Tùng Bách Hải Ân
Tác giả: ngoctien
TP Thanh Huyên, ngày XY tháng Z năm 20XX
Gửi anh Khải Ân
Có lẽ đây là bức thư mà chàng chẳng thể nhận được, bởi nó sẽ chẳng bao giờ được gửi đi. Cũng như tình cảm của ta dành cho chàng nhưng ta chẳng bao giờ nhận được sự hồi đáp.
...
Ngày trước, em vốn nghĩ chân tình trao đi sẽ nhận được chân tình. Và giờ đây ngẫm lại em thấy mình thật ngây thơ. Người mình yêu chắc gì đã yêu lại mình. Họ có thể cảm nhận được thứ tình cảm ấy nhưng vẫn tỏ ra như không có gì, tránh né nó một cách khéo léo hoặc họ có thể không nhận ra nó xem như đấy là một mối quan hệ bình thường mà thôi.
Giờ nhớ lại ngày đầu, chúng ta gặp gỡ phải chăng đó là một sự sắp đặt sai lầm của thượng đế không?
Hôm ấy là một ngày cuối tuần của một buổi chiều thu se lạnh, em tảng bộ trên một con đường vắng rồi gặp gỡ bạn bè.
Quang cảnh xung quanh lúc ấy rất lãng mạn. Ánh sáng ấm áp heo hắt, từng tia từng tia xuyên qua những đám mây bồng bềnh trên bầu trời chiếu xuống con đường vắng. Vài cơn gió nhè nhẹ mang theo cái se lạnh của mùa thu Thanh Huyên thổi qua làm những bụi cây bên đường làm cho những chiếc lá vàng rơi xuống.
Nhưng rồi, sau một thời gian, tia nắng dường như tan biến để lại một bầu trời âm u cùng những cơn gió mạnh.
Dự báo thời tiết cho biết hôm ấy là một ngày đẹp phù hợp để ngắm cảnh, thưởng thức mùa thu lãng mạn của thành phố nên em không nghĩ sẽ trái trời. Khi đó, trên đường đi gió thổi mạnh làm cho chiếc khăn choàng khoác hờ trên cổ bay đi. Theo hướng gió bay đến phía chàng trai mặc bộ quần áo màu sẫm đeo theo chiếc túi trên vai.
Em nhìn và tìm kiếm chiếc khăn choàng của mình. Thấy anh cầm nó, em bước đến xin lại cảm ơn anh rồi bước đi trên đoạn đường vắng.
Một lúc, trời bắt đầu đổ mưa, em đành phải tìm một mái hiên gần đó trú mưa và gọi điện cho Khánh và bảo sẽ đến trễ vì trời mưa.
Chẳng hiểu trùng hợp thế nào mà anh cũng tắp vào mái hiên nghe điện thoại. Anh bắt chuyện hỏi thăm em định đến đâu, có gấp không, anh cho đi nhờ ô. Em cũng từ chối khéo, không hiểu sao anh cũng đợi mưa tạnh giống em mặc dù có mang ô theo. Em hỏi rằng anh có ô sao không dùng, anh chỉ cười nhàn nhạt trả lời vì muốn ngắm mưa rơi mà thôi.
Cơn mưa tạnh em rời khỏi mái hiên, anh cũng rời đi theo một hướng khác, nhưng rồi lại gặp nhau ở cổng bưu điện thành phố. Trùng hợp thật! Thấy em anh vẫy tay chào, em mỉm cười chào lại rồi đi đến tiệm cà phê gần đấy, còn anh bước vào bưu điện.
Em đi lên tầng, thấy đám bạn ngồi trò chuyện vui vẻ, em cũng hợp vào đấy, rồi kể chuyện gặp anh cho chúng nó nghe. Nhỏ Khả mới nói:
- Có khi anh ta có ý với cậu đấy.
Em cũng nghĩ thế nhưng nhìn lại mình thấy chẳng có gì đặc biệt mà khiến anh thích. À mà gọi là thích thì cũng không đúng.
Trái đất này thật là tròn nhỉ, trên quãng đường đó đi đâu cũng gặp anh quả thật có duyên! Lúc ấy, em cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Từ đó, em cũng không thấy anh nữa. Sau hai tháng hè, cuối cùng đã đến ngày khai giảng. Em cùng với thằng Khánh đi qua thư viện tìm sách, vô tình va phải anh vì mãi tập trung trò chuyện. Quyển sách anh cầm trên tay rơi xuống, em cúi xuống nhặt lấy, xin lỗi đưa lại cho anh. Lúc đưa lại, anh nói:
- Lại gặp em nữa rồi.
- Gặp lại? Khi nào?
Lúc ấy, em hoang mang lắm vì nhớ là chưa từng gặp anh. Anh cười cười nói rằng em đã quên, anh tạm biệt rồi đến chỗ cô thủ thư mượn sách rồi ra khu đọc sách ngồi.
Thằng Khánh thấy vậy cũng hỏi:
- Cậu có quen anh ta không thế? Mình thấy anh ta nói cứ như đã gặp rồi ý.
Em phản bác lại:
- Làm gì có. Nếu thật vậy thì giờ mình chẳng ở đây mà đi trò chuyện với anh ta mất rồi.
Nó chề môi ra nói:
- Thôi đi! Kiểu này là chắc có quen mà cậu không nhớ thôi, óc bã đậu.!!?
- Được rồi, qua kia ngồi đi.
Trong lúc cả hai đang đọc sách, em bỗng đọc được một câu nói thế này: "Gặp nhau là một loại ngẫu nhiên, gặp nhau tình cờ là một loại cơ duyên. Giữa biển người bao la, gặp được ai, quen được ai, có lúc thật sự là một chuyện vô cùng huyền diệu. Bất cứ ai ta gặp đều là người cần gặp."
Bất giác em nghĩ về anh cố nhớ lại đã gặp anh khi nào nhưng không tài nào nhớ được, đến mức thằng Khánh kêu thế nào cũng không hay. Nó đập mạnh lưng em một cái khá đau, rồi mắng:
- Anh nghĩ gì mà chăm chú thế, tôi kêu nãy giờ cũng không biết.
- Thế anh đoán xem tôi nghĩ gì.
- Nghĩ đến anh trai ban nãy à?
Nó nói trúng tim đen của em, em im lặng ngầm thừa nhận. Thấy vậy nó hỏi thăm.
- Rồi cậu nhớ ra chưa?
- Chưa.
Về đến nhà, em lại dùng hết công năng của não để nhớ ra. Cuối cùng, cũng ra rồi, anh trai cố ý tiếp cận mình mấy tháng trước. Nhớ ra, biết anh là ai thì em cũng không để tâm đến nữa.
Hôm sau, anh hẹn gặp em ở quán cà phê gần bưu điện, thấy lạ em cũng đến thử anh muốn nói gì, rủ cả Khánh đi chung cho yên tâm nhưng nó chỉ ngồi ở phía gần đấy thôi. Đến nơi thấy anh ngồi ở gần bên góc cửa sổ, em bật điện thoại lên xem đồng hồ. Thì ra là anh đến sớm thôi, em đến bàn của anh, anh hỏi em uống gì, em trả lời đã đặt bên dưới rồi. Sau đó, cả hai vào vấn đề chính.
- Vì sao anh hẹn tôi đến đây? Có chuyện gì sao?
- Muốn làm quen với em. Em tên gì?
- Lâm Gia Bách. Anh tên gì?
- Chu Khải Ân.
- Vì sao anh muốn làm quen?
- Có cảm giác quen thuộc khi gặp em. Em bao tuổi, học trường gì, chuyên ngành, năm mấy?
- 19 tuổi học ở Đại học Thanh Huyên, ngành báo chí, năm hai. Còn anh?
- Vừa tròn 25 học tại Đại học Kinh tế Thanh Huyên, chuyên ngành quản trị kinh doanh, năm ba.
- Trước kia anh học ngành gì?
- Kỹ sư hóa học.
- Mà hình như không phải người vùng này? Anh ở đâu?
- Ừ, Hải Thành.
- Chẳng phải nơi đó rất tốt sao, so với Thanh Huyên cũng không kém cạnh.
- Quả thật rất tốt nhưng không hợp với tôi.
- Vì sao?
- Vì ở đó lạnh, mấy năm nay cơ thể tôi yếu không chịu được thời tiết ở đó.
...
Trò chuyện lâu như vậy, thấy hai ta có nhiều điểm chung, cách nói chuyện cũng thay đổi, nhưng anh vẫn khá kiệm lời.
Em còn nhớ cả ngày lễ thất tịch năm trước. Ở phố đi bộ, người ta tổ chức hóa trang theo phong cách cổ đại, em thì chắc chắn đi rồi.
Ấy mà thật trùng hợp, anh cũng có mặt ở đấy và cũng diện trang phục cosplay Trần Tình Lệnh giống em. Thế là cả hai đi cùng nhau.
Nơi nào chúng ta đi qua, ai cũng khen anh và em đẹp đôi cả, lúc đó hai ta nhìn nhau cười trừ. Em tặng anh một cây quạt xếp tinh xảo. Hình như anh cũng thích lắm.
Hôm sau, anh tặng em một chiếc cài áo bằng bạc, trông rất đẹp.
Thời gian thấm thoát trôi, anh và em ngày càng thân thiết. Và không biết tự lúc nào trái tim em đã dành riêng một chỗ dành cho anh rồi.
Em định hẹn anh ra quán cà phê cũ bày tỏ, nhưng lúc cầm điện thoại em vô tình lướt và đọc được một câu thế này:"Nếu người đó thực sự cần bạn, họ sẽ không ngần ngại bày tỏ. Nếu không bạn chẳng là gì cả."
Đọc xong em chỉ biết chôn chặt tình cảm, giữ mối quan hệ bạn bè với anh. Thế giới tỷ người, không ít người dùng danh nghĩa bạn bè để ở bên người mình yêu.
Vài tháng sau đó, mọi chuyện vẫn tiếp diễn theo trình tự của nó. Cho đến ngày mà em thấy anh nắm tay vị học tỷ nổi tiếng trường mình, nói chuyện vui vẻ, rồi tặng chị ấy một nụ hôn trên trán.
Tối hôm đó, em trằn trọc suốt đêm, không ngủ được nghĩ về chuyện mình đã thấy, lại cảm thấy đau lòng làm sao. Em chỉ biết cười chua xót, ngậm ngùi mà buông tay, chúc anh hạnh phúc. Cũng từ đó, số lần em gặp anh ít đi.
Anh cứ muốn tìm hiểu lý do, em chỉ đáp qua loa lấy lệ, nhưng anh cũng nào hay biết anh chính là lý do khiến em khó xử. Tâm trạng em đang rất tốt, nhưng chẳng hiểu vì sao khi nhìn thấy anh em lại cảm thấy mệt mỏi, đau lòng và nhớ về những hồi ức đẹp đẽ cùng anh trước kia đến thế. Điều đó khiến em càng không có dũng khí và sự thoải mái để có thể trò chuyện với anh như ngày trước được.
Tới lễ tốt nghiệp đại học, chiều hôm ấy, em nhờ một em trai khối dưới đến tặng hoa cho anh, đơn giản vì em cũng không biết đối mặt với anh thế nào. Đó là một đóa hoa hướng dương lớn, cũng là lời bày tỏ em dành cho anh.
Anh có biết hoa hướng dương còn có ý nghĩa thế nào về tình yêu không? Nó có nghĩa là mối tình đơn phương dù thế nào nó vẫn hướng về phía anh.
Bên trong bó hoa, em để cho anh một tờ giấy ghi lời chúc: "Chúc anh sớm gặt hái được thành công trên con đường đã chọn. Tương lai rực rỡ như đóa hướng dương. Và có được hạnh phúc với người mình yêu. "
Dường như, anh đã ngờ ngợ hiểu được vấn đề, gọi em trai khối dưới lại nhờ cậu ta nhắn với em đến quán cà phê cũ, anh sẽ đến sau. Em quyết định đến đó chờ anh, cỡ một giờ sau thì anh đến. Chẳng hiểu vì sao em lại có thể đợi anh lâu đến thế? Có lẽ là sự mong đợi điều anh nói ra đã giữ em ở lại nơi này. Anh ngồi xuống, không vòng vo xin lỗi em vì đến trễ, hỏi thẳng:
- Em làm vậy có ý gì?
- Ý nằm trên giấy.
- Anh không hỏi ý trên giấy, mà hỏi sao nhờ đàn em khóa dưới tặng anh?
- Hôm ấy em bận.
- Nhưng chẳng phải em hứa sẽ đến lễ tốt nghiệp của anh sao?
- Em đi khám bệnh, không thể đến được, anh không thông cảm cho em sao?
- Em bệnh gì? Đưa giấy anh xem.
- Em đau dạ dày, giấy khám em vứt lâu rồi.
- Tay em nắm chặt thế kia, rõ là đang nói dối. Nói, vì sao không đến gặp mà mập mờ thế kia? Em biết chuyện gì rồi đúng không?
Anh Bách bị vạch trần, thì chẳng giấu diếm đáp lời.
- Nếu anh đã biết thì sao phải hỏi em?
- Thế thì đã sao, nhưng vì sao lại lảng tránh né anh?
- Vì em không muốn chị hiểu lầm. Ân, anh có nghĩ nếu anh đi với em nhiều, chị Na Hạ sẽ ghen không?
- Cô ấy không như vậy đâu?
- Chúng ta thân thiết quá, sợ chị ấy...
- Vì sao em biết?
- Anh trả lời em trước.
- Được. Cô ấy biết anh và em là bạn tốt. Còn em?
- Em thấy anh hôn trán chị ấy ở khuôn viên đang sửa sau trường.
Anh và em rơi vào trầm mặc. Anh nhìn ra ngoài khung cửa, ánh mắt em dừng lại ở phía anh. Lúc sau, em thấy sách ra đọc, anh dùng điện thoại để nhắn tin. Anh dừng hành động lại gọi tên em "Bách".
- Thế em còn gì muốn nói không? Tuần tới anh đi du học rồi, nếu rảnh thì 7 giờ tối thứ sáu đến tiễn.
- Em không.
- Được rồi. Về thôi.
Anh đứng dậy rời đi, em chỉ khẽ nói "khoan đã". Không ngờ anh nghe được quay sang hỏi:
- Sao thế?
Giọng nói ấy vẫn như ngày nào, vẫn ân cần quan tâm em như thế. Nhưng có lẽ, chẳng bao giờ nghe được nữa. Chỉ vì một câu hỏi quan tâm như vậy, mà em lại muốn níu giữ anh nhưng cũng đành bất lực mà để anh đến bên người khác.
- Em... Em... em có thể ôm tiễn anh được không?
Em nghĩ anh sẽ không đồng ý, nhưng cũng thử đánh liều, thế mà anh lại cho phép. Ôm anh được một lúc, em nén nước mắt lại, thầm nhắc nhở chính mình:"Cảm ơn anh đã đến bên em thời gian qua nhưng em chọn buông tay. Bởi em không thể làm người thứ ba phá hủy tình yêu anh, yêu không nhất thiết là ở cạnh nhau mà là để đối phương hạnh phúc. Không hẹn ngày gặp lại."
- Ân, anh đi bảo trọng nhé.
Anh "ừm" một tiếng rồi cả hai ra về. Đi về hai hướng khác nhau.
Em và anh xem như hữu duyên vô phận vậy. Chúng ta bắt đầu là hai đường tiệm cận thì chắc chắn không thể giao nhau. Nhân duyên một kiếp, chẳng liền đoạn tơ.
Khải Ân chưa từng thuộc về em.
Ký tên
Anh Bách
* Tùng Bách Hải Ân: Tùng bách nơi núi cao không thể sống ở biển cả.