Thuần Phục Sư Tử
___________________________
Emily đã lấy chồng được 2 năm rồi,nhưng mà giờ đây,chỉ thấy chàng cau có,gắt gỏng.
Ko phải phải làm thế nào,Emily đến nhờ một vị giáo sĩ trong làng giúp đỡ.
Vị giáo sĩ hồi lâu nhìn vào mắt Emily hồi lâu,rồi bảo:
-Nếu con mang được lông bờm của một con sư tử sống về đây,ta sẽ nói cho con bí quyết
Nghe vậy,Emily sợ toát mồ hôi.Nàng trở về,vừa đi vừa khóc.Nước mắt nàng cứ rơi,nhưng mong muốn sống hạnh phúc đã giúp nàng làm quen với chúa sơn lâm.
Tối đến,nàng ôm một con cừu non vào rừng.Thấy có mồi,sư tư gầm lên một tiếng,nhảy bổ tớ chỗ Emily.
-Aaaa.....//Emily khiếp sợ hét lên,ném con cừu xuống đất//
Mấy ngày liền,tối nào cũng được ăn món thịt cừu ngon lành từ Emily,sư tử dần đổi tính.Nó quen với nàng,có hôm còn cho nàng chảu bộ lông bờm sau gáy.
Mỗi tối,khi sư tử đã no nê,nằm bên chân Emily như một chứ mèo lớn,Emily thầm khấn Đức A-la che chở cho nàng,rồi lén nhổ 3 sợi lông bờm của nó.Con sư tử giật mình,chồm dậy.Nhưng bắt gặp ánh mắt dịu hiền của nàng,nó cụp mắt xuống,lẳng lặng bỏ đi.....
Emily chạy ngay đến chỗ giáo sĩ.Cụ già mỉm cười:
-Chỉ trong ít ngày,bằng chí thông minh,lòng kiên nhẫn và cử chỉ dịu dàng,con đã thuần thục đc một con sư tử hung dữ.
Lẽ nào con ko làm mềm lòng nổi một người đàn ông vốn yếu đuối hơn sư tử rất nhiều sao?
Con đã nắm được bí quyết rồi đấy.