mày tao là Minh.Nói dứt câu nó quay lưng lại rồi từ từ đi khỏi nhà tôi.Tôi đã nhắn lên group vào tối hôm nay,tụi mày có biết thằng Minh là thằng nào không dù chúng nó đã xem nhưng lại không hề rep lại tin nhắn của tôi như nhớ lại những lời nói của tên đó hồi trưa thì tôi đã qua phòng hỏi mẹ về Tên đó nhưng bà chỉ nói rằng nó chỉ là bạn của con thôi.Bỗng điện tôi reo lên một tiếng,tôi mở lên xem thì thấy một đoạn tin nhắn rất dài dòng khi đọc sơ qua thì tôi biết rằng hồi trước đã có một biến cố xảy ra với tôi và có thể tôi sẽ chết nhưng thằng Minh đã tế lễ hiến 1 phần hồn của nó cho tôi nên vẫn còn sống nhưng Minh đã không hề tình nguyện mà đã bị ai đó bắt ép phải làm thế,vì vậy nó muốn giết tôi để chiếm đoạt lại phần hồn đã mất của hắn.Tôi đã nghĩ mẹ đã giấu hết mọi chuyện vào hư vô hoặc cho tôi uống một loại bùa gì đó.Mai là chủ nhật rồi sao?À mà khoan sao thằng Hoàng biết được nhỉ nó có tham gia hay không?Một câu hỏi phức tạp nhưng có thể có một cách lý giải rất tiêu cực đó là thằng Minh đã giết con Quỳnh và công kích thằng Kiệt trên mạnh xã hội làm nó treo cổ tự tử rồi sau đó mượn nick email thằng Hoàng để nó tự khai ra mọi thứ nhưng không phải thằng Hoàng đã nói chính nó đã nhắn cho tôi là nó giết rồi chặt sát con Hoa để thử tôi có tài điều tra hay không mà nhỉ.Mọi chuyện dần trở nên rối bời hơn khi càng nhiều thông tin đến cùng lúc như vậy.Ê một tin nhắn hiện lên trong group.Mai là chủ nhật tao muốn kết thúc mọi chuyện ở đây tao muốn hẹn tụi mày ở khu nhà hoang lúc 3h sáng ngày mai.Khi đọc được chúng tôi không quá bất ngờ.Đúng 8h tối tôi đi ngủ lấy sức ngày mai còn đi.Đúng 2h59p sáng tôi tỉnh dậy,rón rén đánh rời khỏi nhà thật nhanh.Ngoài trời gió lạnh buốt thấu vào từng thớ cơ trong cơ thể tôi.Khi tới tôi đã thấy 3 cái bóng đã đứng đợi ở đây từ lâu.Khi vừa tới bọn nó bảo hãy cố gắng thật im lặng có những hồn ma vẫn còn ở đây,tôi lạnh hết sống lưng khi nghe bọn nó nói.Bỗng một cái bóng từ cây trụ xa kia in vào đó là thằng Minh nó móc ra hai con dao găm từ trong túi nó.Vẫn là cái hoodie màu trắng nhưng lần này nhiều máu hơn,nhìn nó thật tởm nó nói:"Xin chào những người bạn,đây là lần cuối tao nói câu này đấy vì chúng mày sẽ chết ngay trong địa trận của tao,nói xong nó cười những tiếng man dại.Rồi nhẹ nhàng móc trong túi ra tấm bùa đỏ.Chạy ra mau!!!Thằng Hoàng hét lên cả bọn quá hoảng vừa chạy được một đoạn thì dưới chân từng đứa lại có một cái lỗ hỏng vòng trong trong từ đó có vô số cánh tay kéo chúng tôi xuống và chúng tôi đã rơi vào địa trận đúng vào lúc 3h3p sáng.
Tôi rơi rất lâu tôi đã nghĩ trước được điều này khi nằm mơ thấy ông vào tối hôm qua,ông đã nói là hãy cẩn thận ma thuật đen.Vậy đây là thứ ông nói sao đang rơi thì thằng Duy đã nắm vai áo tôi kéo lên,nếu không tôi có thể rơi mãi đến cuối đời luôn rồi chứ.Khi được kéo lên tôi phát hiện ra thằng Hoàng với con Như không có ở đây có thể là do địa trận cho mỗi người rơi xuống một nơi hả trời.Bỗng từ đâu chui ra một đống thây ma từ dưới đất bò lên thằng Duy cằm con dao găm lên rồi nhẹ nhàng xử đẹp một con,nó ném qua tôi một con dao nữa khi hai thằng làm xong mấy con khởi động thì tôi bèn hỏi làm cách nào để ra khỏi đây bây giờ,phải thằng Hoàng mới ra được,vậy biết tìm ở đâu bây giờ,Duy đáp lại sẽ có vật chỉ đường xung quanh đây mục tiêu đầu tiên là cuốn sách ghi lại toàn bộ bí mật về cách trục hồn,nhập hồn, nghi lễ hồi trước thằng Minh phải chịu,cuốn sách đó trong đây tìm trước khi giờ điểm 3h40 lẹ lên.Chúng tôi chạy thật nhanh trên con đường dài ngã rẽ khắp nơi,thằng Duy đi nhanh tới mức tôi không thể đuổi kịp giống như bọn nó đã tính toán kỹ đường đi nước bước trong đây trước hôm nay vậy.
Đang chạy thì trước mặt thằng Duy xuất hiện nguyên bà phụ nữ xõa tóc dài
bà ấy rút ra một con dao dài,nhưng thay vì tấn công chúng tôi thì bà ấy lại tự mổ bụng mình ra để lôi từ trong đó ra một đứa con,Ngăn bà ấy móc đứa con ra lẹ lên!!!!Thằng Duy hét lên giọng đầy sự lo sợ.Nó đốt lên một tấm bùa xanh ném thẳng vào bụng bả nhưng đã quá muộn bà ấy đã kịp móc đứa con ra khỏi bụng trước khi lá bùa đó vừa ném tới đứa con đó toát ra sự mạnh mẽ nó mỉm cười rồi lao nhanh về phía thằng Duy nó cắn vào tay thằng Duy một phát may là nó giật ra kịp nên chỉ bị xước nhẹ chảy máu ngoài tay chứ không nặng lắm.Đúng lúc nó định lao vào thêm phát nữa thì thằng Duy đã nắm cổ áo tôi ném tôi ra thật xa và hét lên đi tìm mọi người và cuốn sách đi tao sẽ cầm chân bọn này,sau lần này thì tôi thấy thằng bạn mình nó khoẻ vl khi nó đã ném tôi đi rất xa chỗ đó,đâu đó khoảng 300m thì phải may là tôi đáp đất an toàn chứ nếu không chắc chết luôn rồi.Khi đi với thằng Duy tôi thấy được sự lo sợ hay sợ hãi không hề tồn tại trong người tôi nhưng khi bị tách ra thì đúng là một cơn ác mộng.
Hình như do ném tôi đi quá xa nên phía Duy thì đã nằm bất động luôn rồi nhưng mà thay vì đứa trẻ kia giết nó thì lại quay đầu sang phía nó ném tôi đi.Phía bên đây tôi đã đi và tìm được một căn hầm có chứa khá nhiều cuốn sách không biết đây có phải là chỗ có cuốn sách kia không nhỉ.Bổng sau lưng tôi có tiếng động lạ,tôi vội nấp vào cái kệ bên cạnh,tôi nghe thấy tiếng meo meo ở bên kia
Tôi vội ra khỏi chỗ nấp tiến tới chỗ con mèo đang kêu đó,nó tự nhiên nhảy vụt qua đầu tôi tiến tới một cái kệ sách nhẹ quào cuốn sách trên đầu nó rơi xuống rồi nó ngậm vào miệng rồi đưa cho tôi.
Bên phía bên kia,khi Như đang bị kẹt lại để cầm chân lũ ma cho thằng Hoàng đi tìm vật chỉ đường để có thể tự do di chuyển ở trong đây.Đồng hồ trên tay Hoàng vừa điểm 3h45 thì Hiếu ở phía bên kia đã đọc được hết cuốn sách ấy
Thông tin cuốn sách làm tôi thực sự bị sốc
Hử?Mày tìm ra rồi à
Thôi chúc mừng mày đã lấy trúng cuốn gốc nhưng nó vẫn chưa ghi hết dữ kiện đâu.Không tao phải cảm ơn con mèo dưới chân mày mới đúng.Hưm vậy nếu giờ tao giết nó thì sao vừa nói xong thì thằng Minh đã rút dao cứa đứt cổ con mèo và vứt nó xuống đất không hề thương tiết.Tao định sẽ xử lý mày tại đây nhưng tao muốn đùa mày một chút.Thôi tao đi đây nó vừ đi vừa vỗ tay.Hình như tiếng vỗ tay đã thu hút các vong ma gần đây ở ngoài liên tục có những tiếng rên la thảm thương và cuối cùng bà mẹ và đứa con kia đã đuổi tới nhưng bên ngoài lại vang lên tiếng kêu của thằng Minh tôi vội ra ngoài xem thì thấy hầu như các vong ma đã nằm hết rồi và cả 2 đứa bạn và anh tôi đã đến.Tao nghĩ là màu nên nói hết ra đi Minh,Hoàng to tiếng nói.Được nhưng với điều kiện mày phải thả tao ra tao cũng sẽ giúp bọn mày trốn thoát khỏi đây.Được thôi tao sẽ thả mày ra nên vào nhà kho để nói nhỉ?Hoàng hỏi,ừ.
Thật ra hồi trước lúc nhóm chơi còn đầy đủ 7 đứa thì tao vừa chuyển nhà đến vừa làm quen được với nhóm thì…Vào cái ngày mà thằng Hiếu bị cha thằng Duy đập mạnh vào ngực thì nó đã bị xuất một hồn một vía đi rồi nó nó mới có triệu chứng như mệt mỏi và suy nhược
Nhưng để có thể cứu được mẹ mày không ngại mời rất nhiều thầy giỏi về nhưng họ đều nói phải tìm người có hồn,vía tương đồng thì mới hết và một lần tao thăm mày thì ông thầy đã biết tao có hồn và vía hợp với mày nên đã bảo với mẹ dù mẹ mày có dụ dỗ đến mấy tao cũng không đồng ý thế là tao bị bắt làm vật tế cho mày.Vậy sao bố thằng Duy lại làm như thế?Bố tao bị bố mẹ mày cướp mất cái ghế chủ tịch tập đoàn nên mới vậy.Dòng họ mày mà có một người có xu hướng muốn chết đi thì cả dòng họ mày sẽ bị tán gia bại sản đó.Vậy cái ánh mắt đăm chiêu mà ông ấy nhìn là đang thắc mắc tại sao tao còn sống hả trời? Vậy còn thằng Kiệt với con Quỳnh thì sao?Tao giết hai đứa nó rồi?Tại sao!!!Thằng Hòng hét vào mặt thằng Minh.Nó giải thích là do muốn có lại hồn vía nên phải giết hai đứa kia để có lại theo lời một ông thầy trên núi mà tao tìm thấy.
Thôi đừng truy cứu nữa quan trọng là làm sao để ra khỏi đây trước đã,thì chỉ cần lẫy lá bùa xanh hồi nãy rồi là ngược lại nghi thức là ra thôi.Để tao tìm lá bùa đó,chết rồi tao làm rớt nó trong lúc tới nhà kho rồi.Hả,tại sao?Chắc là do chạy nhanh quá.Thôi chia nhau ra tìm đi.Sau một lúc loay hoay tìm thì tôi phát hiện ra lá bù đang trong bụng một đứa bé.Tôi kêu bốn đứa kia lại nhưng đứa này không phải dạng ma tầm thường mà là quỷ nó đã ăn hầu như gần hết đống ma trong đây luôn rồi.Bây giờ đã là 5h sáng rồi phải lẹ lên bởi vì nơi đây sẽ phát nổ trong vòng 3 giờ sau khi triệu hồi vậy còn đúng 1 tiếng nữa là cả đám sẽ tiêu đời.Khi ba đứa kia vừa chạy đến thì con quỷ đó đã tấn công tôi trước,cái bụng của nó bị rạch ra thấy toàn bộ nội tạng bên trong rất man rợ.Như đã ném một lá bùa đỏ ra trước mặt nó lá bùa vừ nổ thì Minh đã nhanh tay cầm dao rạch một đường ngay cổ nó nó hét lên tiếng nó vang to như như có trăm chiếc xe tải bóp còi.Cả đám bọn tôi bị âm thanh đó đẩy lùi nhưng Hoàng đã nhanh trí đốt một lá bùa xanh,từ đó phát ra một ngọn lửa xanh thiêu cháy "đứa trẻ quỷ" đó.
Tôi nhanh tay tiếp cận lấy lá bùa xanh lá kia ra khỏi bụng con quỷ nhưng bước tiếp theo là phải cầm chân nó cho Minh thi triển nghi lễ triệu hồi cửa địa ngục để về lại trần gian 4 đứa liên tục đốt bùa xnh bùa vàng để cầm chân con quỷ lại cánh cửa đã được triệu hồi ra Minh kêu mọi người ra trước,tôi vội đá con quỷ ra xa rồi cả bốn đứa chạy vào nhưng con quỷ đã kịp thời nhảy tới nhưng khi vừa tới thì Minh đã lao ra kịp thời đẩy con quỷ cả hai đều té ra xa Minh kêu mọi người nhanh đóng cửa lại để mình giữ chân con quỷ mặt dù rất sót nhưng Hoàng đã nhanh chóng mỉm cười rồi đẩy chúng tôi vô cánh cửa rồi bước vào và đóng cửa bỏ lại Minh đang dần bị con quỷ đánh bại.
Sau khi ra khỏi tôi nằm liên miêng tới 3 ngày trong bệnh viện.Như,Hoàng và Duy đều an toàn không bị thương tích quá nhiều nhưng tôi thì lãnh trọn âm thanh của con quỷ đó nên màng nhĩ có phần bị tổn thương nên bị bất tỉnh khá lâu…
Sau những biến cố,cuộc sống vui tươi hằng ngày lại cứ tiếp diễn không lâu sau thì nghe tin cảnh sát đưa ra: Đã tìm thấy thi thể của Quỳnh và Kiệt đã tìm ra hung thủ.