CHUỘC LỖI
Chap 5
________________
Lúc Tô Nguyên tỉnh lại, Ninh Tuấn đã không còn ở trên giường nữa.
Tô Nguyên ngây ngẩn một hồi, không nhớ ra hoàn toàn mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua, chỉ nhớ hình như mình vẫn luôn ôm Ninh Tuấn khóc lóc.
Cậu vén chăn lên, hai chân vừa mới di chuyển đã "shh" một tiếng. Không phải chỉ vì phía sau có vị trí nào đó ẩn ẩn đau, mà là bởi vì cậu vừa đứng lên, phần bắp đùi đã chảy ra chất lỏng sền sệt.
Mặt Tô Nguyên đỏ lên, lại nghe thấy sau lưng "cạch" một tiếng. Cậu quay đầu lại thì thấy Ninh Tuấn đặt mạnh ly nước lên bàn, nghiêng đầu đi ra ngoài luôn.
"Ninh Tuấn!"
Tô Nguyên vừa há miệng đã sợ hết hồn, sao giọng mình lại khàn như vậy?
Ninh Tuấn dừng tại chỗ, không quay đầu lại.
Tô Nguyên nhìn bóng lưng anh, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, nghĩ một hồi, lại khàn giọng giải thích chuyện tối qua một chút: "Không phải tớ bỏ thuốc vào trong ly hay trói cậu lại... Tớ cũng không biết. Cậu..."
Cậu còn chưa nói hết, Ninh Tuấn đột nhiên như không nhịn nổi nữa, nhấc chân hùng hổ đi ra ngoài.
Tô Nguyên ngơ tại chỗ.
Nhắc tới chuyện này, đúng là mình phải chịu trách nhiệm, nhưng mà không ngờ Ninh Tuấn lại chẳng thèm nghe lấy một lời giải thích.
Quả nhiên những thứ như tình cảm này không phải mạnh mẽ chiếm đoạt là có thể lấy được sự thỏa mãn chân chính.
Tô Nguyên đỡ eo, ngồi ở mép giường một lúc mới mệt mỏi đi tắm.
Sau khi xảy ra chuyện này, Tô Nguyên tỉnh táo lại hai ngày, cảm thấy đây là một cái cớ hợp lý.
Cậu bấm số điện thoại của Ninh Tuấn, không cho Ninh Tuấn cơ hội mở miệng, dứt khoát nói: "Chuyện đêm hôm đó cậu phải chịu trách nhiệm với tớ, chuyển tới ở cùng tớ."
Cậu không chờ Ninh Tuấn trả lời đã cúp điện thoại luôn, vùi đầu vào trong gối, rất sợ Ninh Tuấn không chịu nghe mệnh lệnh của mình, lại cảm thấy áy náy.
Cậu càng ngày càng quá đáng với Ninh Tuấn, biết rõ Ninh Tuấn không thích mình lại mạnh mẽ vội vã ép Ninh Tuấn ở chung với mình. Rõ ràng là mình uống nhầm rồi ngủ Ninh Tuấn, bây giờ lại làm bộ như Ninh Tuấn sai, ép Ninh Tuấn phải ở với mình.
Tô Nguyên cắn môi dưới, vùi vào trong gối, tự thôi miên mình: Có lẽ thời gian lâu dài Ninh Tuấn sẽ thích mình thôi.
Ngày hôm sau Tô Nguyên thuê một căn phòng ở gần điểm thi đại học, ở chung với Ninh Tuấn tại đó. Bố Tô Nguyên đã biết chuyện của hai người từ lâu, nghe thấy Tô Nguyên muốn dời ra ngoài ở, ông cũng chỉ sờ đầu Tô Nguyên, ôn hòa nói: "Có khó khăn gì thì bảo bố, bố giải quyết cho con."
Tô Nguyên gật đầu một cái.
Mẹ Tô Nguyên đã qua đời vì bệnh vào một buổi sáng sớm khi Tô Nguyên còn nhỏ, Tô Nguyên là con trai độc nhất trong nhà. Mấy năm nay bố cậu chìm nổi chốn quan trường, mặc dù bận rộn nhưng vẫn cưng chiều có thừa đứa con trai duy nhất này. Nếu như Tô Nguyên có mong muốn gì, bố cậu gần như đều đồng ý luôn, đây cũng là sức mạnh để Tô Nguyên uy hiếp Ninh Tuấn.
Sau khi ở chung, quan hệ của hai người cũng không hòa hoãn hơn chút nào, trái lại càng bế tắc. Tô Nguyên luôn cảm giác được rằng Ninh Tuấn đang tránh mặt cậu.
Trước khi cậu tắm Ninh Tuấn vẫn còn đang ngồi trên ghế sô pha, sau khi cậu tắm xong rồi thì Ninh Tuấn đã đi tới sân thượng. Cậu ăn anh đào cảm thấy rất ngon, mong chờ đem cho Ninh Tuấn, Ninh Tuấn lại lạnh lùng đẩy ra, quay đầu rời đi.
Tô Nguyên không cam lòng, cậu nghĩ lại vẻ mặt ẩn nhẫn và động tình đêm đó của Ninh Tuấn khi nằm trên người mình. Cậu cắn răng, dùng đủ loại biện pháp để trêu chọc Ninh Tuấn, Ninh Tuấn lại chẳng thèm phản ứng, cậu đành cứng rắn nhào tới uy hiếp anh.
Cậu ngồi lên đùi Ninh Tuấn khi anh đang ngồi trên sô pha, đè bả vai anh lại, hung dữ quát:
"Cậu có làm hay không? Không làm thì tớ không để cậu đứng dậy đâu."
Ninh Tuấn bị cậu quấn lấy không còn cách nào khác, chỉ có thể lăn giường với cậu.
Tô Nguyên thích nhìn vẻ mặt của Ninh Tuấn khi ở trên giường, nó khiến cậu có ảo giác như mình đang được đối phương yêu sâu đậm.
Nhưng mà có vẻ Ninh Tuấn rất ghét làm loại chuyện này với Tô Nguyên, thường xuyên vừa làm vừa chế giễu cậu.
Khung xương Tô Nguyên khỏ, nhìn rất gầy, thật ra lại là thịt ẩn, sờ lên người rất mềm mại. Nhất là mông, bình thường nhìn thân hình mảnh mai, cởi quần ra mới phát hiện thì ra rất mũm mĩm. Ninh Tuấn thường xuyên vừa tiến vào không chút lưu tình, vừa vỗ vào mông cậu, trong miệng còn hung ác châm chọc cậu: "Thì ra Tô công tử lại có cái mông dâm đãng như vậy."
Tô Nguyên bị anh nói xấu hổ không chịu được, nước mắt đều chảy ra, che miệng lại không muốn lên tiếng, lại bị đâm cho không ngừng thút thít.
Có một lần, Ninh Tuấn dùng tư thế giúp trẻ con đi tiểu mà ôm cậu, đứng trước tấm gương sạch sẽ sáng bóng trong phòng, ép buộc cậu phải nhìn mình bị anh làm như thế nào.
Cậu khóc lắc đầu, Ninh Tuấn liền ghé vào tai cậu, giọng nói anh khàn khàn: "Cậu nhìn kỹ lại bản thân mình đi, còn dâm hơn cả đĩ."
Nước mắt Tô Nguyên trào ra, cậu cắn cánh tay Ninh Tuấn, nghẹn ngào nói:
"Không muốn... Tớ không muốn nhìn... A..."
Ninh Tuấn không để ý tới cậu, nắm cằm cậu không cho phép cậu tránh.
Sau lần đó Tô Nguyên bị kích thích mạnh quá, mấy ngày liền không dám đi trêu chọc Ninh Tuấn nữa, trong đầu đều là hình ảnh gương phản chiếu ngày đó. Cậu tự nghĩ lại, không nhịn được mà mắng mình không có liêm sỉ. Nhưng sau khi yên tĩnh được mấy ngày, cậu vẫn không khống chế được mình, tiếp tục đi dây dưa với Ninh Tuấn.
Có một lần cơ duyên xảo hợp, Tô Nguyên xem được một bộ phim truyền hình, nữ chính sau khi cãi nhau với nam chính đã nũng nịu gọi nam chính là "anh trai", "anh trai tốt", nam chính bị nữ chính gọi nên mềm lòng, cưng chiều chọt lên trán nữ chính: "Miệng em ngọt quá đó."
Tô Nguyên thấy như có điều suy nghĩ, vào một buổi tối khi Ninh Tuấn đang làm rất hung hăng, cậu bỗng nhanh trí thốt lên: "Anh Tuấn..."
Ninh Tuấn cứng đờ, đôi mắt tối sầm lại ngập tràn tình dục, nhìn chằm chằm Tô Nguyên: "Cậu gọi tôi là cái gì?"
Tô Nguyên cho rằng có hiệu quả, mừng thầm trong lòng, hai cánh tay quấn chặt lấy cổ Ninh Tuấn, dùng đôi mắt ngập nước mơ màng nhìn Ninh Tuấn, khóe mắt đỏ bừng, mặt đầy vẻ quyến rũ, giọng nói khẩn cầu hơi mang theo âm khóc: "Anh Tuấn, anh trai tốt, anh nhẹ một chút."
Sau đó cậu cảm giác thứ gì đó trong cơ thể mình phình to lên.
Sự thật chứng minh, cách gọi này chẳng có ích lợi gì, đổi lại là động tác liên hồi của Ninh Tuấn.
Nhưng mà Tô Nguyên phát hiện ra, bình thường khi cậu gọi Ninh Tuấn như thế, Ninh Tuấn vẫn dễ nói chuyện hơn thường ngày một chút, Tô Nguyên cũng giữ cách xưng hô này.
Khi đi học đại học, hai người không học chung một ngành. Tô Nguyên học máy tính, Ninh Tuấn học kinh tế, Tô Nguyên không có việc gì làm sẽ chạy tới chỗ Ninh Tuấn, còn học chung với Ninh Tuấn.
Bề ngoài của Tô Nguyên và Ninh Tuấn đều cực kỳ xuất sắc, có tiếng thơm trong trường học. Ninh Tuấn có khí chất lạnh lùng, rất nhiều cô gái không dám đến gần. Tính cách Tô Nguyên lại dịu dàng thân sĩ hơn, có cô gái tới bắt chuyện, mặc dù cậu hời hợt từ chối nhưng cũng đủ khách sáo, sẽ không khiến người ta khó chịu. Vì thế, nhân khí của Tô Nguyên ở tron trường cao hơn.
Tô Nguyên luôn tới tìm Ninh Tuấn, còn luôn miệng "anh Tuấn", cử chỉ thân mật, cũng không giống anh em, mà là giống người yêu. Cuối cùng có người không nhịn được nghi ngờ quan hệ của cả hai, Tô Nguyên vốn muốn nói là "người yêu", nhưng khóe mắt liếc về phía vẻ mặt căng thẳng của Ninh Tuấn, trong lòng động một cái, cảm thấy dù sao thì Ninh Tuấn cũng không muốn mọi người biết anh có quan hệ với mình, lời đến khóe môi vòng một vòng lại sửa: "Đây là anh Tuấn của tôi, chúng tôi quen nhau từ năm hai cấp ba."