Last birthday
Tác giả: Billy William
"Hôm nay có vẻ như là một ngày đẹp."
Tôi cũng chả hiểu tại sao mình lại nghĩ vậy trong cái tiết trời tệ khủng khiếp như này. Bầu trời thì tối mịt tối mù, nhiệt độ thì chắc cũng là nhiệt độ âm rồi chứ không còn như trước.
Mà kể cũng phải. Cái thế giới này sắp tàn rồi, từ hai năm trước nó đã như thế.
Cái hôm tôi ăn sinh nhật 38 tuổi của mình cùng với gia đình, một thứ gì đó cố gắng phá cửa nhà tôi. Tôi cũng chả biết đó là gì đâu, nhưng theo kinh nghiệm "đâm thuê chém mướn" thì chắc đó là một đám giang hồ đến để tính sổ tôi. Nhưng đến khi mở cửa thì cái thứ đứng trước cửa không phải người mà là một sinh vật gì đấy cao tầm 3 mét, tay chân không khác gì que củi, hai con mắt của nó lòi ra, hàm răng sắc nhọn, phía sau là một đôi cánh dơi với sải cách theo ước tính của tôi là 4 mét.
Vừa thấy nó thì tôi liền đóng cửa lại theo phản xạ và kéo bàn chắn trước cửa, tôi nhanh chóng bồng hai đứa con xuống hầm, vợ tôi cũng đi theo. Đến giờ tôi vẫn còn thắc mắc tại sao nó không phá cửa ngay mà lại phải chờ cho tôi "lên đồ" đầy đủ.
Vì từng là lính đánh thuê nên tôi lúc nào cũng để vài món vũ khí trong nhà, cứ nghĩ là sẽ không bao giờ dùng lại nhưng đến nước này thì đành vậy.
Tôi phá cửa sổ lầu hai rồi nhảy ra ngoài, nhảy ra ngay đằng sau con quái cách nó khoảng 5 mét. Có vẻ khoảng thời gian giải nghệ làm cơ thể tôi yếu đi rồi. Lúc nhảy xuống chân tôi cảm thấy hơi nhức.
Dưới chân con quái có khoảng 8 cái xác, theo như hình vẽ trên áo khoác thì chúng là hội "chuột đỏ". Theo như tôi nhớ thì tôi đã giết tên thủ lĩnh rồi nhưng không hiểu sao bọn chúng lại chưa giải tán, nhưng khó hiểu hơn là tại sao chúng lại đến tận đây vào thời điểm này. Để làm hoà à?
Đang lạc trong mớ suy nghĩ thì con quái cất tiếng gọi. Giọng nó rất khó nghe, tôi phải cố gắng lắm mới nghe được tên tôi "Strike".
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn nên đưa dao ngay trước cổ, vừa mới đưa lên thì một thứ gì đó va vào lưỡi dao làm con dao trong tay tôi bị bật ra, theo phản xạ thì tôi liền đưa tay còn lại ra để nắm lấy thứ đã đánh bật con dao của tôi. Đó là cái đuôi của con quái, lúc nó bắt đầu tấn công thì tôi không thể nào thấy được chuyển động của nó mặc dù tôi đang tập trung.
-Nhanh vãi.
Sau khi nắm được cái đuôi của con quái tôi liền xoay vài vòng rồi ném nó sang toà nhà đối diện, trong lúc nó đang văng thì tôi nhanh chóng rút khẩu súng trong ống tay áo ra. Đến khi nó va vào căn nhà thì một chấn động lớn phát ra làm bụi bay mù mịt, tôi cứ tưởng là do lực ném của tôi nhưng đến khi bụi bắt đầu tan thì con quái hiện ra, nó đập đôi cánh thật mạnh để tạo ra chấn động đẩy nó ngược lại.
-Mẹ ơi! Con này là con quái gì vậy? Ghê vãi.
Biết là đối mặt với nó sớm muộn gì cũng chết nhưng tôi lại bắt buộc phải làm vậy, một phần là vì gia đình tôi, phần còn lại là cái "bản năng săn mồi" từ khi còn là lính đánh thuê của tôi đang trổi dậy.
Con quái nó lại không tấn công từ trên cao mà lại đáp đất vì một lí do gì đó mà đến tôi còn không biết. Nó lại cất tiếng nói khó nghe của mình, tôi thì quá mất kiên nhẫn để nghe nên trực tiếp lao thẳng vào con quái cùng với hai khẩu súng trong tay áo.
Tôi thề là đấm nhau với nó không khác gì lấy trứng để chọi thiên thạch, nhưng vì lí do gì đấy tôi lại hạ được nó cơ.
Đến khi trận chiến giữa tôi với con quái kết thúc thì cả khu phố cũng thành bình địa. Theo tôi nhớ thì con quái ấy chỉ nhắm vào tôi mà giết chứ không tấn công những người xung quanh, nó thậm chí còn cứu một đứa nhỏ mém bị một căn nhà đè cơ.
Tôi ghét nhất là những đứa hay chen vào giữa câu chuyện đang được kể. Hiện tại tôi cứ có cảm giác là ai đó đang đứng sau tôi.
-Anh nghĩ nên tiếp tục săn chúng không?
Thằng vừa nói là đàn em của tôi nó tên Quân, tầm 19 tuổi. Chuyện là khi cái khu phố thành đống hoan tàn thì các thiên tai lần lượt xảy ra trên thế giới. Ở châu Á là đại dịch, ở châu Phi thì cây ăn quả chết hết, ở châu Âu thì vũ khí hạt nhân phát nổ, ở châu Mỹ thì biến đổi khí hậu, ở châu Đại dương ngập lục, châu Nam cực thì tan băng với tốc độ cực kì nhanh.
-Anh nghĩ vẫn nên tiếp tục săn bọn Infected. Nếu để bọn nó sống thì cả châu Á này đi hết.
Nhóm của tôi được gọi với cái tên là "The Cleaners". Nhiệm vụ chính là dọn dẹp những kẻ mang mầm bệnh. Căn bệnh này được gây ra bởi một loại vi khuẩn lây qua đường hô hấp, khi bị nhiễm bệnh đối tượng sẽ trở nên hướng ngoại một cách bất thường, nó giống như một loại kí sinh hơn là vi khuẩn, nó điều khiển đối tượng bị nhiễm tìm kiếm những mối quan hệ, sau 30 ngày thì đối tượng nhiễm bệnh sẽ hoá điên và cơ thể bắt đầu biến dạng đồng thời mất đi tri giác và khả năng suy nghĩ.
-Em mong là hôm nay không gặp con biến dị gì nữa!
Mấy con biến dị là những đối tượng nhiễm bệnh vẫn con giữ được một phần tính cách từ đó có thêm một vài khả năng đặc biệt và năng lực ấy dựa vào tính cách lúc đầu, cũng có một vài con biến dị chỉ biến đổi một phần nhỏ cơ thể nhưng tính cách sẽ có phần xảo quyệt hơn. Còn có một dạng biến dị nữa không làm thay đổi tính cách, hình dạng lẫn tính khát máu, dạng này cho vật chủ mọi khả năng bình thường của bọn Infected và một vài khả năng đặc biệt, thằng Quân là một trong số đó.
-Để em gọi mọi người!
-Ok! Nhớ đừng có nói mấy thứ mà anh suy nghĩ nhé.
-Vâng!
Thằng nhóc có khả năng đặc biệt là đọc suy nghĩ của người trước mặt nó. Nên nãy giờ là nó đọc được hết.
Nhóm của tôi có tổng 8 người, 6 nam và 2 nữ. Trong nhóm thì khả năng chiến đấu và kinh nghiệm của tôi cao nhất, sau đó là đến ông anh tên Quang và con bé tên Anna.
-Mọi người chuẩn bị chưa?
-Rồi!
Thấy tất cả mọi người đều đồng thanh như này tôi tự nhiên thấy vui hẳn. Tôi lấy trong túi áo một cái danh sách có ghi tên và khả năng của những mục tiêu sẽ săn trong tuần này. Mục tiêu đầu là Ánh có khả năng thích ứng nên không thể dùng một trò hai lần lên nó.
Cả nhóm lên xe đi đến địa điểm mà con Infected được nhìn thấy. Trên đường đi thì quan cảnh không khác gì chiến tranh, nhà cửa đổ nát, có những bộ xương trong những khe nhỏ, đất đá chồng lên nhau tạo ra một núi đá nhìn rất chướng con mắt.
Đến nơi, Quân dùng khả năng của mình để xác nhận vị trí con Infected, dù nói là vật chủ không thể suy nghĩ nhưng con vi khuẩn lại có thể làm được việc ấy rất thành thạo.
-Ở trên!
Thằng Quân hét lên, cả nhóm nhanh chóng tản ra bao quanh con Infected. Con Infected rất quyết đoán, nó nhắm thẳng vào ông Quang, người ở vị trí xa nhất với nó. Chắc con này nó thiếu hơi trai lâu lắm rồi mới quyết đoán như thế được.
Ông Quang lấy ra khẩu súng pháo sáng bắn về phía nó, dù súng đạn không thể xuyên qua da bọn Infected nhưng chúng vẫn có thể bị dính độc và bị mù. Tiếp xúc với luồng ánh sáng mạnh như vậy ở gần như thế thì đến cả mèo cũng bị mù tạm thời. Ông Quang cũng rất nhanh nhảy ra sau, đè lên cái cơ thể của nó rồi đập nát đầu nó bằng cả hai tay. Thế là mục tiêu đầu tiên đã được giải quyết một cách không thể nào chán hơn.
-Anh đừng làm nó chán thế chứ! Tôi cần cái "hứng thú" trong công việc cơ.
Tôi nói với ông Quang với cái chất giọng không thể nào gợi đòn hơn. Ổng nhìn tôi rồi tôi nhìn ổng, đầu của ổng nổi đầy mạch máu rồi quay ra chỗ khác, nhìn là biết ổng tức lắm mà không làm gì được.
-Chú nói thế không sợ bị đấm à?
Con bé Anna thì thầm vào tai tôi. Ừ thì sợ nhưng tôi muốn trải nghiệm cái nỗi sợ đấy cơ, đã lâu lắm rồi tôi chưa trải qua cái gọi là nỗi sợ từ cái ngày đó....
-Đi tiếp nào!
Tôi giục mọi người lên xe đến mục tiêu thứ hai. Mục tiêu tên Tuoro có khả năng cường hoá cơ thể trở nên cứng như kim cương.
Trong nhóm này có một cảm giác rất thân thuộc, dù có lúc cãi vả, đánh nhau, thậm chí là doạ giết nhưng về cơ bản thì mọi người đều yêu thương lẫn nhau. Nhưng tôi lại có cảm giác hơi sợ khi nghĩ đến cái viễn cảnh bé Anna phản bội lại nhóm, con bé bình thường rất hiền lành nhưng khi nghiêm túc thì đến cả tôi cũng chật vật lắm mới có thể ngăn lại được.
Đến nơi, tôi lại kêu Quân kiểm tra nhưng chưa kịp làm gì thì con Infected đã lao ra, cả nhóm đều bất ngờ kể cả tôi, nó nhắm vào Quân. Mọi việc xảy ra quá nhanh nên tôi chỉ kịp nghĩ chứ không kịp hành động may mà bé Anna đã giết con quái ngay trước khi nó kịp chạm tới Quân.
-Cảm ơn em!
Quân, nó sợ đến toát cả mồ hôi hột nhưng vẫn cố nói lời cảm ơn với Anna. Thề luôn tôi nhìn tụi nó mà cưng hết sức. Cứ có cảm giác tụi nó là hai đứa con của tôi vậy.
-Tụi mình là gia đình mà! Bảo vệ là chuyện đương nhiên mà.
Con bé tỏ vẻ rất ngây thơ, Quân chắc nó cũng biết những lời Anna nói là thật lòng nên cười mỉm.
-Mà anh cũng phải cảnh giác chứ! Bây giờ mà không có cảnh giác thì dễ đi lắm.
Điều mà tôi sợ nhất ở Anna là tính cảnh giác và độ máu lạnh của nó khi nghiêm túc, nó sẵn sàng giết một đứa nhỏ đang trong quá trình biến dạng mà không có chút thương sót nào. Đến cả tôi còn bị khựng lại một nhịp khi được lệnh đó từ sếp.
-Mục tiêu cuối của hôm nay?
Quang nhanh chóng hỏi tôi, giọng của ổng trầm khàn, nghe già vãi.
-Mục tiêu là....
Tôi không muốn đọc cái tên này, từ tận con tim tôi cảm thấy đau nhói. Tôi đưa cho Quang, ổng cũng rất bất ngờ vì mục tiêu cuối không phải một Infected mà là một đàn Infected.
-Mày vẫn còn hối hận à?
Tôi gật đầu nhẹ một cái thì ổng bế tôi lên xe luôn, những thành viên còn lại cũng vui vẻ lên xe vì ngày hôm nay chuẩn bị xong.
Nói về thằng Quân đi. Nó từng bị một con Infected cắn nhưng nó lại có kháng thể nên vi khuẩn hầu như không làm gì hại đến nó. Sau tầm một tháng kể từ khi nhận được nhiệm vụ là giết thằng Quân thì tôi cũng tìm thấy nó nằm khoả thân dưới đất kế bên là một con Infected chắc đang tới mùa động dục, tôi giết con Infected vì tưởng nó là mục tiêu, cho đến khi đem nó về thì mới biết là nhầm.
Thằng Quân bị cách li đâu đó gần 3 tháng nhưng lại chẳng có dấu hiệu gì, nhưng vì nghi ngờ nó mang mầm bệnh mới nên ban lãnh đạo lôi nó ra xử bắn nhưng đạn vừa chạm tới thì bị bật lại. Ban lãnh đạo khẳng định nó là Infected nhưng tôi và ông sếp không nghĩ vậy nên đã cố thuyết phục ban lãnh đạo. Họ nghe thật mới hay. Thế là bọn tôi được chuyển vào một nhóm Cleaners, sau vài tháng thì cả nhóm ấy chỉ còn tôi, Quân và sếp của tôi là sống. Sếp tôi tên Quang bây giờ là cấp dưới của tôi.
Nãy giờ thằng Quân nó nhìn tôi dữ lắm, tôi đưa nó thanh năng lượng ăn cho đỡ đói. Cái thanh này nó vừa cứng vừa nhạt giống y như món vợ tôi nấu.
Đến nơi thì mặt trời cũng lặng dần. Cái nơi này là nơi lưu giữ toàn bộ kỉ niệm của tôi và gia đình tôi, có lẽ đây sẽ là nơi tôi "đóng hộp" những kỉ niệm ấy.
-Quân!
Ông Quang gọi thằng Quân ra, bảo nó và mọi người kiếm một chỗ trú tạm, khi nào tôi xong việc thì về.
Đúng là sếp cũ của tôi. Hiểu tôi quá luôn.
Tôi về lại căn nhà cũ của mình. Bước vào trong tôi lại rất bất ngờ vì nơi này không có mấy khác biệt kể từ khi tôi bỏ đi, khác một điều là có một vài con Infected ở bên trong đang chịu sự điều khiển của con đầu đàn.
Tôi nhanh chóng giết hết chúng nó để vào sâu hơn, tìm kiếm mục tiêu chính. Cái thứ từng là gia đình tôi.
Đến trước của hầm tôi lại nhớ đến cái ngày con quái tấn công.
"Không nên nghĩ nhiều."
Tôi nhanh chóng mở cửa hầm nhưng khi vừa chạm vào thì một con Infected tấn công tôi, tôi bị bất ngờ nhưng vẫn kịp đá nó ra. Nó lại điên cuồng lao vào tấn công tôi như cái lúc nó 6 tuổi.
Con trai tôi năm 6 tuổi rất hay đánh nhau, một hôm nó kêu tôi dạy võ cho. Tôi cũng chấp nhận với điều kiện là nó phải đánh trúng tôi một lần, và thế là nó không được tôi dạy dù chỉ là một thế võ.
Đang lạc trong mớ kí ức thì tôi bị con Infected đánh trúng, tôi đá một cái làm cho nó dính cứng ngắt trên tường.
Tôi mở cửa hầm thì có vài con Infected lao ra từ bóng tối. Nói thật chứ cái bọn này mạnh gấp 4 lần người thường nhưng đối với tôi bọn chúng chả khác gì kiến, dẫm phát là chết một đám.
Tôi đi sâu xuống tầng hầm. Dưới đây tối đến mức tôi chả thấy gì, may mà tôi nhớ sơ đồ tầng hầm. Nếu chưa có gì thay đổi thì cuối đường hầm này là một căn phòng chứa đồ gia dụng phục vụ cho cả gia đình. Con gái tôi có xuống đây chơi một lần, lúc đó tôi hoang mang vãi, kiếm chả thấy con mình đâu, đến khi nó mở cửa hầm đi lên thì mới hết hoảng.
Tới cuối đường, đúng như tôi nghĩ, nó chả thay đổi gì cả. Tôi mở cánh cửa ra và vào trong thay vì một đống thùng xốp thì bên trong lại chỉ có một cái bàn và một cái ghế tựa lưng.
-Mừng anh về nhà!
Giọng vợ tôi cất lên sau cái ghế. Cô ấy còn sống? Nếu cô ấy còn sống thì tức là con gái tôi vẫn chưa bị nhiễm, họ vẫn chưa bị nhiễm.
-Em...còn sống?
-Vâng! Em phải ở đây để chờ anh về chứ. Em muốn gia đình chúng ta trở về như xưa. Cười nói vui vẻ, ăn những món ăn anh nấu, chơi những trò chơi em thích, làm những gì hai đứa nhỏ muốn.
Cô ấy xoay cái ghế lại mặt đối mặt với tôi, khuôn mặt vẫn xinh xắn giọng nói vẫn nhẹ nhàng. Tôi đến gần, muốn ôm cô ấy mà khóc cho thoả cơn khát. Cô ấy cũng dang tay ra như muốn để tôi xà vào lòng cô ấy.
-Cái....
Tôi bất ngờ đến không nói nên lời, ngón tay cô ấy biến dạng. Nhớ những gì tôi nói về Infected biến dị chứ? Nó sẽ biến đổi một phần nhỏ cơ thể và tính cách sẽ có phần xảo quyệt hơn.
Tôi lùi lại, vớ lấy con dao vác bên eo.
Nó biến mất rồi? Tôi nhớ trước khi vào phòng nó còn bên eo tôi mà?
Một tiếng kim loại phát ra đằng sau tôi, tôi tránh qua một bên thì đó là con gái tôi.
Không! Bây giờ bọn chúng là Infected, chúng không còn là người nữa. Phải giết!
Tôi giật lấy sợi xích của con Infected rồi thòng qua cổ nó, cột chặt sợi xích vào tay mình. Con Infected đó lấy con dao của tôi ngay khi tôi mất cảnh giác. Nó cầm con dao lao vào tôi, tôi xoay sợi xích vài vòng rồi ném nó vào vợ..... ý tôi là con Infected đầu đàn.
Nó đỡ và đặt con Infected mà tôi ném xuống đất một cách nhẹ nhàng.
-Em biết anh đang giận nhưng anh cũng đừng có đánh con chúng ta như thế chứ.
Giọng điệu của nó như muốn thuyết phục tôi, nó làm tôi nhớ đến vợ tôi vào những lúc tôi buồn. Nó chỉ muốn lừa tôi thôi, nó không muốn bị giết, nó muốn sống.
-Cô ấy chết rồi! Đừng làm như thể cô ấy đang sống, đừng làm như thể chúng mày là gia đình tao.
Tôi giận dữ vì điều gì? Tôi khóc vì điều gì? Bọn chúng chỉ có những nhu cầu như những sinh vật sống khác thôi mà? Lí do gì tôi phải khóc? Lí do gì tôi phải điên tiết?
-Anh có thể làm những gì anh muốn, nhưng làm ơn! Đừng khóc trước mặt em.
-Mày im đi! Cô ấy chết rồi, đừng cố giả làm cô ấy. Cô ấy chết là do lỗi của tao, tại sao mày không bị biến dạng hoàn toàn hả?
Tôi muốn lao đến giết nó. Giết chết cái cảm giác tội lỗi đã dằn vặt tôi bấy lâu nay. Nhưng cơ thể tôi lại không thể di chuyển.
-Anh không có lỗi gì hết.
Nó đang bước tới đây! Nó tính làm gì? Giết tôi hay lây bệnh cho tôi?
Nó đến rồi, bẻ cổ nó! Nhanh lên!
Không cử động được?
Nó ôm tôi? Nó xoa đầu tôi? Tôi đang ngừng khóc?
Phản kháng đi! Đẩy nó ra, giết nó, kết thúc mọi chuyện.
-Anh không có lỗi gì cả. Anh đã cố gắng bảo vệ em và tụi nhỏ mà.
Câm đi con khốn! Mày không có quyền nói thế. Mày không phải là vợ tao.
-Em sẽ ở lại chờ anh! Đến ngày anh nhận ra. Mọi thứ đều có thể thay đổi, chỉ có tình cảm của hai ta là bất diệt.
Nó đang thao túng tâm lí, nó đang cố gắng tẩy não mình, tập trung! May quá có dao.
Cử động được rồi!
Vào những lúc rối bời chỉ có cơn đau mới giúp ta tập trung. Nhưng việc đầu tiên phải làm để không nghe nó nói.
-Dừng lại đi! Anh đừng làm v......
Tốt! Không nghe thấy gì hết. Vào việc nào.
Chạy thẳng tới, duỗi ngón tay phải đâm thẳng về phía nó.
Nó né rồi! Còn dính cái bức tường đằng sau. Muốn giết nó nhanh thì phải lôi nó ra chỗ thoáng để không bị cản.
Phóng con dao rồi vào lúc nó né thì bóp cổ lôi nó lên mặt đất.
...
Thế là giải quyết được vấn đề vật cản. Cái áo giáp này nặng quá, cởi ra nào.
Nó đang nói gì đó! Giờ không quan trọng. Giết nó nào.
Đá cao, dùng cả hai chân đạp, đấm bên trái, đấm bên phải, tiếp tục.
...
Máu à? Ngọt đấy!
...
Tay mình đâu? Chắc không quan trọng đâu! Mình vẫn có thể xử lí chúng nó với một tay.
Đằng sau! Đá thẳng, áp sát, bẻ cổ, một con!
Có một con đang tới! Chẻ từ trên xuống, đứt đôi rồi! Con thứ hai, xong!
Mục tiêu cuối!
Nó đâu rồi?
Có hơi thở phía sau. Chặt ngang.
Tch! Nó tránh được rồi.
Ơ kìa! Chóng mặt quá.
...
Âm thanh? Mình phá màng nhĩ rồi mà?
Là nó! Nó cố tình hồi phục màng nhĩ cho mình chỉ để làm mình mất đi khả năng tập trung. Nhưng nó làm thế nào?
-Em xin lỗi vì làm những điều mà anh không muốn! Nhưng nhìn thấy anh tự làm đau mình em cũng đau lắm chứ.
Mình vẫn còn một tay, vẫn có thể phá tiếp.
Cái đệch! Không vỗ được.
-Anh không được làm đau mình nữa! Em xin anh đấy.
Nó khóc à? Không, nó đang cố lấy lòng mình. Lúc nãy, mình có sát ý với nó nên mình không thể tấn công nó, nhưng khi mình nhắm vào bản thân thì lại có thể.
-Làm ơn! Về với em đi!
Khả năng của nó là vô hiệu hoá hành động có mang sát ý, điều kiện kích hoạt có thể là mục tiêu phải nghe được tiếng của nó. Đây là cái giả thuyết hợp lí nhất rồi. Nếu thế thì!
-Đừng bỏ em lại với bọn quái vật.
-Mày cũng đã bị nhiễm! Mày cũng là quái vật.
Đúng như mình nghĩ. Nó cũng cần thời gian để chuyển đổi mục tiêu nhận hiệu ứng vô hiệu từ khả năng của nó.
-Mày còn gì để nói nữa không?
-Việc này nên xảy ra vào 20 năm trước. Nó không nên xảy ra khi chúng ta đã có những kỉ niệm đẹp như vậy.
-Mày nên sống về với cái bản chất bẩn thỉu của vi khuẩn đi.
-Em biết anh đang thấy có lỗi! Nhưng đó không phải lỗi của anh mà là lỗi của em.
-Im đi!
-Thế nên! Em tha lỗi cho anh.
-Mày câm cái miệng mày lại.
......
Cuối cùng nó cũng ngừng nói.
Trên má mình bị ướt.
Chắc là máu khi mình đập đầu nó bị dính lên thôi.
...
Không phải máu! Là nước mắt sao?
"Nó chỉ thay đổi một phần nhỏ tính cách".
À! Phải rồi, giọng nói đó, nụ cười đó là thật. Cô ấy là một Infected biến dị, cô ấy không hề thay đổi tình yêu đối với mình, chắc chắn cô ấy muốn mình ở cạnh cô ấy, muốn mình ở cạnh gia đình này. Năng lực của biến dị cũng là một phần tính cách của họ.
-Strike về rồi kìa!
Anna nó mừng khi nhìn thấy tôi về kìa.
Em biết em nên làm gì phải không Quân?
-Nào mọi người. Đừng bu đông quá, anh ấy đang bị thương mà.
-Tay chú ấy như này mà anh nói bị thương à?
-Không sao đâu Anna! Chú còn một tay mà lo gì. Mọi người về trước đi, tôi ở lại ngắm cảnh rồi về.
Bọn trẻ quay đầu lên xe hết rồi! Nhìn mặt bọn chúng là biết chúng nó mệt đến mức nào rồi.
-Thế mày giải quyết xong chưa?
Ông Quang hỏi tôi làm tôi chả biết nên trả lời sao. Thôi thì đành đưa cái này vậy.
-Mày giao chức đội trưởng cho ai mà đưa tao?
-Cho sếp đấy! Thôi nhá.
Thân nhiệt hạ xuống một cách nhanh chóng, tim đập một cách yếu ớt, đôi mắt mờ đi. Từ từ, từ từ rồi dừng hẳn.
Tôi muốn được ăn sinh nhật lần cuối!