Một ngày nọ, mẹ ta đã tình cờ nhặt một cô gái xinh đẹp trong cánh đồng ngô.
Chính đêm đó, anh trai ta lợi dụng đêm hôm tiến vào phòng của cô gái.
Mẹ ta đứng ở sân trong vui mừng nói: "Cuối cùng cũng có hy vọng ôm cháu trai rồi."
Nhưng không ai ngờ rằng, ngay vào ngày hôm sau, cô gái đã tử vong.
Cô ấy treo cổ tự tử trong chiếc áo đỏ nhiễm đầy máu.
Ngũ gia nhìn xác cô gái, khuôn mặt đen sì, nước mắt như thể sắp trào ra: "Áo đỏ dính đầy máu, treo cổ tự tử, nàng ấy đã quyết tâm kéo cả gia đình các người chôn cùng rồi."
1
Ngũ gia vuốt lấy điếu thuốc cỏ khô, khuôn mặt u ám đến mức có thể chảy ra nước: "Cô gái này tự tử trong chiếc áo đỏ dính đầy máu, có lẽ không dễ đối phó đâu. Hãy cố gắng cử hành đám tang thật áo nhiệt đi, hy vọng có thể giải thoát oán hận của nàng ấy."
Mẹ ta từ chối ngay mà không chút do dự, vì sợ tốn tiền.
Ngũ gia cũng không sốt ruột, chỉ nhìn mẹ ta với nụ cười lạnh lùng: "Quế nương à, nếu ngươi không nghe theo lời ta thì cũng không sao, nhưng ta phải nói trước những lời cảnh cáo này."
"Trước tiên, các ngươi đã hủy hoại sự trong sạch của cô gái này, rồi nàng ấy lại tự sát trong chiếc áo đỏ dính đầy máu, oán hận của nàng ấy đã đạt đến đỉnh điểm."
"Nếu các ngươi không giải quyết vấn đề đúng cách theo ta, cô gái này chắc chắn sẽ trở thành một hồn ma khát máu trong chiếc áo đỏ. Ngày mai, gia đình ngươi chắc chắn sẽ tuyệt hậu, đừng ai đổ lỗi cho ai cả."
Nghe nhắc đến từ "tuyệt hậu ", mắt mẹ ta tức khắc nở to như quả chuông đồng: “Con trai của ta sẽ có chuyện gì sao?"
Trong mắt mẹ ta, ta không đáng bàn đến, nhưng vấn đề này liên quan đến anh trai ta, mẹ ta lập tức quan tâm hơn.
Ngũ gia bảo mẹ ta đi mua nhang đen nguyên bảo tại cửa hàng âm dương ở thị trấn, tất cả đều là hàng hạng nhất.
Sau đó, ông ta yêu cầu ta đến nhà Tam thúc mua một chiếc quan tài màu đỏ tươi.
2
Khi Tam thúc nghe ta muốn một chiếc quan tài màu đỏ, đôi tay của ông ta l run lên: "Long oa tử, gia đình ngươi có chuyện gì vậy? Tại sao lại cần dùng đến quan tài màu đỏ? Ngươi có biết đó là vật để đàn áp lệ quỷ không."
Ta gấp đến mức đổ mồ hôi: "Tất nhiên cháu biết, Tam thúc. Nhưng xin Tam thúc bán cho cháu, cháu cần dùng gấp, nếu về muộn thì mẹ cháu lại đánh cháu đấy."
Tam thúc thở dài một hơi nặng nề, nhìn chằm chằm vào ta rồi nói một cách nghiêm túc: “Ta luôn xem ngươi như con trai ruột của mình. Được rồi, cầm đi, nhưng mọi việc phải cẩn thận đấy."
Ta cảm thấy nghẹn ngào: “Tam thúc, cháu biết thúc luôn tốt nhất với cháu."
Khi rời đi, Tam thúc lại kéo ta, rồi đưa cho ta một tờ giấy bùa màu vàng, nói rất nghiêm túc: “Long oa tử, nghe đây, tờ giấy này chỉ bảo vệ ngươi được một lần. Nếu tờ giấy này tự cháy mà không cần lửa, thì đừng để ý tới bất cứ thứ gì, chỉ nhanh chóng chạy về phía bên ta, hiểu chưa?"
Ta nhận lấy tờ giấy bùa màu vàng, nghiêm túc gật đầu: “Tam thúc, thúc yên tâm, cháu hiểu rồi."
3
Sau khi ta kéo chiếc quan tài màu đỏ về nhà, linh đường ở trong nhà đã được sắp xếp xong.
Anh trai ta nhìn thấy ta liền đá ta ngã xuống đất, sau đó thậm chí còn nhổ một ngụm nước bọt vào người ta: “Làm biếng như con giun, mua cái quan tài mà còn chậm chạp như thế, ngươi muốn hại chết ta à?"
Ngũ gia sắp xếp cho anh trai ta và ta đặt cô gái vào trong quan tài.
Anh trai ta liếm môi, trên mặt xuất hiện vẻ chưa xài đủ, ánh mắt nhìn cô gái đầy vẻ thô tục không thể diễn tả bằng lời.
Sau khi Ngũ gia đậy nắp quan tài, bảo ta, anh trai và mẹ ta đến linh đường để thắp nhang.
Tuy nhiên, cho dù ba người bọn ta liên tiếp cúi lạy và thắp hương, nhưng không có một chút khói nào bốc lên.
Một cơn gió lạnh thổi qua, thậm chí cả bài vị mà bọn ta lập cho cô gái cũng bị ngã đổ.
Ngũ gia thở dài, đi đến bên quan tài, gõ ba cái lên quan tài và sau đó vẽ một lá bùa lên nó, ôn tồn nói: "Cô nương, ngươi không nên làm như vậy. Hãy yên tâm thanh thản rời đi, sau này ta sẽ bảo gia đình này thắp đèn sáng mãi không tắt cho ngươi."
Nhưng sau khi bọn ta tiếp tục cúng tế một lần nữa, vẫn không thấy bất kỳ khói nhẹ nào bốc lên, tình trạng vẫn giống như lúc đầu, không một chút thay đổi.
Lúc này, khuôn mặt của Ngũ gia cũng thay đổi, ông ấy cắn răng rồi nói: "Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, nếu đã như vậy, ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không được siêu sinh."
Ngũ gia quay đầu nhìn ta với thái độ hung dữ: “Long oa, đi, hãy đem một chén máu chó đen đến đây cho ta."
Sắc mặt Ngũ gia rất u ám, đổ hết chén máu chó đen lên nắp quan tài.
Khi máu chó đen chạm vào quan tài, giống như sắt đỏ nóng bỏng rơi vào nước, bắt đầu bốc lên một trận khói trắng, còn kèm theo âm thanh xì xì.
4
Ngũ gia lau mồ hôi trên trán, hổn hển nói: "Cô gái này đã bị ta làm bị thương nặng, không còn sức mạnh để phản kháng. Long oa tử, ngươi là đồng nam, tối nay ngươi ở đây trông nom nàng ấy suốt một đêm, ngày mai sẽ chôn cất và mọi chuyện sẽ hoàn tất."
Khi Ngũ gia đi, lại quay đầu nhìn ta, ánh mắt sáng rực nhìn thẳng vào ta: “Nhớ kỹ, suốt một đêm ngươi phải ở trong linh đường này, ăn uống nhảy múa đều phải ở đây, không được bước ra khỏi linh đường một bước."
Ta vội vã gật đầu đồng ý.
Ta trông nom quan tài suốt đến nửa đêm, không có điều gì đặc biệt xảy ra. Đúng lúc này, anh trai ta bước vào.
Sau đó, anh ta đuổi ta ra ngoài.
Trước khi đóng cửa, ta nhìn thấy cảnh cuối cùng, anh trai ta nhanh chóng mở nắp quan tài.
Và nhảy vào bên trong.
Khoảng mười phút sau, anh ta ra khỏi quan tài, trang phục rối bời.
Anh ta lại đến gần ta, nắm chặt cổ áo ta và đe dọa: "Nếu ngươi dám để ai biết tối nay ta đã đến đây, ta sẽ giết ngươi đấy."
Sau khi ta quay trở lại linh đường, không biết có phải ảo giác của ta hay không, ta thấy chiếc quan tài đã đỏ lên nhiều hơn so với lúc ban đầu.
Nhưng bất ngờ, tai ta lại truyền đến tiếng khóc của cô gái, tiếng khóc cực kỳ chói tai, như tiếng kèn xô na đang được thổi vào tai ta.
Ta lật người hướng về phía quan tài, dập đầu mạnh mẽ: “Xin lỗi, xin hãy tha thứ cho ta, đừng tìm ta. Không phải ta hại ngươi, khi ngươi mới đến, ta đã cho ngươi ăn bánh bao mà. Xin đừng hại ta."
5
Khi mặt trời mới vừa mọc, Ngũ gia dẫn theo tám người và tiến về phía linh đường.
Khi Ngũ gia thấy ta, khuôn mặt của ông ta đã thay đổi một chút, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.
Ông ta cùng tám người khác tiến về linh đường.
Tám người này ta biết, họ là những người khiêng quan tài ở thị trấn của chúng ta, được gọi là bát đại kim cang.
Khi đến lúc nâng quan tài, bát đại kim cang dồn sức nhưng quan tài vẫn đứng yên không hề chuyển động.
Sắc mặt Ngũ gia vô cùng khó coi, kéo ta sang một bên: “Long oa tử, thành thật nói cho ta biết, tối qua ngươi vẫn luôn ở trong linh đường phải không? Có chạm vào quan tài không?"
Ta ấp úngg đang suy nghĩ liệu có nên nói cho Ngũ gia biết về sự việc tối qua hay không, thì anh trai ta liền trừng mắt nhìn ta chằm chằm.
Ngũ gia còn tiếp tục nói những điều kỳ lạ và kéo ta đến bên cạnh quan tài, sau đó cắt vào tay ta.
Chỉ khi máu ta chảy vào quan tài, Ngũ gia mới thả lỏng và buông tay ta ra.
Kỳ lạ thay, lúc này quan tài cũng dễ dàng được khiêng lên.
Quá trình chôn cất diễn ra suôn sẻ.
Sau khi bát đại kim cang nhận tiền và vui mừng rời đi, căn nhà của bọn ta cũng trở nên yên tĩnh.
6
Buổi tối, ta nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.
Một mặt, ta thở phào nhẹ nhõm vì sự việc cuối cùng đã được giải quyết.
Mặt khác, ta lại cảm thấy tiếc nuối thay cho vận mệnh của cô gái đó, thấy như nó quá hời cho anh trai ta.
Phòng bên cạnh bỗng truyền đến tiếng kêu rên kì lạ.
m thanh đó, hoàn toàn giống với tiếng của cô gái khi còn sống vào tối hôm trước.
Nhưng bây giờ, rõ ràng trong phòng bên cạnh chỉ có một mình anh trai ta.
Sáng hôm sau, ta bị tiếng hò hét của anh trai đánh thức.
Ta vội vàng mặc quần áo, chạy đến phòng của anh ta.
Và trên giường lại là cô gái đã được chôn cất hôm qua.
Cô gái ấy có sắc mặt hồng hào, da trắng hồng, không giống vẻ một người đã chết.
Khi ta đến nhà Ngũ gia, ông ta đang ăn cơm, ta kể với ông ta mọi chuyện.
Ngũ gia lẩm bẩm: "Không thể nào, làm sao có thể, không phải đã chôn cất rất thuận lợi à, hơn nữa thứ đó rõ ràng đã bị ta đánh bị thương, làm sao nó vẫn có thể xuất hiện chứ."
Ta rụt cổ lại, không dám kể cho Ngũ gia biết về sự việc anh trai ta đã vào quan tài đêm hôm trước.
Chỉ liên tục thúc giục Ngũ gia mau chóng đi cùng ta.
Ngũ gia run rẩy đúng lên, cùng ta quay về nhà.
7
Sau khi về nhà, Ngũ gia nhìn thấy xác nữ nằm trên giường, liền quát mắng anh trai ta không chút kiêng nể.
Khi tình hình nguy cấp, mẹ ta lập tức hét lớn: "Ngũ gia, đừng đánh nữa, đây chính là hậu duệ duy nhất của ngươi, nếu ngươi đánh chết nó thì nhà ngươi sẽ không còn ai kế thừa hương hỏa đâu."
Ta đột nhiên ngẩng lên và kinh ngạc nhìn mẹ ta.
Ngũ gia chỉ vào ta, thở hổn hển nói: "Ngươi nói đi, anh trai ngươi đã làm gì vào tối hôm kia?"
Dưới áp lực từ mẹ và Ngũ gia, ta lắp bắp tường thuật sự việc anh trai ta đã lẻn vào quan tài đêm hôm trước.
Chưa kịp nói xong, mẹ ta đã đạp ta ngã xuống đất, ánh mắt giận dữ chỉ vào ta và nói: "Tên trời đánh này, anh trai ngươi lẻn vào quan tài mà ngươi lại không ngăn cản hắn, tâm địa ngươi độc ác thế hả!"