Bí Mật Làng Sam
Tác giả: Huỳnh Khánh Minh
Giữa không gian im lặng chỉ có tiếng cóc nhái kêu lên râm rang. Trên một khu đất hoang vắng nằm ở phía cuối làng. Hai người đàn ông trên cơ thể khoác một bộ đồ đen đang đứng nhìn vào nhau trao đổi điều gì đó. Một người trên khuôn mặt được bịt một lớp khăn màu đen thêu một hình bát quái âm dương, ông ta lên tiếng trước.
“Chuyện mà ta kêu ngươi làm tới đâu rồi?”
Người đàn ông đang đứng đối diện trên khuôn mặt chỉ che một lớp vải đen mỏng đủ để nhìn thấy cặp mắt, nghe hỏi thì giọng hơi e ngại đáp:
“Dạ thưa ông… Tui đã làm y như theo kế hoạch rồi ạ. Mọi chuyện đang diễn ra rất tốt chỉ chờ đúng thời điểm thì ta ra tay thôi.”
“Ừm… Tìm cách giết thằng ranh con đó cùng với lũ dân làng càng sớm càng sớm càng tốt. Sau đó giáo phái Âm Dương Sư sẽ sớm muộn cũng đứng đầu trong đạo pháp. Nếu như ngươi không dám ra tay thì chuyện gì sảy ra… Ngươi cũng biết rồi chứ?”
“Dạ…Tui sẽ không dám làm trái mệnh lệnh của hội chủ đưa xuống đâu ạ.”
Nói xong người đàn ông có hình thêu bát quái trên lớp khăn che mặt, rút trong túi ra một sấp tiền đưa cho người đàn ông bên cạnh rồi nhanh chóng quay lưng đi khuất dạng vào trong khu rừng ở gần phía cuối làng. Trời lúc này cũng đã chạng vạng sáng, người đàn ông còn lại đứng ngó nghiêng xung quanh một lát xem có ai phát hiện ra mình đang ở đây không. Hắn nhanh chân quay gót trở lại vào trong làng kịp lúc tiếng gà gáy cũng vừa ngân lên báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.
Trời lúc này cũng đã đứng bóng. Trên chiếc xe đò cũ kĩ vừa dừng chân phía trước con đường đất rẻ vào làng Sam. Chú lơ xe bước đến vỗ vai Minh gọi:
“Nè… Cậu gì đó ơi, mau dậy đi tới nơi rồi, dậy dậy…”
Minh vẫn còn đang ngáy ngủ thì bị chú lơ xe vỗ vai làm cho giật mình tỉnh giấc. Cậu dụi dụi mắt nhìn chú lơ xe ái ngại:
“Tới rồi sao? Chú thông cảm cho cháu, đường hơi xa nên cháu mệt ngủ quên mất.”
“Ừm… Thôi mau xuống đi, xe còn quay đầu đón khách nữa cháu.”
Minh đưa tay với lấy ba lô của mình khoác lên vai, nhanh chân bước xuống xe. Định cầm điện thoại lên gọi cho chú Ba, thì Minh nghe giọng của một cậu thanh niên đang chạy chiếc xe máy cà tàn đến chỗ mình đang đứng hỏi:
“Anh có phải là Minh? Cháu của bác Năm Hổ không?”
“À đúng rồi. Tui là Minh cháu của bác Năm đây. Mà cậu là ai?”
“Em là Thành, con của chú Ba, cha em sáng nay mắc lu bu công việc trong nhà nên nhờ em đến đây đón anh”
“Chà. Chú Ba có con trai lớn thế này sao?”
“Dạ… Lên xe em chở về nhà rồi mình nói chuyện sau anh, trưa nắng ở đây lâu không tốt.”
“Ừm. Chở anh đi từ từ thôi nha..”
“Anh yên tâm, tay lái lụa đây mà...”
Minh nhìn chiếc xe máy cũ kĩ thì hơi e ngại không biết nó sẽ hư giữa đường lúc nào nhưng cũng đành bụng leo lên cho Thành chở về nhà. Trên quãng đường vào nhà chú Ba, Minh đảo mắt nhìn xung quanh quan sát mọi cảnh vật.
Nói về làng Sam, qua ánh mắt của cậu. Nơi đây chỉ quay quanh hơn mười mái nhà liu xiu, hơn 1km mà chỉ có được hơn ba mái nhà. Xung quanh làng được trồng các loại hoa quả nhưng dường như đã bị bỏ hoang không ai chăm sóc. Đất đai trở nên héo úa và cằn cỏi.
Dù là ban ngày nhưng đường vào trong làng âm u đến một cách lạ thường, chỉ thưa thớt vài ba bóng người qua lại. Minh thắc mắc vỗ vai hỏi Thành:
“Làng mình bị như thế này lâu chưa vậy em..?”
Thành đang tập trung lái xe né tránh mấy vũng nước trước mặt bị Minh vỗ vai làm cho giật mình cậu vội đáp:
“Sảy ra cách đây một tháng này đó anh, từ khi những cái chết do ma quỷ gây ra liên tiếp nên họ sợ hãi bỏ đi nơi khác sinh sống hết rồi.”
“Anh nhìn sơ thì cảnh vật vào làng mình bị âm khí bao trùm xung quanh rất nhiều, cứ kéo dài như thế này thì không lâu nữa nơi đây sẽ mất dần sự sống đó.”
“Vậy nên cha em luôn tìm cách giúp cho dân làng, nhưng chẳng có ai giúp được hết đó anh. Hôm nay nhờ anh sang xem có giúp được gì không?”
“Mà đi nãy giờ rồi, sắp tới nhà em chưa?”
Thành chỉ tay vào căn nhà nằm ở trước mặt:
“Tới rồi nè anh..”
Thành rẻ vào một căn nhà cấp bốn cũ kĩ, vừa vào tới sân thì chú Ba từ trong nhà chạy ra nhìn Minh và Thành vui vẻ hỏi:
“Hai đứa về rồi đó sao, cháu là Minh đó hả? Cháu đi đường xa chắc mệt lắm phải không? Vào trong nhà chú uốn miến nước rồi nghĩ ngơi cho khoẻ. Để chú kêu thằng Thành ra sau mần con gà nấu cháo hen.”
“Cháu là Minh nè chú. Cháu hơi mệt một xíu thôi, nhưng mà được chú làm gà đãi thì cháu không ngại đâu ạ..”
Thành đưa ánh mắt thắc mắc nhìn Minh cứ giữ cái ba lô khư khư trên vai, cậu vội bước đến hỏi:
“Trong ba lô của anh chứa gì mà trông nặng vậy? Để em giúp anh đem vô trong được chứ?”
“Một số đồ lặc vặc cần thiết anh mang theo để dùng thôi em, để anh tự đem vào cất cũng được.”
“ Vậy em ra sau mần gà, anh nói chuyện với cha em nha, một lát là có gà ăn thôi.”
Chú Ba nhìn Thành thúc dục:
“ Thôi con ra sau làm gà đi, cha với Minh vào trong nhà nói chuyện một lát.”
“Dạ con đi liền ạ..”
Thành vui vẻ nghe lời cha mình chạy ra phía đằng sau vườn nhanh chóng lựa một con gà trống to nhất rồi đem ra mần thịt. Minh nhìn theo chỉ biết lắc đầu vì cái tính khấu khỉnh của cậu ta, rồi cùng chú Ba bước vào trong nhà vừa đặt ba lô xuống bàn Minh đem thắc mắc trong lòng của mình lúc nãy khi nhìn thấy những điều lạ thường trên đường vào làng hỏi:
“Làng mình hình như bà con đã bỏ đi hết rồi hả chú? Trên đường vào nhà chú cháu thấy trong làng chỉ còn lác đác vài người còn bám trụ ở lại đây. Chú kể cháu nghe sự tình làng mình được không?”
Chú Ba rót ra ly nước trà bốc khói lên nghi ngút đẩy tới trước mặt Minh, rồi ngồi vẻ mặt buồn chán đáp:
“Cháu uốn miếng nước cho đỡ khát đi, chuyện trong làng đúng như những gì lúc nãy cháu thấy rồi đó. Hiện tại trong cái làng nhỏ này chỉ còn hơn năm hộ gia đình còn ở lại đây thôi, chủ yếu những người còn ở lại là vì không có tiền để đi nơi khác sinh sống và những người không nở bỏ tài sản để mà ra đi, trong đó có hai cha con của chú nè..”
“Sao bà con trong làng không mời thầy về giúp hả chú?”
Ông trầm ngâm một lát rồi giải thích:
“Chú cùng bà con cũng thử cách tìm thầy về rồi, nhưng mà khi đến đây đều sợ hãi quay lưng bỏ chạy ra khỏi làng, bà con có chạy theo hỏi thì chỉ nói làng này không thể cứu vãn được nữa. Cũng có vài người đồng ý ở lại giúp, nhưng rồi cũng không có giải quyết được gì mà còn ngược lại phải chết thảm ở đây luôn đó.”
“Vậy để chiều nay cháu đi dạo một vòng quanh làng mình xem tình hình như thế nào, chú dắt cháu đi được không?”
Chú Ba gật gù vui vẻ:
“Được, chiều chú cháu mình đi..”
Minh đưa tay chỉ ra phía cửa:
“Hình như trước cửa có một đứa bé đang chạy vô kìa chú..”
Chú Ba nhìn ra phía cửa thấy một đứa bé trai độ tầm 10 tuổi. Trên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi vừa chạy vào tới nơi nó đứng thở hỗn hển gấp gáp nói:
“Bác Ba ơi, cuối làng mình lại có người chết rồi ạ..”
Chú Ba nghe nói thì há hốc mồm, ấp úm hỏi lại:
“Con nói cái gì? Lại có người chết rồi sao?”
Nó gãi gãi đầu:
“Con cùng mọi người đang đi qua đó, sẵn tiện ghé kêu bác đi cùng ạ..”
Chú Ba vơ vội cái nón lá đội lên đầu:
“Ừ, đợi bác một chút..”
Chú Ba quay sang nhìn Minh vẻ mặt hơi ái ngại:
“Cháu ở nhà, lát thằng Thành nó nấu cháo gà rồi hai đứa ăn trước đi. Chú chạy ra giúp bà con một tay..”
Minh vội khoác ba lô lên vai, nhìn chú Ba đáp:
“Cháu cũng không đói lắm, cháu đến đây để giúp bà con trong làng. Bây giờ sảy ra chuyện cháu muốn cùng chú qua đó.”
Chú Ba suy nghĩ chần chừ một lát, rồi gật đầu hối thúc:
“ Được, cháu đi theo chú qua đó phụ giúp người ta một tay.”
Minh theo chân chú Ba cùng với đứa bé nhanh chóng chạy vội về phía cuối làng. Vừa qua đến nơi thì thấy bà con bu quanh kín mít, chú Ba bước tới đám đông hỏi:
“Nè Bà con, trong đó ai lại là người xấu số bị giết chết vậy?”
Bà con thấy chú Ba tới thì vội dạt sang hai bên, một ông lão độ tầm 60 tuổi bước đến nheo mắt nhìn chú Ba và Minh đáp:
“Người này hình như bị lạc vào trong làng mình rồi bị giết thì phải.”
Chú Ba ngoáy cổ liếc nhìn cái xác tỏ ra thương tiếc:
“Đi đâu không đi lại vào trong làng này rồi chết thảm như thế không biết.”
Ông lão lắc đầu chán ngán:
“Chắc là họ không biết nguy hiểm luôn rình rập trong làng nên mới chết thảm như này, mà cậu thanh niên sau lưng kìa là…”
Không để bà con và ông lão thắc mắc. Chú Ba đưa tay kéo Minh tới trước mặt rồi giới thiệu:
“Đây là cháu của tui tên là Diệp Minh ở bên làng Chổi, Minh nó qua đây để giúp bà con làng mình nè.”
“Con là Diệp Minh, nghe chú Ba kể về làng mình đang phải gánh chịu cảnh sống trong lo sợ mỗi ngày vì những cái chết lạ thường. Nên hôm nay mạo muội qua đây để giúp bà con làng mình ạ.”
Minh nghe chú Ba nói giới thiệu mình trước mặt bà con nên cậu cũng bước tới nói sơ qua về mình và lý do cậu đến đây.
Bà con tập trung ánh dồn qua phía Minh, ai nấy đều trầm trồ trước vóc dáng cao ráo, mái tóc được chải vuốt ngược ra đằng sau. Trên khuôn mặt rám nắng, ngũ quan rất đều đặn và khá điển trai của cậu. Nhưng đổi lại bộ đồ của Minh đang mặc thì trông khá quê mùa, đậm chất của một người thanh niên chỉ biết sống ở chốn nông thôn.
“Cậu có thể giúp bà con sao, cậu qua xem cái xác xem thử có phát hiện ra được điều gì không.”
Ông lão thắc mắc hỏi Minh, cậu vội đáp:
“Con có học chút bùa phép, vậy để con qua xem như thế nào.”
“Nè, chú với bà con trông cậy vào con hết đó.”
Chú Ba vỗ vai an ủi Minh để cậu tự tin hơn. Ông lão cùng bà con đứng nép sang một bên để cho Minh bước vào. Vừa nhìn xuống cái xác đã bị cào xé rách nát cả cơ thể đến nổi trên khuôn mặt cũng không thể nhìn rõ nhân dạng. Minh nhíu đôi lông mày phát hiện trên cái xác còn lai quãng lại một chút quỷ khí nhưng không thể nào phát hiện ra nguyên nhân từ đâu. Bà con đang chăm chú nhìn vào Minh chờ câu trả lời, cậu vội quay ra nhìn mọi người giải thích:
“Cái chết này là do một con quỷ sát hại, xác của người đàn ông này dường như trước lúc chết đã bị con quỷ cào xé rất tàn nhẫn. Nếu như một vong quỷ bình thường sẽ không ra tay tàn độc như thế này. Chắc chắn là có người điều khiển, không biết bà con mình có từng gây thù chút oán với ai không ạ?”
Bà con nghe xong ai nấy trong lòng đều lo lắng những gì Minh vừa nói. Ông lão nhìn Minh thở dài trả lời thay cho bà con:
“Làng tụi tui từ trước tới nay chưa làm mắc lòng ai bao giờ cả. Ai nấy trong làng đều sống hoà đồng vui vẻ với mọi người xung quanh và chưa từng gây thù với những người ở làng kế bên đâu cậu.”
Minh đưa ra suy nghĩ trong đầu của mình:
“Vậy thì chuyện này có ai đó đang âm mưu nhắm đến làng mình.”
Chú Ba đưa ánh mắt khó hiểu nhìn Minh hỏi:
“Con nói vậy là sao, con giải thích cho bà con ở đây với chú hiểu rõ hơn được không?”
Bà con ai cũng xì xầm nháo nhào lên, Minh lớn tiếng giải thích:
“Nếu như là bị giết hại bởi một linh hồn quỷ bình thường thì đa số sẽ bị giết rồi bắt mất đi hồn phách không để lại dấu vết. Còn cơ thể của người bị giết nằm dưới đất là bị cào xé cho đến chết, hồn quỷ này có vẻ không có tâm thức mà bị điều khiển để ra tay, và người ra tay hình như rất là căm thù bà con làng mình đó ạ.”
“Trong làng bây giờ chỉ còn có vài người thân thuộc, ai mà nỡ ra tay tàn nhẫn vậy cậu, tui nghĩ cậu hiểu lầm rồi đó.”
Ông lão thắc mắc nói với Minh, cậu vội đưa ra suy đoán của mình:
“Con nghĩ là người đó đang ở trong làng của mình, âm thầm ra tay giết hại bà con bằng quỷ sai để không ai nghi ngờ và tìm ra dấu vết đó ạ.”
Bà con tụ tập ở đây cũng không quá mười người, họ đưa ánh mắt sợ hãi nhìn nhau rồi né tránh như sợ chính người đang đứng bên cạnh mình là kẻ tàn độc bấy lâu nay âm thầm ra tay giết hại bà con.
Chú Ba thấy vậy liền xua tay trấn tỉnh tinh thần bà con:
“Bà con cứ bình tĩnh, đây chỉ là suy đoán của Minh thôi, tui cùng với Minh sẽ giúp bà con sớm tìm ra người đó thôi.”
Mọi người nghe chú Ba an ủi thì cũng bình tĩnh trở lại. Minh bước tới trấn an thêm một lần nữa:
“Con xin hứa với bà con ở đây, con sẽ tìm cách lôi đầu kẻ dùng bùa phép sai khiến quỷ dữ giết hại bà con ra trước làng để chịu tội ạ.”
“Minh nó đã nói vậy rồi, bà con cứ yên tâm, bây giờ mình cùng nhau phụ đem xác người này đi chôn cất chứ để họ nằm đây tội nghiệp quá.”
Chú Ba tiếp lời cho Minh, ông lão nghe vậy cũng gật gù tin tưởng:
“Vậy thì trông cậy vào cậu Minh cùng với chú Ba thôi.”
Rồi chú Chú Ba nhìn cái xác bên trong kêu gọi bà con:
“Bà con gác chuyện này sang một bên, bây giờ mình phụ một tay chôn cất thi thể của người xấu số này rồi hãy tính sau.”
Một người phụ nữ gần đó cũng nói lớn:
“Chú Ba nói đúng đó mọi người, mong cậu Minh đây sớm tìm ra được kẻ ác bây giờ mình cùng nhau đem cái xác đi chôn cất thôi.”
“Đúng rồi, nhanh nhanh đi bà con.”
Chú Ba tiếp lời rồi quay qua nhìn Minh cứ đứng đâm chiêu nhìn vào cái xác đang được bà con dọn dẹp chuẩn bị đem đi chôn cất. Ông bước đến vỗ vai cậu:
“Trong làng những cái chết như thế này xảy ra thường xuyên, cho nên bà con chỉ biết cùng nhau an ủi mà chôn cất cho họ thôi. Mong cháu sớm ngày tìm ra nguyên nhân giúp cho bà con trở lại cuộc sống vui vẻ chứ như thế này chắc…”
Minh ngắt lời ông:
“Chú yên tâm đi, cháu sẽ cố gắng hết sức để giúp bà con mình.”
Ông quay qua chỗ bà con:
“Thôi qua phụ bà con một tay đi con.”
Chú Ba và Minh cùng nhau phụ giúp bà con đem thi thể xấu số về phía đình làng rồi đem ra khu nghĩa địa làng chôn cất. Không khí trong làng trở nên nặng nề và âm u đến nổi không có một tiếng cười. Ai nấy trong lòng đều lo lắng và sợ hãi cùng nhau quay bước trở về nhà.
Giúp bà con chôn cất xong, lúc này trời cũng đã gần chập tối. Minh mang theo thắc mắc trong lòng cùng chú Ba trở về nhà mà vẫn chưa được đi xung quanh làng để tìm hiểu. Vừa về tới nhà thì thấy Thành đang ngồi đợi trên bàn đã đặt sẵn nồi cháo gà nghi ngút khói toả lên mùi thơm phức. Thành thấy cha mình cùng với Minh trở về trong bộ dạng mệt mỏi thì vội đứng dậy, bước tới hỏi:
“Cha với anh Minh đi đâu vậy? Con nấu đồ ăn xong đợi mãi mà không thấy về, con định chạy đi tìm thì hai người vừa về luôn đó..”
Chú Ba cùng với Minh ngồi xuống bàn, chú thở dài buồn chán:
“Trong làng lại có người chết, nên cha với Minh chạy đi xem thử sẵn tiện phụ giúp bà con một tay chôn cất nên về trễ..”
“Lại có người chết sao cha, không biết…”
Minh vội ngắt lời của Thành:
“Chú Ba với Thành cứ yên tâm đi, cháu hứa sẽ giúp mọi người không để chuyện này sẽ không còn sảy ra nữa đâu, ủa… Thím Ba đâu chú?”
Chú Ba nghe Minh nhắc tới vợ mình thì mặt ủ rủ, giọng hơi run run:
“Thím của cháu mất cách đây vài năm rồi, cũng chỉ vì không đủ tiền chạy chữa nên… Mà thôi chuyện này để chú kể cháu nghe sau, bây giờ thì ăn cơm đi để nó nguội thì mất ngon.”
“Ấy chết, cháu xin lỗi vì đã lỡ nhắc tới chuyện không vui. Bụng cháu nó cũng kêu lên từ trưa tới giờ rồi, nè Thành, em cũng ngồi vào ăn cho vui..”
Thành chạy ra nhà sau bên một hủ rượu chuối hột đem lên đặt trên bàn, nhìn Minh hơi gian xảo:
“Hôm nay có mồi bén, sẵn tiện anh thử chút rượu chuối mà cha em ngâm đi, đảm bảo uốn vào một ly là nhớ hương vị cả đời.”
Minh hơi lưỡng lự:
“Nhưng mà…”
Chú Ba thấy Minh hơi lưỡng lự ông vội cầm ly lên rót ra một ly đầy tuôn lên hết sạch, nhìn Minh chọc ghẹo:
“Cháu không biết uốn rượu hay là sợ chú bỏ thuốc độc vào trong này? Chú uốn trước cho cháu yên tâm rồi đó..”
Minh xua xua tay, giải thích sợ chú Ba hiểu lầm:
“Không có đâu chú Ba, uốn thì uốn để xem rượu của chú Ba có ngon bằng rượu chuối của nội cháu ngâm không.”
Minh cùng chú Ba và Thành ăn uốn no say, sau khi ăn xong Minh được chú Ba sắp xếp cho gian phòng ở phía sau cùng.
Lúc nãy uốn hơi quá chén nhưng Minh vẫn còn tỉnh táo, định nằm xuống giường chợp mắt nghỉ ngơi nhưng trong đầu lại nhớ hình bóng của nội. Cậu đưa tay mân mê vòng chuỗi tràng hạt của nội trao cho mình, rồi lấy trong ba lô ra cuốn sách tâm huyết chứa toàn bộ bùa phép của thiên tông đạo giáo, cố gắng học những loại bùa phép cách bắt ấn và khai triển trận pháp mới.
Trời cũng đã gần 10 giờ khuya. Minh hơi khát nước định ra phía nhà trước tìm nước để uống vừa bước chân ngang qua phòng của chú Ba thì không thấy ông ở trong phòng, hơi thắc mắc nhưng nghĩ chắc ông ra ngoài đi vệ sinh nên cũng không quan tâm. Vừa đặt ly nước xuống bàn quay người lại thì thấy Thành đứng chần ầng phía đằng sau, Minh giật mình hỏi:
“ Thành, em đứng đây từ lúc nào vậy? Sao không kêu anh, xém tí nữa là anh bay mất luôn cả hồn vía rồi..”
Thành nhìn Minh cười lên trêu chọc:
“Em cũng như anh thôi, ra đây tìm nước uốn, mà sao trông anh nhát gan như vậy mà cũng đòi đi bắt ma hả?”
“Cái thằng, bắt ma thì phải khác chứ, nhưng mà cha em đi đâu giờ này vậy? Anh mới đi ngang thì không thấy ông ấy ở trong phòng..”
Thành tuôn một hơi hết sạch ly nước đặt xuống bàn rồi quay người trở lại phòng của mình. Cậu vừa đi vừa đáp:
“Ổng buổi tối hay đi ra ngoài soi ếch đó anh, xíu là về thôi à, thôi cũng khuya rồi vào nghỉ đi anh.”
Minh thở dài lắc đầu rồi quay trở lại vào trong phòng. Cậu ngã lưng nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ sau vài ngày đi xe đò mệt mỏi bây giờ mới được một giấc thoải mái. Cậu không hay biết rằng phía bên ngoài cửa sổ đang có một cặp mắt theo dõi từng hành động của mình. Hắn lẩm bẩm:
“Không sớm hay muộn, mày cũng sẽ phải chôn xác tại nơi này thôi, thằng ranh con..”
Dứt lời hắn nhanh chóng quay lưng đi nhanh vào trong màn đêm tĩnh lặng. Không ai hay biết hắn đang âm mưu một kế hoạch nào đó sắp sửa đến với Minh trong thời gian sắp tới.
Sáng hôm sau Minh lờ mờ tỉnh dậy bước ra khỏi căn phòng, chú Ba và Thành đang ngồi nấu một nồi cháo ếch thơm phức sau bếp, Thành vừa thấy Minh cậu liền nói:
“Anh ra sau rửa mặt rồi ăn sáng với hai cha con em nè. Hồi tối cha đi bắt được rất nhiều ếch nên sáng nay nấu món cháo ếch cho anh thưởng thức nè.”
Minh nhìn chú Ba và Thành hơi e ngại:
“Anh mới qua đây, chưa giúp đỡ được bà con được điều gì mà ngày nào chú với em cũng đãi anh những món ngon, làm anh khó xử quá..”
Chú Ba nghe Minh nói thì cười phì nói:
“Có gì đâu mà khó xử hả cháu, cứ ăn uốn thoải mái đi rồi lát nữa chú dắt cháu đi dạo quanh làng này một vòng.”
“Dạ. Chú nhắc cháu mới nhớ, vậy ăn xong mình đi liền nha chú..”
Minh vội chạy ra sau rửa mặt rồi vào trong nhà ngồi xuống bàn ăn sáng cùng với ông và Thành. Sau bữa ăn sáng, cậu tóm tắt khen ngon vì trước giờ chưa được ăn món cháo ếch như thế này. Ba người cùng nhau vui vẻ nói chuyện cho đến tận trưa mới chịu quay ra mạnh ai nấy làm việc.
Minh cùng chú Ba đi dạo trên con đường làng vắng vẻ, những tán cây bên cạnh lề đường như không còn chút sức sống dần héo úa và chết dần đi. Vừa đến một đoạn vắng vẻ phía trước mùi hôi thối của xác động vật xộc thẳng vào mũi, Minh khó chịu mặt nhăn nhó nhìn qua chú Ba hỏi:
“Ở đằng trước là chỗ bà con tập kết xác động vật chết trong làng hả chú?”
Nghe Minh hỏi thì ông đưa mắt nhìn vào bên trong một bụi rậm cây cối mọc che kín cả tầm nhìn, không nhìn rõ được thứ gì ở trong đó. Ông chỉ sang một con đường nhỏ nằm kế bên nói:
“Ờ, đúng rồi đó, mình đi né qua đoạn này đi chứ ở đây hôi quá chú chịu không nổi.”
Minh hơi thắc mắc:
“Sao bà con lại đem xác văng vào chỗ này? Làm mất vệ sinh trong làng vậy chú..”
Ông đưa tay bịt mũi ra bộ khó chịu:
“Tại vì ở đây vắng vẻ ít người qua lại, với trong làng cũng không ai đến đây nên họ văng vào đây thôi..”
Minh hơi khó hiểu suy nghĩ tại sao bà con không chôn xác mà lại vứt bừa bãi như thế này. Nhưng rồi cậu cũng nghe theo lời chú Ba rẻ qua con đường đất nhỏ, vừa đi ngang qua thì phát hiện trong lùm cây rậm rạp có một luồng quỷ khí dày đặc lai quảng bên trong, định quay lại xem nhưng ông đã đi xa bỏ lại mình một đoạn nên cậu cũng vội chạy theo, chẳng kịp để ý bên trong là thứ gì?
Ông vừa đi qua khỏi thấy Minh vẫn đang lưỡng lự ở phía sau ông quay lại thắc mắc:
“Có chuyện gì hả cháu?”
Minh chạy tới giả vờ như không có chuyện gì, cậu đáp:
“Không có gì đâu, tại hơi mệt thôi chú.”
“Thôi, đi nhanh rồi còn về cháu chứ chú mệt lắm rồi.”
“Vậy mình đi thôi chú..”
Sau một buổi cùng với chú Ba đi xung quanh làng nhưng cũng không phát hiện ra điều gì. Về tới nhà Minh chán nản bước vào trong phòng nằm suy nghĩ vẫn không thể nào tìm nguyên nhân tại sao trong làng lại xuất hiện quỷ dữ giết hại bà con như vậy. Trong đầu liền thoáng lên suy nghĩ về chỗ bãi xác động vật có luồng quỷ khí lai quãng lúc chiều. Cậu quyết định tối nay sẽ ra đó. Vội ngồi dậy móc trong ba lô ra một sấp giấy màu vàng vẽ ra một số lá bùa cần thiết rồi cất vào trong ba lô ngồi suy nghĩ chờ đợi trời sập tối.
Như thường lệ sau khi ăn uốn no nê. Minh trở lại trong phòng mà không chợp mắt, giả vờ nằm ngủ được một lát đưa tay móc ra cái điện thoại xem lúc này thì đã 10 giờ tối. Cậu lấy sấp bùa mà mình đã chuẩn bị lúc chiều cùng với thanh kiếm đồng xu từ từ bước nhẹ nhàng ra khỏi căn phòng. Đảo mắt quan sát thì thấy Thành đang ngáy ngủ phì phò, do phòng chú Ba ở đằng trước nên cậu cũng không lên xem để kiểm tra ông đã ngủ hay còn thức. Minh mở chốt cửa phía nhà sau lẻn ra bên ngoài rồi bước thật nhanh ra con đường làng trở lại nơi tập kết xác động vật mà lúc chiều mình phát hiện có luồng quỷ khí xuất hiện lạ thường và dày đặc.
Minh bước thật nhanh trên con đường vắng vẻ, bống tối bao trùm lên mọi cảnh vật xung quanh. Cậu vừa đến nơi phát hiện bên trong phát ra tiếng gầm gừ và tiếng xương gãy vang lên “răng rắc”.
Khẽ đưa chân bước tới thật nhẹ nhàng để tránh phát ra tiếng động. Cậu vén nhẹ nhành cây chắn trước mặt, một cảnh tượng vô cùng gớm ghiếc. Một con quỷ đang cầm xác con lợn trương phình nhai lên nhồm nhàm, hai tay còn cầm một con gà còn sống dãy lên đành đạch. Không chần chừ con quỷ vừa chén xong con lợn lập tức há miệng cắn mạnh vào cổ con gà một tiếng “ phập “. Làm cho đầu nó đứt lìa máu trên cổ phun ra như một cái vòi nước rồi đưa cổ con gà lên miệng mút chùn chụt dòng máu nóng tỏ ra khoái chí.
“Thịt sống, máu tươi, ngon.. Ha ha ha…”
Cảm thấy hơi buồn nôn. Minh móc trong túi ra một lá bùa kẹp trên tay rồi bước ra khỏi lùm cây. Nhìn con quỷ trước mặt bực tức:
“Hoá ra là mày trốn ở đây ăn xác động vật hôi thối, đồ súc sinh!!”
Con quỷ thấy mình đã bị phát hiện, liền vươn cặp mắt đỏ rực nhìn Minh gầm gừ:
“Mày là thằng nào? Dám đến tận đây tìm tao sao?”
Minh đưa ánh mắt kiên định nhìn con quỷ:
“Là ông nội mày đấy, hoá ra là mày trốn ở đây, là mày ra tay giết hại bà con đúng không?”
Con quỷ nhìn Minh rít lên:
“Khà khà, là tao giết lũ rác rưởi đó thì sao? Khà khà..”
“Vậy thì mày đi chết đi.”
Minh lập tức đưa lá bùa đã kẹp sẵn trên tay phải đưa lên miệng, niệm chú nhanh:
“Thiên Tông Sát Quỷ Lệnh, Sát!!”
Lá bùa trên tay lập tức bốc cháy, hoá thành những mảnh sáng li ti bay lên không trung. Hơn chục luồng ánh sáng vàng như mũi kim châm, phóng vun vút đến chỗ con quỷ đang đứng.
Bị tấn công quá nhanh nên nó né tránh không kịp. Cơ thể bị luồng ánh sáng lao tới đâm xuyên qua lỗ chỗ bốc khói lên xì xèo, con quỷ gầm rú lên đau đớn.
“Thằng khốn!!!”
Ánh mắt Minh sát lạnh nhìn con quỷ đang đau đớn:
“Mau khai ra, là ai sai mày đến đây hại người?”
Nó cười lên khinh bỉ:
“Ha ha ha, tao thích thì tao giết đó rồi sao? Rồi mày cũng sẽ phải chết, ha ha ha..”
“Được, vậy tao cũng không cần hỏi nhiều nữa..”
Minh bước tới, vừa định vung thanh kiếm đồng xu lên kết liễu nó. Cậu cảm nhận được phía sau lưng mình có nguy hiểm. Một luồng hắc khí từ phía bụi rậm kế bên lao nhanh về phía cơ thể mình, cảm thấy không thể né tránh Minh vội đưa tay trái lên bắt ấn gấp rút hô:
“Thiên Tông Kim Quang Hộ Thể, Tấn!!”
Dứt câu chú. Cả cơ thể nhanh chóng được bao bọc một luồng ánh sáng mờ nhạt được tạo thành bởi niệm lực. Minh xiết chặt tay phải cố giữ vững kết giới hộ thể.
Luồng hắc khí lao tới va chạm lớp ánh sáng tạo nên tiếng nổ “bùm”. Làm cho cát bụi xung quanh bay lên mù mịt. Cậu lùi lại mấy bước, kết giới bảo hộ cùng lúc biến mất, hơi choáng ngợp đòn tấn công vừa rồi. Minh lẩm bẩm:
“Mạnh...mạnh thật... Là ai triển khai loại tà thuật, nhanh như thế này chứ?”
Đang thắc mắc, trong phía bụi rậm. Một người đàn ông mặc bộ đồ đen bước ra, khuôn mặt được che kín một lớp vải màu đen kỳ bí. Hắn vừa đi vừa niệm chú trên tay kẹp một lá bùa thu nhanh hồn phách con quỷ đang quằn quại dưới mặt đất vào bên trong rồi quay qua nhìn Minh:
“Thằng ranh con, khá khen cho mày khi tìm đến được tận đây..”
Ánh mắt của Minh hơi dè chừng. Cậu lùi lại về phía sau vài bước, nhìn hắn hỏi:
“Mày là ai?”
Hắn cất lá bùa vào trong túi quần của mình rồi nhìn Minh:
“Tao là ai thì mày không cần biết đâu.”
Minh nhận ra hắn là chủ nhân của con quỷ lúc nãy, cậu nhếch môi:
“Mày chính là kẻ đứng sau mọi chuyện đúng không?”
“Đúng… Là tao đó, tao sẽ giết tất cả bọn chúng.”
Minh bực tức:
“Mục đích của mày chỉ muốn giết hại bà con thôi sao?”
Hắn cao ngạo:
“Tao muốn bọn chúng chết để lũ pháp sư chánh đạo tìm đến đây, để tao tiện thể ra tay tiêu diệt một lượt.”
Trong lòng Minh lúc này dâng lên một cơn lửa giận, cậu bực tức quát:
“Vậy tại sao mày không tìm những người học đạo để quyết đấu, xem thường mạng sống của bà con như cỏ rác như vậy chứ.”
Cảm thấy đã chọc tức được Minh, hắn đáp với giọng chế nhạo:
“Bọn rác rưởi đó trước sau gì cũng phải chết, thôi thì tao dùng chúng làm mồi nhử không phải có lợi cho tao sao.”
“Khốn nạn!!”
“Mày là thằng ngu, tự mình tìm đến đây nộp mạng… Tốt..”
“Được… Tao nhất định sẽ lôi đầu mày ra… Để xem sau lớp mặt khăn kia là ai.”
Hắn chỉ thẳng mặt Minh chửi:
“Thằng pháp sư quê mùa, có giỏi trổ hết tài phép chánh đạo ra đây.”
Minh xiết chặt tay thành nắm đấm gắt lên:
“Vậy thì thử ăn nắm đấm của tao đã..”
“Phập”
Minh cắm mạnh thanh kiếm đồng xu xuống đất. Lao tới đánh tay đôi với hắn, cậu tung những thế võ vô cùng hiểm hóc. Móc trái, móc phải nhưng hắn vô cùng nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, một cú xoay chỏ nhắm vào đầu Minh lập tức nhảy sang bên phải rồi tung một cước thật mạnh vào bụng, hắn cũng không vừa đồng thời rướn chân đá vào hông Minh thật mạnh. Cả hai té lăn ra mặt đất, ánh mắt hắn sắt lẹm nhìn nhau:
“Mày khá lắm, đến lúc mày phải chết rồi!”
Minh nhếch môi tỏ ra xem thường:
“Hôm nay tao có chết thì cũng lôi loại ác độc như mày đi theo..”
Hắn ta lập tức ngồi bật dậy, tay phải bắt ấn, tay trái kẹp lá bùa văng mạnh về phía của Minh. Lá bùa bốc cháy thành luồng hắc khí lao tới, Minh nhanh nhẹn lộn nhào sang một bên.
“Ầm”
Luồng hắc khí phóng tới chạm vào mặt đất phát ra tiếng nổ làm bụi cát bay lên mù mịt. Từ trong lớp bụi biến hoá thành một con quỷ hung hãn lao tới tấn công. Minh hơi bất ngờ cảnh tượng trước mặt, cậu vừa lùi vừa nhìn hắn đang giữ tay phải bắt ấn niệm chú điều khiển con quỷ tấn công mình. Quyết liều thử nhanh loại bùa mà cậu mới vẽ lúc chiều, tay phải nhanh lẹ móc ra lá bùa đỏ đưa tới phía trước niệm chú quyết:
“Huyết Lôi Sát Quỷ Lệnh, Đánh!!”
Lá bùa lập tức bốc cháy. Trên bầu trời loé lên tia chớp, tia sét đánh mạnh xuống chỗ con quỷ đang được hắn điều khiển, hắn thấy nguy hiểm định chuyển ấn huyết kéo con quỷ của mình trở về tránh né nhưng không kịp chỉ nghe một tiếng “ đùng”. Ánh mắt hắn hơi ngạc nhiên, nhìn con quỷ quằn quại, đau đớn từ từ tan rã từng mảnh tinh thể li ti lên trên không trung.
Minh thừa cơ hội hắn vẫn đang ngơ ngác, cậu chạy tới nhặt lại thanh kiếm đồng xu, nhìn hắn bằng ánh mắt kiên định:
“Bất ngờ lắm sao? Nên lộ diện đi..”
Hắn nhìn Minh khó hiểu:
“Mày nói cái gì vậy? Muốn tao lột lớp khăn này xuống sao? Mơ đi..”
Minh nhìn trực tiếp vào mắt hắn có chút gì đó hơi quen thuộc, dường như là từng gặp ở đâu đó. Nhưng vì đang trong tình thế sống còn nên không thể suy nghĩ ra. Cậu bình tĩnh nói:
“Trước sau gì cũng phải chết, tao khuyên mày nên từ bỏ ác niệm mà ra chịu tội với bà con đi..”
Hắn cười lên, đưa tay chỉ vào mặt Minh:
“Ha ha ha, muốn tao chịu tội lỗi tao gây ra cho lũ rác rưởi đó sao? Người phải chết là mày đó, ha ha ha...”
“Tại sao lại cứ thích dùng tính mạng vô tội của bà con để phục vụ mục đích của mình chứ? Họ không có tội, mày thích thì cứ tìm những người pháp sư tụi tao đây nè..”
“Cũng nhờ lũ rác rưởi đó mà tụi mày tìm đến đây nộp mạng, nhờ đó mà tao không phải lặn lội truy tìm tụi mày để ra tay.”
Minh chỉ tay ra phía làng, cậu nói lớn:
“Bổn phận của tao là đi giúp những bà con ở những làng nghèo khó tiêu diệt quỷ dữ và những kẻ tà đạo như mày. Tao cùng chú Ba đi ngang qua đây và phát hiện ở đây có quỷ khí nên tao lén tìm đến đây vô tình gặp mày. Coi như tao đã tìm ra kẻ bấy lâu nay ra tay giết hại bao nhiêu bà con vô tội ở làng Sam.”
“Rồi mày định lôi tao ra chịu tội sao? Muốn làng Sam này bình yên sao? Để xem mày có còn sống qua đêm nay không đã.”
Minh giọng cứng rắn:
“Được, tuy tao chưa chắc hơn mày về bùa phép nhưng tao có chết cũng sẽ lôi đầu mày theo để bà con được bình yên..”
Hắn không hề quan tâm đến lời Minh nói, hắn ngồi bệch xuống mặt đấy chắp hai tay đan xéo vào nhau. Giọng khiêu khích:
“Vậy thì chuẩn bị chôn xác cùng với lũ rác rưởi đó đi.”
Bầu không khí xung quanh trở nên im lặng, tiếng cóc nhái kêu lên râm rang. Dưới ánh trăng mờ nhạt hình bóng của Minh trên tay đang xiết chặt thanh kiếm đồng xu. Ánh mắt cậu kiên định nhìn về phía hắn trong lòng đầy nổi căm phẩn.
Minh cắm mạnh thanh kiếm tới trước mặt rồi móc ra hai lá bùa. Cậu đưa tay trái mình lên cắn mạnh vào ngón trỏ cho máu chảy ra rồi vẽ lên lá bùa hình tròn bằng máu của chính mình. Sau đó lấy một lá dán lên lưỡi kiếm còn một lá dán lên chui kiếm.
Minh ngồi bệch xuống mặt đất hai tay đan chéo vào nhau, miệng lầm rầm niệm chú. Hai lá bùa lập tức bốc cháy, cậu hé lớn:
“Thiên Tông, Tam Sát Quỷ Trận, Lập!”
Một vòng tròn bằng ánh sáng từ chui thanh kiếm đồng xu phát ra tạo thành một kết giới trận pháp, tạo thành hình tròn giống như lá chắn bảo hộ cùng với ba đóm lửa nhỏ đang bám trên thân kiếm. Đây là Tam sát quỷ trận, Minh vừa lập trận pháp thành công, cậu đưa mắt nhìn qua phía hắn thì cùng lúc hắn cũng đang bắt đầu lập trận.
Hắn lấy trong túi ra một lá bốn lá bùa đen, xếp chúng xuống mặt đất. Cầm con dao trên lưỡi được chạm khắc những hình thù rất quái dị, hắn cứa mạnh vào lòng bàn tay rồi rưới máu lên bốn lá bùa sau đó cắm mạnh con dao tới phía trước, đưa tay trái bắt ấn quyết hét:
“Ngũ Quỷ Bách Hoá Trận, Lập!”
Vừa dứt câu chú. Bốn lá bùa đen dưới mặt đất bốc cháy lên, nhưng hắn không hề châm lửa vào nó. Từ dưới lớp tro tàn của lá bùa dần tạo thành bốn luồng khí đen rồi ngưng tụ thành bốn con quỷ đứng trước mặt hắn.
Bốn con quỷ trông rất dữ trợn, trên tay mỗi con cầm mỗi loại hung khí khác nhau. Đứng xếp thành hàng ngang chờ lệnh của hắn.
Minh bên phía đối diện biết trận pháp mình vẫn chưa thể tấn công. Cậu chỉ mới lập trận, cậu đưa tay rút trong túi ra thêm ba lá bùa xếp chúng phía dưới thanh kiếm. Tay phải vẫn bắt ấn, cậu trừng mắt hét:
“Tam Binh Nghe Lệnh, Khai Tam Sát Trận, Triệu!”
Ba ngọn lửa đang lơ lửng trên thanh kiếm đồng xu đột nhiên đáp xuống ba lá bùa. Ba tiếng nổ nhẹ tạo ra làn khói mỏng. Xuất hiện ba âm binh tướng lĩnh, trên người mặc một bộ giáp sắc trông giống như các quan binh thời xưa. Vừa hiện ra ba âm binh dàn ra đứng chắn trước trận pháp của Minh. Âm binh đứng giữa cầm thanh đao trong tay quay ra nhìn Minh như muốn được cậu ra lệnh tấn công:
“Cậu ra lệnh đi? Ba tụi tui sẽ giúp cậu phá trận, đánh ngũ quỷ của hắn phá trận giúp cậu..”
Minh nhìn ba âm binh trước trận của mình bằng ánh mắt tin tưởng:
“Được, tui ở sau sẽ hộ pháp cho ba người chiến đấu..”
Bên phía người đàn ông giấu mặt. Ánh mắt hắn tỏ ra sự khinh bỉ, hắn đưa tay vào trong túi lấy ra một lá bùa lệnh. Tay phải vẫn giữ ấn quyết, tay trái kẹp lá bùa văng tới phía bốn con quỷ trước mặt, ra lệnh:
“Giết! Qua đó xé nát hồn phách ba con âm binh của nó cho tao!”
Bốn con quỷ nghe lệnh, cầm vũ khí chỉa thẳng đến chỗ ba âm binh đang chắn đứng trước trận pháp của Minh.
Minh không chậm trễ, cậu cũng lấy ra một lá bùa vàng đặt vào lòng bàn tay rồi chắp hai tay vào nhau kẹp lá bùa ở chính giữa. Cậu nhìn ba âm binh trước mặt, giọng sát lạnh:
“Tam Binh, Trấn Trận!!”
Ba âm binh nhanh chia đứng cách nhau ra tạo thành hình vòng cung. Bốn con quỷ của hắn lao tới chia nhau ra tấn công tới tấp vào Tam của Minh. Mặc dù bên hắn có lợi thế hơn về số lượng nhưng dường như Tam binh của Minh có vẻ mạnh hơn khá nhiều.
Hai bên đánh nhau được tầm 10 phút. Bên phía ngũ quỷ của hắn hình như đã bị Tam binh đánh cho tan hồn mất đi hai quỷ sai chỉ còn lại hai trong số bốn ngũ quỷ của hắn nhưng hình như cũng sắp không chống cự nổi.
Bên Minh thiệt hại ít hơn vẫn còn hai âm binh tướng lĩnh còn đứng chống trụ lại được. Trên cơ thể cũng bị đâm thủng lỗ chỗ, thoát ra âm khí và quỷ lực đang dần tiêu tán nhưng hình như có vẻ họ vẫn không bỏ cuộc.
Ánh trăng chiếu rọi xuống làng Sam đang dần bị che khuất bởi mây đen kéo tới. Cơn mưa bắt đầu trút xuống mảnh đất khô cằn. Cơ thể của Minh và hắn bây giờ ướt sủng vì mưa khá lớn, không ai tỏ ra yếu thế hơn, lá bùa trong tay Minh bị nước mưa làm cho tan rã nhưng cậu đang ngồi giữ trận pháp của mình để không bị suy yếu nên vẫn cắn răng nhìn hai âm binh của mình bằng ánh mắt kiên quyết.
Hắn vẫn không bỏ cuộc dù bị thiệt hại mất đi hai quỷ sai. Hắn mím môi cắn thật mạnh cho chảy rồi ngậm trong miệng. Đưa tay lấy ra lá bùa được vẽ kí tự gì đó rất đặc sắc, kẹp trên tay phải rồi đưa lên trước mặt phun mạnh máu trong miệng của hắn lên lá bùa mặc kệ cơn mưa đang trút xuống xối xã nhưng lá bùa vẫn thấm đỏ máu của hắn.
Hắn nhìn tới phía hai con quỷ còn lại của mình hô lên thật to:
“Song Quỷ Vạn Biến Hồn, Nhập!”
Mặc dù trời mưa nhưng khi vừa dứt câu chú, lá bùa trên tay hắn lập tức bắt lửa cháy rụi đi nhanh chóng. Hai con quỷ hoá thành làn khói hoà nhập vào nhau, gió bắt đầu kéo tới làm cho hạt mưa tạt vào trong người như cắt da, cắt thịt.
Trước mặt hắn và Minh, khi hai con quỷ biến thành làn khói hoà nhập vào nhau dần tạo thành một trụ khói đen cao lớn rồi tan biến dần để hiện ra một bóng quỷ cao tầm hai thước, cặp mắt đỏ rực to bằng quả trứng ngỗng, cả cơ thể toát ra luồng quỷ khí phải nói vô cùng mạnh mẽ. Nó đứng nhìn hai âm binh của Minh tỏ ra thèm khát, chờ lệnh của hắn là lập tức lao lên cắn xé.
Minh đưa tay vuốt những hạt mưa đang lăn dài trên khuôn mặt. Cậu ngước mặt nhìn lên bầu trời âm u đang trút xuống cơn mưa lớn, cảnh vật xung quanh bị bóng tối nuốt chửng. Lâu lâu tia sét chớp nháy lên luồng sáng hiện ra hai con người đang đấu pháp với nhau ở mảnh đất vắng vẻ cuối làng.
Minh biết hai âm binh mình nếu cứ như vậy lao vào chiến đấu thì không trụ nổi con quỷ trước mặt. Cậu nghiến răng lấy ra một tờ giấy vàng mà mình hay dùng để vẽ bùa. Ngón tay lúc nãy cậu cắn đến bật máu lúc này đã đóng vảy, cố nén cơn đau vì nước mưa làm cho đau rát, đưa ngón tay trỏ lên cắn mạnh một lần nữa cho bật máu. Máu lập tức tuôn ra dữ vội kèm theo nước mưa nó chảy khắp cả cánh tay cậu.
Minh cúi người cố che không để lá bùa ướt, cậu cắn chặt răng đưa ngón tay trỏ run run vẽ lên lá bùa ký tự trông rất lạ bằng máu của chính mình thay cho mực chu sa mà cậu hay thường dùng. Vừa vẽ xong, mặc dù cơn mưa làm cho ký tự bằng máu trên lá bùa hơi loang lỗ, không rõ ràng nhưng Minh vẫn tự tin đưa mắt lên nhìn hai âm binh vẫn đang cố đứng trụ để bảo vệ trận pháp, cậu quyết liều dồn hết niệm lực vào lần này, tay trái kẹp lá bùa văng mạnh tới phía trước rồi chắp tay vào nhau hô:
“Hoá Niệm Lực, Trợ Kim Lệnh, Khai Lệnh!”
Lá bùa khi được cậu khai chú nó lập tức loé lên ánh sáng rồi tự rực cháy hoá ra thành tro. Hai âm binh đang cố chống cự vì tụi nó đang mất dần quỷ lực, đột nhiên cả cơ thể hình như đang được tiếp nguồn năng lượng. Vết thương trên người dần dần hồi phục, những chỗ bị lũ quỷ lúc này đâm phải bây giờ đã lành lặn hoàn toàn. Hai âm binh quay đầu ra sau nhìn Minh hơi bất ngờ hỏi:
“Tại sao cậu lại dùng niệm lực bản thân để giúp tụi tui vậy?”
Ánh mắt kiên định, cậu nghiến răng đáp:
“Tui đã triệu ba người đến đây, sức lực kém cỏi nên không thể giúp các người được. Một người đã hy sinh rồi, bây giờ chỉ còn hai người, tui hy sinh niệm lực không để phải mất một ai nữa, có chết thì chúng ta cùng chết.”
Hai âm binh hơi thán phục trước lời nói của Minh, họ quay lại vị trí cũ rồi nói lớn cho cậu nghe:
“Được rồi, tụi tui sẽ cố hết sức tiêu diệt con quỷ phía trước, nó rất mạnh. Nhưng cậu hãy yên tâm, ra lệnh đi!”
Minh như được tiếp thêm ý chí, cậu mặc kệ cơn mưa đang dội xối xả vào mặt mình. Cậu bắt ấn hành trận:
“Mau…mau giết con súc sinh đó đi!!”
Người đàn ông lạ mặt hắn vẫn ngồi bệch dưới đất, lớp khăn che mặt bị thấm ướt, bó sát khuôn mặt xương xỏ của hắn. Ánh mắt hắn sát thần ra lệnh con quỷ:
“Giết nó cho tao!”
Được lệnh, con quỷ gầm lên, vung mười móng vuốt sắc nhọn lao tới chiến đấu với hai âm binh của Minh.
Trên tay hai âm binh mỗi người đều cầm vũ khí, họ vừa tấn công con quỷ vừa né móng vuốt sắc nhọn của nó. Nếu trúng phải thì họ sẽ tan hồn phách ngay lập tức. Dù con quỷ rất mạnh nhưng do cơ thể to lớn nên nó hơi chậm chạp, tranh thủ lúc sơ hở, một âm binh cầm đao chém mạnh vào sau lưng của nó. Nó trúng phải lưỡi đao sát khí thì đau đớn gầm rú lên dữ dội, vết thương sau lưng tuôn ra luồng quỷ khí đen đặc.
Hai âm binh được thế làm nó bị thương nên thêm máu chiến, lao tới tấn công càng lúc càng nhanh.
Sắc mặt của Minh lúc này đã tái nhợt, cậu vừa phải dầm mưa cả cơ thể ướt sủng run lên cầm cập vì cái lạnh mà còn phải dùng hết niệm lực của bản thân để trợ phép cho hai âm binh cho nên cậu đang dần kiệt sức tay ấn giữ trận pháp cũng từ từ buông lỏng, trên mí mắt đang muốn nhắm chặt lại. Minh lắc đầu cố giữ mình bình tĩnh không để bản thân mất tập trung tiếp tục giữ chặt tay ấn, xem âm binh của mình chiến đấu.
Hắn nhìn qua thấy Minh có vẻ đang yếu dần. Ánh mắt hắn gian xảo, nhìn con quỷ đang bị thương chống cự từng đòn sát khí của hai âm binh của Minh. Giọng hắn thúc dục:
“Còn không mau kết thúc đi? Giết hết cho tao!”
Con quỷ không chống cự nữa mà nó để cho hai âm lao vào tấn công mà không chút phòng thủ. Hai âm binh tưởng rằng sắp hạ được nó, cả hai lao tới hướng mũi đao vào ngực con quỷ. Tưởng chừng như sắp đâm được vào ngực thì bất thình lình, nó vung hai tay tới đằng trước tóm gọn hai âm binh nhấc lên không trung một cách dễ dàng, nó rít lên bực tức:
“Khà khà, hai thứ rác rưởi như tụi mày định hạ được tao sao? Để tao nhai hồn phách luôn một lượt, khà khà khà..”
Minh nhìn thấy cảnh tượng âm binh của mình đang dãy giụa đau đớn trong tay của con quỷ. Bản thân đang phải giữ ấn quyết để trận pháp không suy yếu nên cậu chỉ biết hét lên trong vô vọng:
“Không…không mau thả âm binh tao ra!!”
Hai âm binh đang bị xiết chặt cổ, dãy giụa trên bàn tay quỷ dữ tìm cách thoát nhưng càng cố thì càng bị xiết chặt. Con quỷ há toạc hàm răng sắc nhọn của nó ra. Nó đảo cặp mắt giận dữ nhìn một trong hai âm binh, bất thình lình nó đưa âm binh bên phía tay phải lên miệng cắn thật mạnh vào đầu, chưa kịp dãy giụa đầu của âm binh bị nó cắn đứt lìa ra khỏi cổ, miệng nó nhai lên nhồm nhàm trông rất thích thú.
Hắn vẫn ngồi niệm chú điều khiển con quỷ, nhìn nó nhai nuốt âm binh của Minh, hắn cười lên thích thú:
“Ha ha ha, đúng rồi… Ăn linh hồn nó đi, ăn hết cho tao, ha ha ha…”
Trên trời một tia sét đánh mạng xuống khu vực cuối làng làm chấn động cả một vùng im ắng. Minh nhìn thấy âm binh của mình bị con quỷ cắn xé trước mặt, trong lòng của cậu dâng lên nổi căm phẩn. Cậu cắn răng phá bỏ tay ấn vòng tròn trận pháp cũng theo đó từ từ biến mất.
Âm binh còn lại đang bị xiết chặt linh hồn như sắp vỡ tung ra từng mãnh, nó cố quay đầu về phía Minh hét lên:
“Cậu hãy mau chạy khỏi đây đi, không đánh lại hắn đâu!”
Không để con âm binh nói gì thêm con quỷ há rộng miệng nuốt trọn hồn phách vào trong bụng của nó, vừa xong nó quay qua nhìn Minh đang tức giận mà thèm thuồng.
“Khà khà, tới lượt mày rồi, khà khà..”
Hắn được nước chiếm ưu thế nhìn qua Minh khiêu khích:
“Mày triệu hồi mấy cái thứ rác rưỡi yếu ớt , mà đòi đấu với quỷ của tao sao?”
Minh đứng dậy rút thanh kiếm đang cắm dưới đất, vung lên chỉ thẳng mặt hắn bực tức:
“Mày quá tự cao rồi, giết âm binh của tao thì con quỷ này cũng không tồn qua tối nay và kể cả mày!”
Hắn rút con dao trước mặt, đứng dậy nhìn Minh khinh bỉ:
“Vậy thì mày chuẩn bị chết đi!”
Trời mưa càng lúc càng nặng hạt. Đằng sau lưng Minh, một gã đàn ông trên khuôn mặt che kín lớp khăn thêu hình bát quái âm dương, trên tay hắn đang cầm con dao từ từ tiến tới, do trời mưa khá lớn nên Minh không hề hay biết phía sau mình nguy hiểm đang chuẩn bị ập tới.
Minh cắn môi rướm cả máu, cậu xiết chặt thanh kiếm rồi đưa lưỡi kiếm vuốt mạnh một đường lên lòng bàn tay trái cho lưỡi kiếm nhuốm máu của mình. Cậu hít vào thật sâu nhìn hắn và con quỷ trước mặt hét lên:
“Thiên Tông Đạo Pháp, Bán Nhật Tiên Kiếm…”
“Phập”
Chưa đọc hết câu chú để phát huy bán nhật kiếm. Minh cảm thấy phía dưới bụng của mình lúc này dâng lên một cảm giác đau nhói xé tận ruột gan, bàn tay đang xiết chặt thanh kiếm từ từ buông lỏng rơi xuống mặt đất. Cậu nhìn xuống con dao đang đâm xuyên qua bụng, thắc mắc không hiểu chuyện gì đang sảy ra bên tai giọng một người đàn ông bực tức:
“Chết đi, thằng ngu!”
Dứt câu hắn rút mạnh con dao ra, máu từ vết dao dâm tuôn ra xối xã. Minh ngã xống xoài xuống mặt đất đang trần ngập nước mưa, ánh mắt dần nhắm lại cậu thôi thóp nói lên từng hơi ngắt đoạn:
“Mày…mày là ai? Tại sao…”
Chưa nói được hết câu. Minh đã nằm im bặt không biết là con sống hay đã chết.
Gã che mặt vội rút ra lá bùa thu con quỷ vào bên trong, hắn chạy qua chỗ người đàn ông mới đến thắc mắc hỏi:
“Ông nói là chuyện này để tui giải quyết rồi mà? Tại sao ông lại giết nó chứ?”
Hắn liếc xéo đáp:
“Tao đứng ở trong kia quan sát mày với thằng ranh con này đánh nhau từ sớm, ngay cả một thằng yếu ớt mà mày xém tí nữa thua nó rồi. Tao thấy ngứa mắt nên ra giải quyết giúp mày thôi.”
“Nhưng mà…”
Hắn ta đưa tay lên ngắt lời:
“Không sao, tiền tao sẽ đưa cho mày đủ, bây giờ chỉ còn bọn dân làng rác rưởi đó thôi. Việc còn lại mày phải làm gì mày biết rồi chứ?”
“Tui biết rồi, còn xác của thằng này bây giờ làm gì đây ạ?”
Hắn nhìn xuống cơ thể của Minh nằm bất động dưới mặt đất, giọng khinh bỉ:
“Kệ đi, nó chết rồi, cứ để đây ngày mai lũ quạ trong làng tới sâu xé nó ra từng mảnh. Bây giờ thì mày trở về nhà đi, kẻo lũ rác rưởi phát hiện thì không hay.”
“Vậy tui xin phép về trước.”
“Ừm, khi mày làm xong thì tiền sẽ có người đem đến giao tận tay cho mày.”
Dứt lời người đàn ông cúi đầu trước tên có lớp khăn thêu hình bát quái rồi nhanh chóng lẻn vào trong bóng tối khuất dạng. Hắn đứng lại nhìn xuống cơ thể Minh chần chừ một lát, đưa chân đá thật mạnh vào đầu Minh như để trút cơn giận rồi cũng nhanh chân bỏ đi, để lại Minh đang nằm dưới cơn mưa lạnh lẽo.
Thành đang nằm ngáy ngủ thì một tiếng sét đánh mạnh làm cậu tỉnh giấc, lúc này cũng đã hơn 10 giờ đêm. Biết ngoài trời đang mưa lớn. Nhà thì đã lâu năm, trời mưa lớn thường hay bị dột. Cậu ngồi dậy bước ra khỏi phòng đi kiểm tra thử, vừa đi ngang qua phòng của Minh, cậu đưa mắt vào trong nhìn thử thì không thấy ai ở trong phòng, cậu lẩm bẩm:
“Giờ này anh ấy còn đi đâu vậy ta?”
Thành quay người bước ra nhà trước nhìn xem có Minh có ra uốn nước hay không. Nhưng vẫn không thấy anh đâu, định lên tiếng gọi thử thì phía bên ngoài cha của mình người ước sủng, trên tay còn cầm sâu ếch vừa vào tới cửa, ông thấy giờ này Thành còn chưa đi ngủ, ông thắc mắc hỏi:
“Sao giờ này con không đi ngủ mà ra đứng đây vậy Thành?”
Thành nhìn cha mình giải thích:
“Dạ, con thấy trời mưa lớn quá nên ra kiểm tra cửa ngõ đó ạ, mà trời mưa sao cha không ở nhà nghĩ đi? Còn đi cắm câu làm để ướt mình hết vậy cha?”
Ông đặt sâu ếch vào cái lu nước trước cửa rồi quay qua Thành đáp:
“Lúc nãy cha định ở nhà rồi, nhưng mà trong người nó cứ khó chịu nên ra ngoài cắm câu cho khuây khỏa. Vừa mới ra tới nơi thì trời bắt đầu mưa lớn nên cha sẵn tiện thu mớ ếch rồi về con.”
“Vậy cha vào thay quần áo đi để kẻo lát cảm lạnh. Mà cha có thấy anh Minh đâu không?”
Nghe Thành nhắc đến Minh, ông nheo mắt khó hiểu:
“Ủa chứ nó ở nhà với con mà, sao con lại hỏi cha?”
Thành gãi đầu hơi thắc mắc:
“Lúc nãy con có ghé vào phòng xem thử thì không thấy anh ở trong phòng, tưởng là đi ra ngoài rồi nên định đi tìm nè cha.”
“Chắc là nó ra ngoài đi dạo rồi mắc mưa, nên nó trú tạm nhà ai đó trong xóm đợi tạnh rồi về thôi con.”
Thành nhìn cơ thể cha mình ướt sủng, cậu hối thúc:
“Con thấy lo cho ảnh quá, làng mình đang sảy ra những chuyện quái dị lỡ ảnh có chuyện gì thì sao? Mà cha vào trong thay đồ đi cha.”
Ông đảo mắt nhìn xung quanh một lượt rồi thở dài:
“Cha cũng mong nó không gặp phải chuyện gì, thôi vào nghĩ ngơi đi con, chắc sáng trời tạnh mưa là nó về thôi.”
Thành cùng ông quay lưng vào trong nhà, trong lòng cậu vẫn thắc mắc không biết Minh đang ở đâu. Cậu tự lẩm bẩm rồi trở lại phòng của mình.
“Bên ngoài mưa lớn như thế, mong là anh không sảy ra chuyện gì..”
Thành vội đóng cửa quay bước trở lại phòng của mình, trong lòng cậu vơi lên nổi bất an gì đó mà chẳng thể hiểu được.
Chú Ba đi ra phía nhà sau, ông thay vội bộ đồ ướt sủng trên cơ thể, đưa tay móc ra con dao lau chùi đất cát bám và một chút máu còn dính rồi vào trong phòng cất vào trong chiếc hộp nhỏ.
Thành không để ý rằng trên lòng bàn tay của ông có một vết cắt vẫn còn đang rỉ máu. Khẽ kéo ngăn kéo ra lấy miến băng vải băng bó lại cẩn thận rồi ông nhanh chóng ngã lưng xuống chiếc giường từ từ chìm vào giấc ngủ.
Ngoài trời cơn mưa lúc này cũng đã giảm bớt. Minh vẫn đang nằm bất động trên mặt đất, vết thương bị dao đâm không ngừng rỉ máu, nước mưa làm cho máu loang lổ ra khắp xung quanh. Sắc mặt của cậu đang dần tím tái, chỉ nghe tiếng nhịp tim đập lên yếu ớt, hơi thở dường như sắp tắt.
Trong cơn mơ màng Minh nhìn thấy mình đang đứng trước căn nhà lá cũ kĩ. Phía bên trong, một ông lão râu tóc bạc trắng, khoác trên người bộ y phục giống như các trưởng lão ngày xưa.
Khuôn mặt ông hiền từ nhưng toát ra vẻ đạo mạo và rất uy nghiêm, trên tay ông cầm cây phất trần vẫy vẫy trước mặt rồi nhẹ nhàng đưa tay vuốt chòm râu trắng như cước của nhìn Minh thích thú:
“Truyền nhân của ta đây sao? Trông rất có tố chất để kế nghiệp Thiên Tông Chánh Đạo đó..”
Minh hơi ngạc nhiên, cậu nhìn ông lão lạ mặt không hiểu ông đang nói gì. Thắc mắc hỏi:
“Dạ, không biết cao danh quý tánh của ông là gì ạ? Sao ông lại biết con học pháp?”
Ông nhìn thẳng vào mặt Minh đáp:
“Ta là sư tổ của con đây, không ngờ lại gặp được truyền nhân của mình..”
Minh nghe ông nói vội cúi đầu lễ phép:
“Dạ con chào sư tổ, từ nãy tới giờ con không biết nên lỡ có mạo phạm xin ông đừng trách con..”
Ông bước đến xua tay:
“Thôi không sao, con không cần phải như vậy đâu. Ta biết con đang gặp nguy hiểm nên tìm cách cho con lạc vào trong viễn cảnh này để giúp con thôi..”
Minh thắc mắc:
“Sao ông lại biết con đang gặp nguy hiểm vậy? Ông muốn giúp con thật ạ?”
“Ừm… Ta luôn theo dõi con từ khi con mang cái vòng chuỗi tràng hạt trên tay đó..”
Mình nhìn xuống tay mình, vòng chuỗi đang phát ra ánh sáng mờ nhạt. Cậu ngạc nhiên hỏi:
“Cái vòng này là như thế nào với ông ạ?”
Ông giải thích:
“Nó là kỷ vật mà ta năm xưa đã để lại cho nội của con, từ khi con đeo nó vào trên tay thì coi như mình là truyền nhân tiếp theo rồi đó..”
“Dạ, hình như con chết rồi? Lúc nãy đang định kết liễu con quỷ thì ai đó đâm lén con, con chỉ lờ mờ thấy hắn ăn mặc rất giống người con đang đấu pháp. Chưa kịp hỏi hắn là ai thì ngất đi rồi ạ..”
Ông lắc đầu thở dài:
“Con chưa chết, sứ mệnh của con còn rất dài, con phải sống để giúp đỡ bà con, trả nghiệp của mình ở phía trước. Bây giờ con đưa tay phải ra đây, ta muốn tặng con cái này..”
Minh hơi e ngại, cậu thoáng chần chừ một lát rồi đưa tay phải tới trước mặt ông lão. Ông cầm tay Minh, dùng ngón tay trỏ của mình vẽ lên lòng bàn tay cậu một chữ “Vạn”. Vừa xong nó loé lên ánh sáng mờ nhạt rồi chìm hẳn vào lòng bàn tay cậu.
Minh bất ngờ lấp bấp hỏi:
“Sao…sao nó lại biến mất rồi? Tại sao ông lại vẽ chữ Vạn lên tay con?”
Ông buông tay Minh ra, quay mặt đâm chiêu về một hướng khác, thở dài:
“Cái này không giúp con tăng được đạo hạnh, niệm lực hay phép màu gì cả. Nó chỉ giúp tịnh tâm của con lại phần nào đó thôi..”
Minh hơi khó hiểu:
“Ông muốn tâm con tịnh sao? Con còn gì sai xót mong ông chỉ dạy..”
“Ta có câu này muốn nhắc nhở con, mong rằng khi ta nói ra con sẽ tự mình ngộ nhận ra được hàm ý trong đó..”
“Điều gì? Ông cứ nói đi ạ..”
Ông trầm tư suy nghĩ một lát rồi nhìn thẳng vào mắt Minh:
“Tâm sinh đạo..
Đạo sinh nhất..
Đạo xuất phát từ tâm..
Người thân chính là kẻ thù..
Kẻ thù trước mặt chính là người thân.”
Minh lẩm bẩm lời của sư tổ vừa nói, cố ghi nhớ trong đầu từng chữ. Cậu không hiểu những gì ông với nói, cậu thắc mắc:
“Người thân chính là kẻ thù, ý ông nói là người thân bên cạnh con chính là kẻ thù của con đúng không ạ?
Ông gật gù suy ngẫm rồi đáp:
“Chuyện hãy suy nghĩ cho kỹ rồi tự mình ngộ ra ý nghĩa của từng câu trong đó. Bây giờ đến lúc ta phải đi rồi..”
“Ông đi đâu ạ?”
Ông nhìn Minh mĩm cười:
“Đi về nơi ta cần đến, ta sẽ còn quay trở lại gặp con. Hãy nhớ cẩn trọng những người xung quanh con, đưa ra quyết định đúng đắn khi gặp nguy hiểm. Nếu không thì con không còn may mắn như hôm nay đâu, ta đi đây..”
“Con cảm ơn sư tổ đã chỉ bảo cho con..”
Minh cúi đầu cảm ơn ông. Ông đi vào trong bên trong ngôi nhà, cảnh vật xung quanh đột nhiên biến mất trước mặt. Cơ thể Minh bị kéo vào khoảng không sau đó mất hút.
Cơ thể Minh từ từ cử động trở lại. Trong lòng bàn tay ửng đỏ lên chữ Vạn rồi dần mờ nhạt ẩn sâu dưới lớp da. Minh ho lên khù khụ, cậu mở mắt ra nhìn xung quanh. Khung cảnh im lặng chỉ có tiếng cóc nhái kêu lên râm ran. Bầu trời áng mây đen che kín ánh trăng làm cho khung cảnh trở nên âm u.
Minh đưa tay lên bịt chặt vết thương trên bụng. May mắn là lúc nãy con dao đã đi lệch sang một li chứ nếu không sẽ chẳng còn cơ hội sống sót đến bây giờ. Cậu cắn chặt răng nén cơn đau ngồi dậy, đảo mắt xung quanh thì thấy thanh kiếm đồng xu đang nằm dưới mặt đất. Cậu với tay cầm lấy rồi chống từng bước nặng nhọc đến một gốc cây cổ thụ gần đó.
Minh thở lên từng hơi khó nhọc. Vừa tới nơi thì cậu ngã gục xuống gốc cây. Ánh mắt cậu lại lờ mờ không nhìn thấy cảnh vật xung quanh mình nữa, mi mắt dần nhắm lại cậu dần chìm vào trong cơn mơ màng giữa khung cảnh im ắng tràn ngập trong bóng tối.
Tiếng gà gáy vừa ngân lên trong làng Sam báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Một người đàn ông vừa đi đặt bẫy trở về. Ông vừa đi vừa đảo mắt nhìn xung quanh nhìn vào khu đất bỏ hoang ở dưới tán cây cổ thụ đang có một người đang nằm co rúm ở dưới gốc. Tưởng mình hoa mắt, ông đưa tay dụi dụi rồi nhìn lại cho thật kỹ thì quả đúng như mình thấy, ông lẩm bẩm:
“Là ai mà nhà cửa không ở? Mà ra đây ngủ vậy ta?”
Ông vội chạy tới xem thử. Vừa tới nơi, ông hốt hoảng nhận ra người đang nằm dưới đất là một cậu thanh niên đang bị thương rất nặng, dưới bụng dường như bị một vật sắc nhọn đâm vào, trên đó vẫn còn đang rỉ máu. sắc mặt của cậu ta đang dần tím tái đi. Ông cúi người lo lắng chậm rãi đưa ngón tay lên mũi kiểm tra, thấy cậu ta còn thở nhưng rất yếu ớt, ông mừng thầm:
“Còn…còn sống, tốt rồi, nè cậu ơi mau tỉnh dậy đi tui sẽ giúp cậu đưa về nhà.”
Minh nghe thấy người gọi mình, cậu từ từ mở mắt, giọng yếu ớt:
“Giúp tui? Đưa tui về nhà chú Ba..”
Người đàn ông nghe nhắc đến nhà chú Ba, ông chợt nhận ra nhanh nhẹn nói:
“Tui nhớ ra rồi, cậu là Diệp Minh cháu của anh Ba đúng không? Mà thôi cậu đừng nói gì nữa, để tui cõng cậu về.”
Ông gom vật dụng của Minh đặt vào balo của cậu ở gần đó rồi diều cậu lên vai của mình, nhanh chóng cõng cậu chạy thật nhanh về nhà của chú Ba.
Chú Ba đang ngồi nhâm nhi chén trà nghi ngút khói. Trên môi ông nở ra một nụ cười bí hiểm như đang vui sướng điều gì đó. Ông tự lẩm bẩm:
“Rồi mình sẽ giàu có, cha sẽ đưa con đi khỏi nơi này, tìm kiếm một nơi bình yên rồi cha con mình tận hưởng cuộc sống thôi..”
Đang trong cơn thích thú của mình. Thành từ phía sau vừa bước tới, cậu thấy bàn tay cha mình đang quấn miếng vải trắng còn thấm ít máu ra ngoài. Cậu thắc mắc:
“Ủa tay cha bị làm sao vậy?”
Ông giật mình khi nghe Thành hỏi vết thương trên tay của mình vội rụt tay xuống dưới gầm bàn. Quay mặt ra phía Thành đáp:
“Là do lúc tối cha không cẩn thận, lưỡi câu ếch vướng vào nhàng cây nên thò tay xuống thì không may trúng phải mảnh chén người ta vứt ở đó làm đứt tay thôi con.”
Thành hơi lo lắng nhưng cậu chợt nghĩ ra điều gì đó vội hỏi:
“Ủa mà cha, cha thấy anh Minh về chưa?”
Ông lắc đầu, lo lắng:
“Chưa, không biết là nó đi đâu mà chưa về, cha nghĩ chắc nó thấy mình không đủ khả năng giúp bà con nên trở về làng của nó rồi..”
“Sao cha lại nói vậy? Con nghĩ anh Minh không phải là loại người như vậy đâu. Chắc anh bận việc gì đó ngoài làng, lát trở về thôi mà cha.”
Nghe Thành nhắc về Minh thì vẻ mặt ông khó chịu, nhưng cố tỏ vẻ lo lắng. Ông gật gù cho qua chuyện:
“Ừm, cha cũng mong là vậy, con ra sau nấu cho cha miến cháo trắng được không? Hồi tối dầm mưa bây giờ trong người nó uể oải quá..”
“Dạ, để con ra sau nấu liền cho cha.”
Thành thấy sắc mặt cha mình có vẻ không tốt nên khi nghe ông nói cậu vội đi ra sau mà không thắc mắc gì thêm về chuyện Minh đi đâu tới giờ chưa về.
Ông thấy Thành đã đi ra phía nhà sau, khuôn mặt dần biến sắc trở nên tức giận lẩm bẩm:
“Nuôi mày mà mày lo cho người khác, đúng là nuôi ong tay áo..”
Dứt lời ông định quay lưng bước vào trong phòng nghỉ ngơi nhưng chưa bước được mấy bước thì đằng trước cửa. Giọng người đàn ông hét lên như đang rất gấp:
“Anh Ba có nhà không? Thằng Minh bị người ta sát hại sắp nguy hiểm tới tính mạng rồi. Mau ra giúp tui đưa nó vào trong nhà với!”
Ông vừa nghe người bên ngoài gọi ra giúp đưa Minh vào thì khựng người lại, vẻ mặt hơi bất ngờ, ông nghiến răng:
“Sao mày còn sống mà nhờ người đưa về đây được chứ? Biết vậy tao chôn xác mày lúc đó luôn rồi, mẹ kiếp!”
Thành ở phía sau nghe có người gọi. Cậu cũng vội chạy tới trước xem thử là chuyện gì?
Vừa chạy lên tới cửa thì thấy cha mình vẫn đứng lưỡng lự, cậu thắc mắc:
“Hình như là người ta gọi mình ra giúp anh Minh chuyện gì đó cha. Sao cha vẫn đứng đây vậy?”
Nét mặt ông trở lại bình thường, tỏ vẻ lo lắng vội hối thúc:
“Cha hơi mệt xíu thôi con, mau chạy ra xem Minh có chuyện gì mà mới sáng người ta đến tìm rồi.”
Thành cùng với ông chạy ra phía trước thấy một người đàn ông đang cõng Minh trên lưng. Cả cơ thể cậu mềm nhũn không còn chút cữ động, hai tay buông lỏng, quần áo lấm lem bùn đất, sắc mặt trắng bệch trông như không còn sức sống. Thành hốt hoảng chạy tới lo lắng hỏi:
“Anh Minh bị làm sao vậy chú?”
Người đàn ông thở lên gấp gáp đáp:
“Chú không biết nữa, chú vừa đặt bẫy về thì thấy cậu ấy nằm bất động ở gốc cây cuối làng mình đó.”
Chú Ba chạy tới lo lắng thúc dục:
“Thôi đưa nó vào trong nhà rồi nói chuyện sau. Thành mau chạy đi mời bác Hai Tâm qua nhanh đi con..”
Thành nghe theo lời cha mình, cậu chạy như bay về phía nhà bác Hai. Chú Ba cùng với người đàn ông đưa Minh vào bên trong. Vừa đặt Minh xuống giường ông quay ra nhìn chú Ba thở dài:
“Không biết là kẻ nào ra tay tàn nhẫn quá? May mà còn sống sót chứ nếu không trong làng lại có người chết rồi..”
Chú Ba nhìn xuống dưới bụng Minh vết thương khá nặng, ông gật gù lo lắng:
“Sao nó lại ra ngoài đó làm gì chứ? Biết trong làng nguy hiểm còn đi một mình, để sảy ra chuyện như thế này?”
“Thôi anh Ba, cháu nó còn sống là may rồi. Thôi tui về còn phải đi làm nữa..”
Chú Ba vội kéo người đàn ông lại, ông dò hỏi:
“Khoan đã, tui còn chưa biết tên chú là gì? Để còn trả ơn đã đưa cháu Minh về đây nữa chứ.”
“Tui tên là Sáu Hạo, hay đi săn ở khu rừng ở cuối làng mình. Trên đường về thì bắt gặp rồi đưa nó về đây thôi, không cần phải trả ơn tui đâu. Chòm xóm với nhau thôi mà.”
Chú Ba lấy trong túi ra một sấp tiền dúi vào tay ông Sáu, tỏ lòng biết ơn:
“Chú Sáu cứ nhận lấy đi, đây là chút tiền coi như tui biếu chú về mua bánh kẹo cho tụi nhỏ cũng được.”
Ông Sáu xua tay:
“Thôi không cần đâu, anh Ba cứ giữ lấy lo thuốc men cho cậu Minh. Giờ tui phải về rồi, khi nào rãnh rỗi tui ghé chơi sau.”
Chưa kịp để chú Ba nói gì thêm, ông Sáu Hạo đi nhanh ra khỏi cửa kịp lúc Thành và bác Hai Tâm quay trở về. Thành thấy ông đang đi ra vội hỏi:
“Ủa chú sao không ở lại nhà con chơi từ rồi hẳn về chú?”
Ông Sáu cười trừ lắc đầu:
“Hôm khác chú ghé chơi, giờ chú có việc phải làm, chú đi đây.”
“Dạ cháu cảm ơn chú đã đưa anh Minh về, chú đi cẩn thận.”
Dứt câu Thành mời bác Hai vào bên trong. Chú Ba thấy bác Hai tới vội chạy tới hối thúc:
“Bác Hai tới rồi đó hả, bác mau qua xem cháu tui còn cứu được không?”
Bác Hai đưa mắt liếc xuống cơ thể Minh, ông khẽ thở dài nhìn qua chú Ba an ủi:
“Chú cứ bình tĩnh, để tui xem như thế nào đã.”
Chú Ba cùng với Thành đứng sang một góc quan sát. Bác Hai ngồi xuống đưa tay xuống đặt lên cổ tay Minh kiểm tra. Đôi lông mày ông khẽ nhíu rồi trở lại bình thường. Ông vạch áo Minh lên kiểm tra vết thương một lát rồi quay qua thở phào nhẹ nhõm:
“Không sao rồi, chỉ bị sốt nhẹ do dầm mưa quá lâu. Còn vết thương trên bụng thì không biết có phải kỳ tích hay không? Mà may mắn chỗ bị đâm đi trượt qua một bên, chứ không là không xong rồi.”
Thành lo lắng hỏi:
“Vậy bây giờ phải làm sao hả bác?”
“Không sao cả, chỉ cần cho uốn vài than thuốc bổ với bôi thuốc lên vết thương vài hôm là khoẻ lại thôi.”
Ông lấy trong tay nải mình ra hai than thuốc rồi đưa cho Thành dặn:
“Cậu mau ra sau sắc than thuốc này lên cho cậu Minh uốn. Còn một than này để hôm sau.”
“Dạ, con đi liền ạ..”
Thành đưa tay nhận lấy rồi chạy đi ra sau bếp. Chú Ba từ nãy tới giờ vẫn đứng quan sát. Vừa thấy Thành đi, ông bước tới hỏi bác Hai:
“Vậy cháu nó ổn rồi đúng không Bác?”
“Ừm, không sao đâu, giờ tui bôi thuốc nữa là ổn.”
“Vậy bác đợi tui thay cho nó bộ đồ đã, chứ để quần áo nó bẩn như thế này khó coi lắm.”
Bác Hai gật gù:
“Đúng đó, tui cũng quên nhắc, vậy nhanh đi rồi tui còn bôi thuốc.”
Chú Ba chạy vào trong phòng của Minh vơ đại bộ đồ rồi ra thay cho cậu. Vừa xong ông gọi với ra phía bác Hai đang đứng:
“Xong rồi bác Hai, bác vào bôi thuốc đi ạ.”
Bác Hai nghe chú Ba kêu, ông đi lại vào bên trong giường của Minh đang nằm gần ở phía nhà trước. Ông lấy trong túi ra cái hủ nhỏ chứa bột gì đó, toả ra mùi hương dịu nhẹ.
Ông vén lớp áo của Minh lên rồi rắc lớp bột lên miệng vết thương sau đó lấy ra một miếng băng vải mỏng kêu chú Ba qua phụ giúp băng bó lại. Được một lát chật vật thì hai người đã băng bó vết thương cho Minh xong.
Bác Hai cầm tay nải rồi đứng dậy nhìn chú Ba nói:
“Thôi tui xin phép chú tui về, cậu ấy không sao đâu vài hôm là khoẻ lại thôi.”
“Dạ… Cảm ơn bác Hai đã qua giúp cháu nó, tui không có gì chỉ có chút tiền lẻ mong bác nhận cho ạ..”
Thấy chú Ba đưa tiền tới trước mặt kêu mình nhận, ông xua tay đáp:
“Thôi, có chút chuyện nhỏ thôi mà, cậu ấy không sao nữa rồi. Tui xin phép về đây.”
“Bác Hai làm vậy sao được? Bác nhận lấy một ít tấm lòng cảm ơn của tui thay cho cháu nó đi.”
“Tui không nhận đâu, khi nào có ếch đem sang cho tui một hai con như vậy được rồi.”
“Dạ, vậy để hôm nào có ếch tui đem sang cho bác.”
Bác Hai căn dặn chú Ba chăm sóc cho Minh đúng cách để vết thương nhanh chóng hồi phục rồi ông quay bước trở về nhà.
Sau khi vết thương trên người của Minh được bác Hai bôi thuốc và băng bó trở lại thì nó như thần dược, tốc độ hồi phục vết thương trên khắp cơ thể Minh dường như rất nhanh hơn một người bình thường gấp vài lần.
Thành bê lên tô cháo trắng cùng với chén thuốc bốc khói nghi ngút đặt bên cạnh giường, cậu ngồi xuống nhìn Minh vẫn còn đang nằm bất động nhưng sắc mặt bây giờ ổn hơn khá nhiều.
Thành vừa làm việc nhà vừa cố gắng dành thời gian để chăm sóc cho Minh còn chú Ba thì ông luôn tìm cách kêu mình bận hết việc trong làng rồi lại bận đi cắm câu nên từ lúc Minh sảy ra chuyện ông không hề quan tâm đến cậu.
Hai hôm sau, Thành vừa kê cái gối cho đầu Minh cao hơn để cậu dễ móm thuốc vào trong miệng, tâm trạng của cậu bây giờ chỉ mong Minh mau sớm tỉnh dậy. Đang loay hoay thì cậu thấy ngón tay Minh khẽ cử động rồi Minh từ từ mở mắt ra chưa kịp lên tiếng, Thành đứng đậu vui mừng hét toáng lên:
“Cha ơi? Anh…anh Minh tỉnh lại rồi!!”
Ông đang nằm trong phòng đâm chiêu suy nghĩ, nghe Thành ở bên ngoài gọi mình. Ông chạy ra thì thấy Minh đã tỉnh dậy nhưng trông còn khá yếu ớt.
Ông bước lại ngồi bên cạnh hỏi:
“Cháu tỉnh rồi sao Minh? Cháu thấy có ổn không?
Minh nhìn Thành và chú Ba đang lo lắng cho mình cậu yếu ớt đáp:
“Cháu không sao đâu, chú với Thành đừng lo.”
Thành vui mừng nhưng thấy Minh còn khá yếu, cậu hỏi:
“Anh nằm nghĩ cho khoẻ đi, mà sao anh đi ra ngoài một mình mà không nói cho em với cha biết vậy?”
“Anh ra bên ngoài quay lại chỗ khu tập kết xác động vật ở cuối làng chỗ mà cha em cùng anh đến đó. Nhưng mà vừa tới nơi thì bắt gặp con quỷ nó đang ăn xác động vật nên anh ra tay tiêu diệt nhưng gã đó đã xuất hiện.”
Chú Ba thắc mắc:
“Là ai vậy? Người đó đã đánh cháu ra nông nổi như thế này sao?”
“Dạ đúng rồi, hắn che kín toàn cơ thể chỉ chừa mỗi cặp mắt nên cháu không thể biết là ai cả. Nhưng cháu nhìn vào cặp mắt thì trông rất quen thuộc.”
“Hắn giấu mặt sao? Rồi còn vết thương trên bụng cháu là hắn đâm luôn sao?”
“Không… Là kẻ khác? Trong lúc cháu đang chuẩn bị kết liễu con quỷ của hắn thì phía sau người đó đâm lén cháu. Nên cháu cũng không biết là ai nhưng mà hai người đó ăn mặc thì rất giống nhau.”
Thành nghe Minh nói thì bực tức lên giọng:
“Để em đi lục hết cái làng này xem là kẻ nào? Cho hắn một trận.”
Minh đưa tay cản lại, cậu lắc đầu:
“Không phải người trong làng này đâu em, lúc đánh nhau hắn nói sẽ giết toàn bộ dân làng và kể cả anh đó.”
“Vậy mình làm gì để tìm ra hắn hả anh?”
“Đợi anh hồi phục, anh sẽ tìm hắn chứ nếu không thì làng này sẽ bị hắn giết sạch mất.”
Chú Ba nghe Minh nói thì chỉ biết lắc đầu lo lắng, ông nhìn Minh khuyên năng:
“Chuyện này để tính sau đi cháu, bây giờ cháu như thế này rồi. Cũng may là có người đưa về kịp lúc chứ không thì không biết sẽ ra sao nữa..”
“Cháu biết rồi, cháu xin lỗi chú và Thành vì đã tự ý ra ngoài mà không nói cho mọi người biết..”
“Thôi cháu nghĩ đi, chú ra ngoài có tí việc..”
Dứt lời ông quay lưng đi ra phía trước. Minh đưa mắt nhìn theo thấy trên bàn tay trái của ông đang quấn lớp băng chắc là đang bị thương, nhưng trong lòng cậu dâng lên nổi nghi ngờ vì nó trùng hợp với vết cắn mà người đàn ông che mặt tối hôm trước dùng con dao cứa vào lòng bàn tay để lấy máu triệu hồi quỷ.
Trong đầu của Minh thoáng lên suy nghĩ.
“Sao trên tay chú Ba lại bị thương giống hắn vậy chứ? Không lẽ là..”
Thành thấy Minh sắc mặt nhăn nhó khó hiểu, cậu lên tiếng hỏi:
“Anh Minh, anh bị làm sao vậy?”
Minh lắc đầu như không có chuyện gì:
“Không có gì đâu em, mà tay cha em bị làm sao vậy?”
“Dạ cha em nói là lúc mò ếch trúng phải mảnh chén nên bị đứt tay, mà có chuyện gì hả anh?”
“À không… Không có gì đâu em.”
Thành bê tô cháo tới trước mặt Minh:
“Cháo em nấu còn nóng, anh ăn đi cho lại sức. Em ra sau làm việc nhà, có gì cứ gọi em.”
“Em đi đi, lát anh ăn sau. Anh cần nghĩ ngơi một lát.”
Thành bê chén thuốc đã cạn đem ra sau bếp, trong lòng cậu lo lắng khi nghe Minh kể lại sự việc và âm mưu của kẻ giấu mặt đang âm thầm ra tay giết hại bà con trong làng.
Minh đưa tay rờ vào vết thương trên bụng mặc dù chỉ mới hôm qua nhưng không hề có cảm giác đau đớn nữa. Cậu chống tay ngồi dậy, trong đầu nhớ lại lời nói của sư tổ mà cậu đã gặp trong lúc mơ màng. Cậu lẩm bẩm lại hai câu:
“Người thân trước mặt chính là kẻ thù, kẻ thù trước mặt chính là người thân… Không lẽ là?”