Giữa cánh đồng hoa Hướng dương, có hai người con trai, làn da màu đỏ.
Đang đứng nói chuyện với nhau
Việt Nam : boss à
USSR : uh?
Việt Nam : Liệu ngài có thể ở bên tôi suốt đời ko? // cười tươi//
USSR : ...
USSR : được thôi
Việt Nam : Ngài hứa nha
Việt Nam : Boss ko đc thất hứa đó
USSR : ta hứa
Việt Nam : // cười tươi //
Sau chiến tranh thế giới thứ hai,
USSR đã bỏ cậu mà đi mãi mãi...
Lúc này cậu ngồi run rẩy trong một góc và khóc
Việt Nam : Tại sao
Việt Nam : Tại sao chứ?
Việt Nam : tại sao ngài lại thất hứa?
Việt Nam : tại sao ngài lại bỏ tôi mà đi // rưng rưng nước mắt//
Cốc Cốc
Việt Nam : vào đi
Việt Minh : em bình tĩnh lại đi
Việt Minh : dù sao chuyện cũng đã qua rồi
Việt Nam : nhưng...boss đã bỏ em // khóc to //
Rồi cậu dần dần thiếp đi vì mệt
Việt Minh : haizzz
Việt Nam : Zzzz
Việt Minh : tội em quá
Việt Minh : ko sao
Việt Minh : còn anh và Đông Lào ở bên em mà // buồn //
Các bạn thấy chuyện thế nào?
Tôi thấy hơi nhạt nhỉ?