💙:Chào mọi người!Mình tên là Doãn Chi,mong đc giúp đỡ!
T:Chào em,em ngồi kia đi
T:Rồi chúng ta tiếp tục bài giảng
💙:Chào cậu,cậu tên là j vậy?
🖤:...
💙:Này cậu ơi!?
*
Từ ngày hôm đó,cậu ta cứ luôn bám theo tôi...mọi lúc,mọi nơi!Ban đầu tôi cứ nghĩ chỉ cần lơ cậu ta đi là đc... nhưng tôi đã lầm!Cậu ta thật phiền phức,suốt ngày cứ lảm nhảm những thứ vô nghĩa và ngu ngốc!!!Rồi1ngày,tôi đã vượt quá giới hạn....
*
🖤:Này!Mày có thôi đi ko?!Sao mày cứ lản vản quanh tao mãi thế!??!
💙:Ơ...tớ..tớ không!...
🖤:Mẹ nó!Sao mày lại phiền thế hả!?
*
Tôi cứ nghĩ đã đuổi đc cậu ta đi sau lần đó...ôi trời!!!Tôi đã lầm!
*
💙:Hihi,chào cậu nhé!
*
Thật phiền phức!Mà nghĩ lại....tôi chưa bao giờ nổi giận hay cáu gắt với ai cả,sao tôi lại như vậy với cậu ta nhỉ? Vì cậu ta phiền chăng? Chắc vậy....Dần dần...tôi mất kiểm soát và đã..đánh cậu ta!!?? Hơn nữa còn là đánh rất nhiều!!??
*
🖤:Mẹ nó mày có thôi đi không!?
Và....BỤP,BỐP,CHÁT!!!
*
Sau lần đó tôi không còn thấy cậu ta nữa,có lẽ cậu ta sợ tôi rồi.Một ngày nọ,tôi đã gặp lại cậu ta nhưng...cậu ta đang tránh né tôi!?Chà...cũng đúng thôi,tôi đã đánh cậu ta mà
Nhưng sao tôi lại cảm thấy đau thế nhỉ?Đau như mình vừa mất đi một thứ gì đó rất quan trọng vậy.
Haizzz...có lẽ...?Tôi động lòng rồi!?
*
🖤:Này
O:Ơ...dạ sao vậy tiền bối?
🖤:Cậu có thấy Doãn Chi ko?Tôi cần tìm cậu ta
O:Doãn Chi ạ?Có cậu ấy hình như đang ở sân thượng ý ạ
🖤: Ừm
*Sân thượng*
🖤:Doãn Chi!!
💙: Ơ.... hức!Cậu...là cậu!
💙: Hức!lùi-lùi lại!Nếu ko tôi nhảy xuống đó!
🖤:Doãn Chi khoan đã!Có gì chúng ta từ từ nói!
*
Tôi đã cố tiến gần lại với cậu ta nhưng...cậu ta đã nhảy xuống!?Cậu ta sợ tôi đến mức đó sao!?
*
🖤:Cái!Doãn-!?
*Bệnh viện*
D: Sao-sao ạ?
🖤:Ta nhắc lại cho ngươi một lần nữa!Nếu ngươi ko cứu sống đc cậu ấy,thì cái BỆNH VIỆN NÀY KO CẦN TỒN TẠI NỮA!!!
D: Từ thiếu gia...cậu cứ bình tĩnh lại đã ạ, chúng tôi sẽ cố hết sức để cứu cậu ấy
🖤:CÒN KO MAU ĐI!?
D:Dạ dạ tôi đi liền đây ạ
*Sau khi phẫu thuật*
🖤:Sao?
D:Aha.. Từ thiếu cứ bình tĩnh lại trước đã ạ,cậu ấy.../Nói gì đó/
🖤:Cái! Ngươi nói cái gì !?
D:Chúng tôi thành thật xin lỗi cậu,chúng tôi ko cứu đc cậu ấy.../Lâu mồ hôi đang chảy đầm đìa/
🖤:Đc...đc lắm... người đâu! Nội trong đêm nay,Ta muốn bệnh viện Bạch Mai ko còn tồn tại trên đời!
S:RÕ!
*...57 năm sau...*
🖤:Doãn Chi....anh đến với em đây.../Tắt thở/
Haizzz....Mà mọi người đừng hỏi tại sao tui toàn viết truyện buồn,đơn giản là vì tâm trạng đang buồn mà thôi....