CHUỘC LỖI
Chap 2
_________________
Tô Nguyên đi theo Ninh Tuấn lên xe, ngồi ở ghế phó lái, giống như một chú thỏ nhỏ yên tĩnh khôn ngoan, không quậy phá cũng không động đậy linh tinh. Vẫn là Ninh Tuấn liếc cậu trước, hỏi: "Cậu không hỏi xem tôi đưa cậu đi đâu à?"
Tô Nguyên thành thật hỏi: "Cậu dẫn tôi đi đâu vậy?"
"Nhà tôi." Ninh Tuấn trả lời dứt khoát.
Tô Nguyên ngẩn ra, "Ò" một tiếng rồi lại im, hai tay đặt trên đầu gối, ngồi đoan đoan chính chính.
Ninh Tuấn nhìn thấy cậu như vậy, cảm giác trong lòng cứ như có móng vuốt của một con động vật nhỏ cào nhẹ, cực kỳ ngứa ngáy. Anh ho khan hai tiếng để che giấu nỗi lòng, giọng nói rất lạnh nhạt: "Không thắc mắc tôi định làm gì cậu à?"
Lần này Tô Nguyên không hỏi lại vấn đề nữa, trái lại buông đôi mi thật dài xuống, nhỏ giọng nói: "Không thắc mắc, cậu làm gì cũng được."
Ninh Tuấn bị cậu nói vậy, trong lòng cảm thấy hơi ấm áp, lại nghe Tô Nguyên bổ sung một câu: "Đánh tôi hay mắng tôi đều được."
Ninh Tuấn lạnh lùng nói: "Trong lòng cậu tôi là loại người như vậy à? Tôi đánh cậu mắng cậu hồi nào?"
Lần này Tô Nguyên không hỏi lại vấn đề nữa, trái lại buông đôi mi thật dài xuống, nhỏ giọng nói: "Không thắc mắc, cậu làm gì cũng được."
Ninh Tuấn bị cậu nói vậy, trong lòng cảm thấy hơi ấm áp, lại nghe Tô Nguyên bổ sung một câu: "Đánh tôi hay mắng tôi đều được."
Ninh Tuấn lạnh lùng nói: "Trong lòng cậu tôi là loại người như vậy à? Tôi đánh cậu mắng cậu hồi nào?"
Tô Nguyên lắc đầu một cái: "Chưa từng." Cậu dừng lại một chút, nói tiếp: "Nhưng mà tôi cảm thấy có vẻ như cậu rất tức giận.
Ánh mắt Ninh Tuấn âm trầm nhìn Tô Nguyên: "Tôi rất tức giận."
Tô Nguyên lại cúi đầu, không dám nói tiếp nữa.
Ở trước mặt Ninh Tuấn, Tô Nguyên luôn rất buồn, kể cả là khi cậu cưỡng ép Ninh Tuấn ở chung với mình. Cậu vừa thấy Ninh Tuấn liền biến thành một con động vật nhỏ, ngay cả móng vuốt cũng không dám lộ ra, chỉ dám lấy thân thể mềm mại của mình để tiếp xúc với đối phương.
Bầu không khí bên trong xe rất yên tĩnh, hai người cách không xa, nhưng rõ ràng đang có suy nghĩ riêng.
Tô Nguyên cúi đầu nhìn tấm thảm chân mình đạp lên, không tự chủ rơi vào hồi ức.
Lần đầu tiên cậu gặp Ninh Tuấn là hồi lớp mười một, cha Tô Nguyên đang cầm quyền, bản thân cậu không sa đọa với mấy đám ăn chơi hư hỏng, thành tích cao, vẻ ngoài xuất sắc, rất được hoan nghênh bên trong nhà trường, ngay cả mấy thiếu niên hư hỏng thấy cậu cũng khách sáo, không dám làm càn.
Hôm đó Tô Nguyên được một đám bạn học vây quanh đi ra khỏi phòng học, khi đi ngang qua hành lang tử đằng dài ngoằng thì nghe thấy hình như bên trong có tiếng đánh nhau, còn có thể thấy bóng người đang cử động xuyên qua khe hở của mấy dây tử đằng. Tô Nguyên nhất thời tò mò, liền ra dấu tay, dẫn đầu đám người quẹo vào đó. Kết quả người ở bên trong đánh nhau hăng say quá, không phát hiện ra có người tiến vào từ một bên, trong đó có một nam sinh cầm côn nhị khúc vung về phía Tô Nguyên. Tô Nguyên trừng to hai mắt, không né kịp, suy nghĩ duy nhất trong đầu là e rằng lần này chảy máu rồi.
Không ngờ trong giây phút thoáng chốc, một thiếu niên túm lấy cổ áo Tô Nguyên kéo cậu qua một bên. Tô Nguyên sải hai bước dài ngã vào trong ngực anh. Cậu nghe thấy côn nhị khúc nện lên lưng nam sinh kia, anh phát ra một tiếng rên rồi ngã xuống đất. Tô Nguyên đang nằm trong ngực người này, ngẩng đầu, đúng lúc đối diện với tầm mắt nam sinh nhìn xuống.
Chung quanh là cành lá sum suê và tiếng ồn ào náo động, nhưng Tô Nguyên đột nhiên cảm thấy cả thế giới đều yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập như trống.
Cậu không để ý tới những người hỏi han xung quanh, nhìn cánh tay nam sinh chống thẳng, bắt lấy ống tay áo nam sinh: "Cậu không sao chứ?"
Nam sinh động động bả vai: "Không sao."
Tô Nguyên nhìn anh chằm chằm, không chớp mắt: "Cảm ơn cậu vừa rồi đã cản giúp tớ, cậu tên là gì thế?"
Dường như nam sinh cảm thấy thái độ của cậu có phần kỳ quái nên quan sát cậu một chút, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt như cũ: "Tôi là Ninh Tuấn."
Tô Nguyên lại theo sát không buông: "Tớ có thể mời cậu ăn cơm không?"
Ninh Tuấn nhíu mày lại, định rút tay áo mình về mà không kéo được: "Không cần. Buông áo tôi ra."
Tô Nguyên dùng sức kéo tay áo Ninh Tuấn, đôi mắt tròn xoe long lanh lấp lánh giống như biết nói nhìn vào Ninh Tuấn, cố chấp mời thêm một lần nữa: "Tớ chỉ muốn mời cậu ăn một bữa thôi mà, làm bạn được không?"
Ninh Tuấn làm mặt lạnh không lên tiếng, anh đột nhiên kéo khóa áo, cởi áo khoác ra ném vào trong ngực Tô Nguyên, xoay người đi mất.
Tô Nguyên đơ ra tại chỗ, không kịp phản ứng, trơ mắt nhìn anh đi xa.
Người xung quanh trố mắt nhìn nhau, nam sinh vừa rồi suýt vung côn nhị khúc vào người Tô Nguyên hốt hoảng đi tới, cúi người thật sâu với Tô Nguyên: "Xin... Xin lỗi cậu nhiều lắm, tôi không cố ý đâu."
Tô Nguyên không bận tâm, phất phất tay: "Không sao đâu, không đụng vào tớ mà."
Cậu nhìn về phía người xung quanh: "Các cậu có biết Ninh Tuấn học lớp nào không?"
Từ hôm đó trở đi, toàn bộ trường học đều mau chóng biết được chuyện Tô công tử nổi danh trong trường đã yêu, hơn nữa còn theo đuổi Ninh Tuấn cuồng nhiệt.
Mỗi khi tan học, Tô Nguyên đều sẽ cầm đồ ăn đến tìm Ninh Tuấn.
"Ninh Tuấn, cậu uống trà sữa không?"
"Ninh Tuấn, cậu ăn bánh quy không?"
"Ninh Tuấn, cậu có đi chơi bóng rổ không?"
"Ninh Tuấn, trưa hôm nay cậu ăn gì? Ăn cùng nhau được không?"
"Ninh Tuấn, tối nay tan học cậu có bận gì không? Tớ dẫn cậu đi chơi được không?"
.....