CHUỘC LỖI
Chap 3
___________________
Ninh Tuấn luôn đáp lại bằng sự lạnh nhạt lạnh lùng.
"Không uống", "Không ăn", "Không cần", "Không đi". Suốt một năm trời này, câu Tô Nguyên nghe được nhiều nhất từ Ninh Tuấn chính là một chữ "không".
Nhưng mà Tô Nguyên chẳng nổi giận chút nào, mỗi ngày cậu đều đến lớp của Ninh Tuấn báo danh, giáo viên nhìn thấy cũng sẽ không nói gì. Trái lại có một số học sinh lại bàn tán sau lưng.
Có một lần, Tô Nguyên tìm người lừa Ninh Tuấn đi tới phía sau sân thể dục của trường học, Ninh Tuấn đi tới mới phát hiện ra là Tô Nguyên, xoay người muốn đi. Tô Nguyên kéo anh lại, cười hì hì nói: "Đừng vội đi mà, cậu chờ một chút đi."
Ninh Tuấn nhíu mày lại, lạnh lùng nói: "Thời gian của cậu sao không để học tập cho giỏi đi?"
Câu nói vừa dứt, trên đỉnh đầu đã có một tiếng pháo bông nổ "bùm" một cái, sau đó chính là âm thanh pháo bông vang dội nối tiếp nhau.
Tô Nguyên nắm lấy cổ tay Ninh Tuấn dưới đầy trời pháo bông, nở nụ cười hằn sâu má lúm đồng tiền, đáy mắt là ảnh ngược của pháo bông nhiều màu sắc và bóng hình Ninh Tuấn: "Tớ muốn học tập thật giỏi, nhưng tớ cũng muốn chúng ta sẽ được sống chung vui vẻ."
Ninh Tuấn ngẩn ra, không nói gì nữa, cuối cùng lại ngắm pháo bông đầy trời cùng với Tô Nguyên.
Sau ngày hôm đó, thái độ của Ninh Tuấn đối với Tô Nguyên hơi thả lỏng, Tô Nguyên được voi đòi tiên, lại dẫn Ninh Tuấn đi cưỡi ngựa.
Huấn luyện viên muốn đi qua hỏi, Tô Nguyên phất tay, không để người đi tới, đi theo sau lưng Ninh Tuấn tung tăng: "Ninh Tuấn, Ninh Tuấn, cậu có biết cưỡi ngựa không? Để tớ dạy cậu."
Động tác của Ninh Tuấn phóng người lên ngựa rất dứt khoát, từ trên cao nhìn xuống Tô Nguyên, dùng hành động để trả lời Tô Nguyên.
Tô Nguyên để lộ má lúm đồng tiền, nụ cười gian trá: "Cậu biết cưỡi rồi à, vậy cậu dạy tớ đi."
Cậu không kịp đợi Ninh Tuấn từ chối đã nhanh chóng ngồi vào sau lưng ngựa của Ninh Tuấn, ôm lấy eo Ninh Tuấn, ỷ lại nói: "Ai yo, tớ dính vào trên lưng ngựa rồi, tớ không xuống được."
Thân thể Ninh Tuấn cứng lại một chút, cuối cùng cũng không đẩy cậu xuống, dung túng cậu ôm mình rồi cưỡi ngựa đi vòng vòng mấy vòng.
Một lát sau Ninh Tuấn muốn đi vệ sinh, một mình Tô Nguyên ngồi trên lưng ngựa rất nhàm chán, đột nhiên nghe có người gọi tên cậu.
"Tô Nguyên!"
Tô Nguyên quay đầu lại, cười.
"Tiểu Miên, sao hôm nay em cũng tới chơi vậy?"
Tô Miên là em họ nhà cậu của Tô Nguyên, kém Tô Nguyên khoảng hai tuổi, mặc quần áo trẻ trung xinh đẹp, bình thường chưa bao giờ gọi Tô Nguyên là "anh", chỉ gọi tên cậu. Tô Nguyên và cô em gái này chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, cậu rất thích cô em họ tinh quái này, cũng luôn tùy cô muốn làm gì thì làm.
Tô Miên chạy "bịch bịch bịch" tới: "Anh mau dẫn em đi hai vòng đi."
Tô Nguyên thấy vậy thì phải xuống ngựa: "Để anh đi dắt một con ngựa nhỏ tới cho em."
Tô Miên vẫn chưa hoàn toàn biết cưỡi ngựa, nghe vậy thì lắc đầu nguầy nguậy, làm nũng kéo vạt áo Tô Nguyên: "Em không, em không, anh dẫn em đi hai vòng để em chụp hai tấm là được."
Tô Nguyên bật cười: "Thì ra em tới đây để chụp ảnh hả."
Cậu bất đắc dĩ làm động tác của kỵ sĩ, nụ cười cũng rất cưng chiều: "Tuân lệnh công chúa nhỏ của ta."
Tô Miên nắm lấy tay Tô Nguyên, trèo lên ngựa, ngồi trong lòng Tô Nguyên, Tô Nguyên ôm hờ cô, chừa lại đủ không gian để giúp Tô Miên chụp hình thuận lợi.
Tô Miên níu cánh tay cậu lại: "Tô Nguyên, anh xích lại gần chút đi, em muốn chụp cả anh nữa."
Tô Nguyên: "Được được được, công chúa nhỏ nói gì thì anh sẽ làm cái đó."
Tô Miên được Tô Nguyên dẫn đi hai vòng, chụp đủ hình rồi, lại chọn mấy tấm mình thích đăng lên, lúc này mới hài lòng vỗ cánh tay Tô Nguyên: "Để em xuống đi, em còn hẹn bạn đi ăn."
Tô Nguyên xuống ngựa trước rồi mới vươn tay nửa vác nửa ôm Tô Miên xuống ngựa: "Anh đưa em ra ngoài."
Tô Miên cực kỳ phấn khởi "ừ" một tiếng, đột nhiên nhìn về phía sau lưng cậu: "Người kia là anh dẫn tới à?"
Tô Nguyên quay đầu, lúc này mới phát hiện không biết Ninh Tuấn đã trở về từ lúc nào, đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt lạnh lùng nhìn bọn họ.
Tô Nguyên biết tính cách Ninh Tuấn lạnh lùng, huống chi mình còn chưa theo đuổi được, liền nói không rõ ràng với Tô Miên: "Ừ, bạn học của anh, hôm nay dẫn tới đây cùng chơi."
Tô Miên thấy dáng vẻ Ninh Tuấn đẹp trai, cười như kẻ trộm trêu Tô Nguyên: "Được lắm Tô Nguyên, anh giấu em đi tìm anh đẹp trai thế này, để xem lần sau em méc mẹ em thế nào."
Mợ của Tô Nguyên cực kỳ thích tám chuyện, Tô Nguyên vừa nghe đã cảm thấy nhức đầu, vội gọi cô: "Công chúa đại nhân, người có thể tha cho ta được không? Đợi anh theo đuổi được người ta đã, theo đuổi được rồi anh sẽ mời em ăn cơm, được chứ?"
Lúc này Tô Miên mới bỏ qua cho Tô Nguyên.
Kết quả Tô Nguyên vừa nói xong lời này liền bị mất mặt, từ sau hôm đó trở về, thái độ của Ninh Tuấn đối với cậu lạnh nhạt đi trông thấy.
Tô Nguyên vẫn còn kiên nhẫn của một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, cậu theo đuổi Ninh Tuấn một năm, mắt thấy sắp đuổi được tới tay rồi, không ngờ lại quay ngược về trước khi giải phóng. Tô Nguyên bắt đầu nóng nảy.
Hiện giờ đã là lớp mười hai, một số người bạn của Tô Nguyên khuyên cậu bỏ đi, một số lại bảo cậu trực tiếp bắt người ta lại. Tô Nguyên do dự.
Nhưng rất nhanh, cậu biết được người nhà Ninh Tuấn xảy ra chút vấn đề, có lẽ là do bị ma quỷ ám ảnh, có lẽ bản chất Tô Nguyên vốn là người hèn hạ như thế, cậu chủ động hẹn Ninh Tuấn ra.