Hy vọng ai đó có thể đọc được những dòng này..
T 2k8 sinh ra trong gia đình nghèo kiết xác, suốt ngày bị tra tấn tinh thần, từ nhỏ tới lớn k 1 lúc nào là k cảm thấy buồn. Học cuối cấp sắp xa trường xa lớp t càng buồn hơn, xa các bạn và k dc nhìn ngắm cr mỗi ngày.
T k có nổi 1 người bạn nên suốt ngày ngồi 1 mk như thk tự kỉ, đầu óc thì ngu tiếp thu gì cũng chậm, đi học chỉ ngồi làm cảnh chứ chả hiểu qq j, ở 1 mk khiến t dần rơi vào trầm cảm và nhiều lần nghĩ tới cái chết.
Ở trường đã k vui vẻ j rồi về đến nhà thì suốt nghe ông bà dà chửi như mổ bò, cứ đụng mặt nhau là nhìn như kẻ thù, động tí là chửi, lúc làm j sai bị chửi t còn chấp nhận còn ở đây t chả làm j cả, kiểu đi làm về mệt xong trút giận lên t, lúc sai làm việc, k bảo bình thường nhẹ nhàng mà cứ rồ lên, cay quá nói lại bảo mất dạy. Nhiều lúc ấm ức quá, t mà xiên cho mấy nhát lại bảo bất hiếu.
Suốt ngày sủa ai đẻ ra m, Ai cho m ăn học h cạp lại cha mẹ. Mắc j đẻ ra rồi hỏi, chắc t cần dc sinh ra chắc, rồi suốt ngày so sánh con nhà ng ta, sao k tự so sánh bản thân mk đi, bố mẹ chúng nó làm giám đốc, chủ tịch, còn nhìn bố mẹ xem. Thk già t nó lười kinh khủng suốt ngày chả làm cc j ra tiền,suốt ngày lảng vảng ở nhà, cả bà già cũng vậy.
Anh t vì k chịu nổi cái gia đình khốn nạn này nên đã bỏ nhà ra đi, t cũng muốn vậy nhưng k thể. T sống chó nên bị mọi người ghét, t biết là họ mong t mau biến khỏi tầm mắt và t sẽ đi sớm. Suốt ngày t chỉ nghĩ tới cái chết, rồi tìm lấy 1 cái chết đau thương cho mk, lúc đầu t còn sợ đau còn h t chả sợ cc j cả. T suy nghĩ rồi lập kế hoạch chờ ngày đó tới, thoát khỏi gia đình này mãi mãi..
Cảm giác tồi tệ dần lấn át tâm chí t, t sẽ chờ nó tới, thần chết sẽ đưa t đi và k còn phải suy nghĩ gì nữa, ở nơi này thứ t nhận dc toàn là đau khổ và sầu não. T k muốn cái xác của t dc tìm thấy, k muốn ai khóc vì t, k cần kiếp sau. T muốn biến mất mãi mãi khỏi thế giới chết tiệt này!