Bị chế giễu vì ngất xỉu trong kỳ huấn luyện quân sự, linh hồn của một người đàn ông nhập vào cơ thể tôi.
Trong lúc huấn luyện ngắm bắn, anh ấy kiểm soát cơ thể tôi bắn được bốn vòng mười điểm.
Huấn luyện viên khiếp sợ.
Bạn cùng lớp tò mò.
Huấn luyện quân sự trở thành sân nhà của tôi.
Chỉ cần tôi từ bỏ, anh ấy liền có thể giành được quyền kiểm soát cơ thể của tôi.
Sau đó, các bạn cùng lớp nhìn thấy tôi cầm đèn pin chạy trên sân thể dục vào lúc nửa đêm, không khỏi thở dài:
“Từ giờ trở đi sân thể dục không cần đốt đuốc nữa, cậu là ánh sáng duy nhất.”
1
Tôi tỉnh lại ở phòng y tế, đầu óc choáng váng.
Bác sĩ của trường nói tôi bị cảm nắng.
Tôi ôm đầu nói: “Em nghe thấy giọng nói của một người đàn ông ở trong đầu em, anh ta hỏi em đây là đâu, tôi là ai?”
Bác sĩ của trường vội vàng kiểm tra toàn thân cho tôi.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, thầy ấy do dự một lúc, cuối cùng vẫn hỏi:
“Trước đây em luôn có triệu chứng như vậy, hay là hôm nay mới có?”
2
Vì để không bị đưa vào bệnh viện tâm thần, tôi nhanh chóng giả vờ như không có chuyện gì.
Nhưng giọng nói trong đầu vẫn chưa biến mất.
Tôi phát hiện chỉ cần tôi ngủ hoặc chán nản buông xuôi.
Anh ấy có thể kiểm soát cơ thể tôi.
Từ những cuộc trò chuyện hàng ngày, tôi phát hiện ra.
Ồ, hóa ra lúc chết anh ấy còn chưa được hai mươi lăm tuổi.
3
Kỳ huấn luyện quân sự kéo dài trong vòng một tháng.
Sáu giờ phải thức dậy, mười giờ tắt đèn.
Ngoại trừ ăn cơm và nghỉ trưa, thời gian còn lại đều ở sân huấn luyện.
Mỗi lúc tôi chán nản muốn bỏ cuộc, trong đầu luôn vang lên một giọng nói, nói với tôi:
“Cố gắng thêm một chút nữa.”
Sau đó, tôi bỏ cuộc.
Anh ấy nắm quyền kiểm soát cơ thể trong tay, phi nước đại chạy như bay qua sân thể dục.
Bọn họ đều cho rằng tôi điên rồi.
Tôi cũng nghĩ bản thân điên rồi.
4
Ngày đầu tiên nghiêm túc huấn luyện, tôi đã kiệt sức muốn nằm liệt.
Lúc cởi quần áo được một nửa tôi chợt nhớ ra: “Trong lúc tôi thay quần áo… anh có nhìn thấy không?”
Anh ấy im bặt.
Anh ấy đã xuất hiện trong đầu tôi được hai ngày.
Tôi có chút suy sụp: “Vậy anh có thể nhắm mắt lại được không?”
Anh ấy nói: “Ừm, tôi không nhìn.”
Tôi nói: “Lúc tôi đi lau người thì sao…?”
Anh ấy nói: “Ừm, tôi giả vờ như không có cảm giác.”
A a a a!
Tôi không còn trong sạch nữa!
5
Ngày huấn luyện quân sự thứ ba, huấn luyện viên đưa chúng tôi đi tập ngắm bắn.
Tôi vừa nhặt súng lên đã suýt nữa ngã xuống.
Cũng quá nặng rồi đó.
Một nam sinh có gương mặt vuông cắt tóc ngắn ở bên cạnh, cười lạnh một tiếng: “Cơ thể cậu nhỏ như vậy mà cũng muốn bắn súng à?”
Tôi không phục: “Cậu có thể thì tại sao tôi không thể?”
Nam sinh: “Tôi có thể bắn được bốn mươi điểm, cậu có thể không?”
Bạn cùng phòng Trương Tĩnh lén nói cho tôi biết: “Cậu ta là người yêu thích súng ống. Lúc bình thường gia đình cậu ta thường đưa cậu ta đến trường bắn chơi, nghe nói được mọi người gọi là tay súng thiện xạ.”
Người ở trong đầu nói: “Sợ cái gì? Lúc tôi ra chiến trường, ông nội của các cô cậu còn chưa ra đời đâu.”
Nam sinh cầm khẩu súng trường “bang bang bang” bắn năm phát súng liên tiếp.
Bên phía bia ngắm bắn nhanh chóng báo lại thành tích của đối phương: “Vòng sáu điểm, vòng tám điểm, vòng chín điểm, vòng chín điểm, vòng tám điểm. Năm phát súng tổng cộng bốn mươi điểm.”
Nam sinh kia bước tới đưa khẩu súng trong tay ra như đang khoe khoang: “Thế nào? Cậu làm được không, con gà yếu ớt.”
Xung quanh vang lên tiếng trầm trồ khâm phục.
Anh ấy nói: “Đừng sợ.”
Tôi cố nhắm bắn theo cách anh ấy nói, dựa theo góc độ mà anh ấy đã khẳng định bắn một phát.
Độ giật cực lớn khiến vai và bụng tôi đau nhức, tâm lý có chút hoảng hốt, tay chân cũng lạnh cóng vì căng thẳng.
Tôi dừng một lúc lâu không dám bắn tiếp phát thứ hai, bên kia báo: “Phát súng thứ nhất, bắn trượt mục tiêu.”
6
Tôi vừa muốn đặt súng xuống nhận thua.
Đột nhiên cảm nhận được một bóng dáng mờ ảo đứng ở sau lưng tôi, hai cánh tay mạnh mẽ của anh ấy vòng qua hai tay tôi.
Giọng nói của anh ấy nhẹ nhàng vang lên bên tai tôi, anh ấy nói:
“Chĩa súng vào đâu, đánh đâu thắng đó.”
Trong nháy mắt, cơ thể tôi tràn đầy sức mạnh và cảm giác an toàn, tôi trở nên vô cùng tự tin!
“Bang bang bang bang” liên tiếp bốn tiếng súng vang lên, sau khi mọi chuyện kết thúc, sức giật mới dần dần truyền đến toàn thân, vai phải trở nên tê dại.
Tôi nghe thấy tiếng nói từ xa truyền đến.
“Bốn… bốn phát đều vào vòng mười điểm!”
Huấn luyện viên Vương kinh ngạc.
Các huấn luyện viên khác cũng đi đến bia ngắm bắn kiểm tra lại lần nữa, xác định bắn đúng vào hồng tâm.
Tôi đại thắng trở về, bữa tối ăn nhiều hơn hai vài bát cơm.
7
Trong căn tin cũng có người chào đón tôi.
Tôi vốn dĩ không quá để ý, nhưng bọn họ đều gọi tôi là “thần súng”.
Tôi đi đến đâu cũng nhận được sự ngưỡng mộ cùng thán phục.
Anh ấy cũng đang cười.
Anh ấy có thể cảm nhận được cảm xúc của tôi.
Đắc ý và kiêu ngạo.
Nửa đêm hôm đó, tôi bị anh ấy đưa đi tập bắn súng.
Không có đạn thật, anh ấy dạy tôi cách cầm súng.
Tư thế bắn súng rất quan trọng, hai chân dang rộng bằng vai, giữ trọng tâm, lưng ngả về phía trước.
Vừa ôm lấy súng đứng ở đó, cả người tôi đã run rẩy.
Tôi lại muốn bỏ cuộc.
Nhưng anh ấy nói: “Cố gắng thêm một chút nữa.”
Anh ấy nói: “Học được thì mới là của cô, không ai có thể lấy đi.”
Tôi đứng trên sân thể dục tối mờ ôm súng luyện tập, một tia sáng chiếu vào người tôi.
Là huấn luyện viên Vương đang đi tuần tra.
8
Tôi lại nổi tiếng.
Tôi không chỉ được các huấn luyện viên nhất trí khen ngợi, mà còn nhận được cơ hội luyện tập thêm năm viên đạn thật vào mỗi ngày.
Huấn luyện viên Vương còn đặc biệt đăng ký sân tập bắn cho tôi sử dụng vào buổi tối.
Tôi dạy anh ấy chơi PUBG.
Nếu anh ấy sinh ra muộn vài chục năm, nhất định sẽ là một thiếu niên nghiện internet.
Rốt cuộc, anh ấy đánh ba trận thắng hai trận.
Tôi vỗ ngực nói với anh ấy: “Đợi tôi huấn luyện quân sự xong sẽ đưa anh đi chơi trên máy tính, chất lượng hình ảnh càng rõ hơn!”
Anh ấy nói: “Được thôi!”
Liên tục thức khuya chơi game hai đêm liền.
Quầng thâm mắt của tôi càng sâu hơn một chút.
Vì suy nghĩ cho sức khỏe của tôi, cuối cùng buổi tối anh ấy cũng không chơi game nữa.
9
Nhưng mà thời gian luyện tập buổi tối lại kéo dài hơn.
Luyện tập hai ngày, nam sinh lần trước đấu súng với tôi cũng đến.
Nam sinh đó tên là Giang Tiếu.
Tôi khó khăn ngẩng đầu lên nhìn cậu ta: “Còn muốn đấu à?”
Cuối cùng, Giang Tiếu nặng nề cúi đầu trước tôi: “Xin cậu hãy dạy tôi bắn!”
“A?”
A?
Tôi và anh ấy ở trong đầu tôi đồng thời kinh ngạc kêu lên.
Từ đó về sau, mỗi lần huấn luyện bắn súng buổi tối lại có thêm Giang Tiếu.
Giang Tiếu hỏi tôi làm sao có thể bắn được vào mười điểm.
Tôi giao quyền kiểm soát cơ thể lại cho anh ấy.
“Tôi” lập tức trở nên hiên ngang mạnh mẽ, khí thế cũng trở nên sắc bén hơn.
Anh ấy nói: “Tôi dạy Giang Tiếu, cô cũng phải học tập chăm chỉ.”
Tư thế của anh ấy rất đẹp trai, cầm súng, nhắm, bắn, đều liền mạch lưu loát.
Từ góc nhìn thứ nhất tôi cũng cảm thấy bản thân đẹp trai: “Không hổ là tôi!”
Anh ấy trực tiếp dùng tay điều chỉnh tư thế cho Giang Tiếu, Giang Tiếu có chút ngại ngùng, nhưng cũng không dám phản kháng.
Cuối cùng Giang Tiếu kiên quyết mời tôi đến tiệm tạp hóa: “Trương Tĩnh nói với tôi cậu thích ăn quà vặt, coi như học phí của tôi.”
10
Buổi huấn luyện thêm vào buổi tối kết thúc, tôi cũng không lấy lại quyền kiểm soát.
Buổi tối là thời gian của anh ấy.
Anh ấy có thể sử dụng điện thoại của tôi tìm hiểu thêm về thế giới này.
Khóa huấn luyện quân sự này kéo dài một tháng, nhà trường rất coi trọng nó.
Không chỉ rèn luyện thể chất, còn có nghiên cứu lịch sử quân sự.
Tôi ngồi trong lớp mở sách giáo khoa ra.
Đúng rồi, chiến tranh sẽ trông như thế nào?
Chiến tranh trong ấn tượng của tôi, chỉ tồn tại trong sách lịch sử và trong game.
Anh ấy hỏi ngược lại tôi: “Hòa bình trông như thế nào?”
Tôi gãi đầu, không biết nên diễn tả thế nào.
Tôi cùng anh ấy ngẩng đều lên nghe tiếng chim sẻ ríu rít bên ngoài cửa sổ, nhìn những cánh chim nhạn bay lướt qua từng đàn, ngửi mùi thơm của hoa quế tháng chín.
Các học sinh đang rượt đuổi đùa giỡn nhau trong lớp học.