Trong đêm lạnh vô ngần và những cơn mưa cứ rơi tí tách từng giọt vào thân thể cô đang rung rẩy đang lếch từng bứơc phiá trứơc như thấm sau vào xương tủy cô.
Cô là Giang Hoa,18 tuổi là một tiểu thư giàu có sống với ba và mẹ kế.Cô bị ba mẹ kế ác cảm ấy gã cô cho tập đoàn S,tập đoàn lớn nhất Trung Hoa và anh là người đồng ý cưới cô làm vợ.
Anh là Nguyệt Thần,con trai của chủ tịch đoàn ấy,vừa ích nói vừa lạnh lùng khiến cho cô rất lo sợ.Từ ngày cưới cô về,cô như bù nhìn của anh vậy và ngày nào cũng như ngày nào không ngó ngàng,không nói một câu nào với vợ.
Một đêm nọ,cô tình cờ đi quá phòng anh thì nghe:
"Ưm ưm... anh thật là....!"
"Em không thích à? Anh đổi tư thế khác nhé!"
"Ư.. ư... người ta yêu anh quá đi mất!
Ả ôm hắn, rúc vào lòng hắn mà õng ẹo, toàn thân ả như không có chút xương sống, mềm nhũn
"Anh... bao giờ anh và cô ta mới li hôn, em muốn danh chính ngôn thuận, không phải che giấu như này"
"Em cứ đợi anh đi, sẽ nhanh thôi, cục cưng"
Nước mắt cô khẽ chảy trên má, cô nấc, không để nó phát ra tiếng.
Cô không thể li hôn hắn được, cô vẫn rất yêu hắn, coi hắn là tất cả và cô vào phòng của mình và đóng sầm cửa lại khóc nức nở.
Vào một đêm mưa tầm tã,hắn lấy tờ giấy ly hôn đưa cho cô xem và bắt cô ký vào đó.hắn cầm một cọc tiền quăng thẳng xuống bàn nhếch miệng nói:
-giờ cô cầm cọc tiền và sắp xếp đồ đạc của cô ra khỏi nhà tôi ngay đi.
Cô định hỏi vì sao thì ả ta từ đâu đi ra ưởn ẹo ôm hắn ,ả ta nhìn cô với gương mặt khinh miệt cho rằng cô là kẻ thua cuộc,bây giờ kẻ thua cuộc như cô phải cút khỏi cuộc đời hắn.
Còn cô thì biết thế nào cũng vậy vì cô biết rõ anh quá mà,anh chỉ xem cô là một món đồ chơi,chơi chán rồi thì vứt cho chó gặm ,cô vưà tuyệt vọng vưà hối hận vì yêu nhầm người mà từ đầu cô xem là ánh dương của đời mình rồi đi lên lầu sắp xếp đồ đạc còn cọc tiền anh đưa thì cô để lên bàn và cô viết một tờ Kẹp ở dưới cọc tiền,cô nhìn tờ giấy mình viết cô cười trong nước mắt đang chảy .
Cô nhớ lại chuyện đó,cô chỉ ôm mình và hừ lạnh ngước lên trời tối xầm đang nặng hạt,chắc ông trời đang khóc cùng lòng mình,cô vừa ngứơc vừa nói có lẽ cô chỉ có thể nhìn hắn lần cuối cùng của cuộc đời cô:
-"Anh yêu à,xin lỗi anh và anh hãy quên hết tất cả mọi thứ về em đi anh.Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau được nữa đâu.Chúc anh và cô ta hạnh phúc ,em đi đây ,Em yêu anh,Nguyệt Thần "
#End
(Lâu lâu lên hứng viết,càng ngày càng dở,chánnnnn~)